Mây đen bao phủ Chiến thành…
Trong mắt mỗi người tràn đầy vẻ sợ hãi.
– Đó là Thiểm Điện Ảnh Vương!
Bích Lạc bỗng nhiên kinh hô lên ,
– Chỉ có hắn mới có tốc độ như vậy , nhất định là hắn mang người tới rồi , ta phải đi đây , hắn mà nhìn thấy ta ở đây thì đại nhân nhà ta không biết ăn nói sao.
Bích Lạc vỗi vã nói một câu, liền chạy đi như bôi mỡ vào chân.
– Ngăn nàng lại!
Diệp Tân Nhu khẽ quát một tiếng.
Chuyện tới nước này, ả còn không chịu buông tha bất luận một cơ hội nào để chèn ép khí thế của Dương Khai.
Nhưng không ai nghe theo lệnh ả cả, Bích Lạc chỉ lóe lên vài cái , liền không còn thấy bóng dáng.
Hiện tại tai vạ đến nơi , còn ai có tâm tư để ý nữa ? Bích Lạc nói cho cùng cũng chỉ là tỳ nữ của Phiến Khinh La , bắt nàng ta có tác dụng gì chứ?
Người của Ngũ Đại Tà Vương còn chưa tới , chỉ bằng cỗ hơi thở hủy diệt này , liền làm cho cả Chiến Thành câm như hến.
– Giờ đã tin chưa?
Dương Khai miệt thị Diệp Tân Nhu và bảy người kia của Phong Thần điện, khóe miệng cười lạnh như dao , vẻ mặt châm chọc.
Bảy người sắc mặt tái mét.
Nếu vừa rồi thời điểm Dương Khai để Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đi mật báo cho bọn họ , bọn họ liền bắt tay chuẩn bị ngay mà nói , sẽ không bị đánh không kịp trở tay như này.
Thậm chí , thời điểm ngăn cản Dương Khai rời đi , nếu tin lời hắn cũng không tính là quá muộn , tối thiểu cũng cho mọi người thời gian thở dốc.
Nhưng hiện tại , người ta đã giết tới rồi , nói gì cũng đã muộn rồi.
Nơi đây hội tụ bảy vị Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia tộc và khoảng hai trăm đến ba trăm vị Thần Du Cảnh cao thủ , nếu Chiến Thành tổn thất những người này , đây tuyệt đối là một đả kích trầm trọng.
– Không thể để bọn họ chạy tới!
Dương Lập Đình thần sắc ngưng trọng,
– Đón đánh!
Nói xong không chút do dự hướng bên kia vọt tới.
Sáu người khác lập tức theo sau , vị béo lão giả kia của Hoắc gia trước khi đi , tiếc hận ảo não nhìn Dương Khai một cái , trên mặt có chút áy náy , chợt trầm giọng dặn dò Diệp Tân Nhu nhẹ nhàng nói:
-Tiểu cô nương Diệp gia , nơi này giao lại cho ngươi , mặc kệ ngươi làm cách gì , nhất định phải đảm bảo mọi người an toàn rút lui!
– Vâng
Diệp Tân Nhu vội vàng đáp.
Mây đen tới rất nhanh , vốn đang ở xa cuối chân trời , nhưng chỉ chút thời gian đã đến bên ngoài Chiến Thành hai mươi dặm , sau khi đám người Dương Lập Đình đón đánh thì khoảng cách chỉ còn lại chưa tới mười dặm rồi.
Kinh thiên đại chiến , bùng nổ trong nháy mắt.
Mây đen bị đánh tan , từ bên trong lộ ra bóng dáng ba người.
Một người trong đó trên người điện quang lóe ra , một người thân hình khôi ngô, nhìn như lực lượng lớn vô cùng , người còn lại cưỡi trên một đầu yêu thú uy mãnh.
Đó là Thiểm Điện Vương , Bá Thiên Lực Vương , Lôi Đình Thú Vương!
Lấy ba đối bảy , mặc dù nhân số áp đảo , nhưng trái lại bảy người của Bát đại gia tộc sắc mặt ngưng trọng , mà người của Thương Vân tà Địa vẻ mặt lại thong dong.
Ở phía sau ba người còn có một con nhện thật lớn , chỉ là con nhện này mọc ra một bộ mặt người , quái dị đến cực điểm.
Bộ mặt người đó là gương mặt của một nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ, tuổi chỉ khoảng mười sáu , xinh đẹp không gì sánh được , còn có một mái tóc mềm mại , nhưng phụ trợ thêm vào thân thể toàn lông lá kia toát lên vẻ dữ tợn đáng sợ.
– Nhện mẫu?
Dương Khai thất thanh nói, ngay lập tức liền nhận ra lai lịch conTtri chu yêu thú này , đây chẳng phải con yêu thú mà hắn cùng Phiến Khinh La đã gặp qua sao?
Làm sao lại chạy đến nơi đây?
– A , nơi đây còn có loại yêu thú này ư , ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy đấy.
Thủy Linh Dã kinh hô ,
– Tuy nhiên đáng tiếc , không có hóa sinh trì , nàng vĩnh viễn cũng không thể thu luyện thành nhân hình được.
– Mộng chưởng quầy , lão thấy thế nào?
Dương Khai vội vàng hỏi Mộng Vô Nhai.
– Không quá lạc quan.
Mộng Vô Nhai chậm rãi lắc đầu , tuy rằng hiện tại lão không có cách để gỡ bỏ phong ấn phong tỏa thực lực chính mình , nhưng nhãn lực vẫn còn ,
– Các ngươi bảy vị Thần Du chi thượng nơi này thực lực yếu kém , đối diện với ba người cường đại như vậy , cho dù chiếm ưu thế về nhân số , nhưng tình hình không được tốt , nhiều khả năng sẽ chết ở đây!
Dương Khai không khỏi biến sắc.
Mộng Vô Nhai đánh giá hẳn không sai , dù sao lão và bảy người kia đã giao thủ , cũng biết được điểm mấu chốt của bọn họ , Dương Khai vốn tưởng rằng có bảy người này xuất mã , Chiến thành bên này có lẽ tạm thời không gặp nguy hiểm , nhưng hiện tại xem ra , bọn họ chỉ có thể kéo dài chút thời gian.
– Mộng chưởng quầy, chỉ đường sinh lộ đi.
Dương Khai trên mặt một vẻ vô lực , bất đắc dĩ nhìn Mộng Vô Nhai.
Mộng Vô Nhai thản nhiên cười nói:
– Ngươi tin rằng ta có thể chỉ dẫn phương hướng cho ngươi sao?
– Đồ đệ bảo bối của lão ở đây , nếu thật sự gặp nguy hiểm mà nói , lão sẽ không thong dong như vậy.
Dương Khai cười khổ nói.
Thực lực chênh lệch tuyệt đối không phải một chút mưu kế có thể bù lại được , Dương Khai hiện tại cũng chỉ có thể cầu trợ ở Mộng Vô Nhai
Mộng chưởng quầy quay đầu nhìn một vòng trầm giọng nói:
– Nếu hiện tại rời đi mà nói , người ở đây đại khái chỉ có một thành thoát được , tuy nhiên có lão phu và Lăng huynh bảo hộ , ngươi không cần lo lắng an toàn của mình , chúng ta sẽ mang người rời khỏi.
– Ta muốn mọi người ở đây bình yên rời khỏi!
Mộng Vô Nhai nhếch miệng cười :
– Ta biết ngươi sẽ nói như vậy.
– Mọi người trong phủ không khỏi lộ ra thần sắc cảm động , ngay cả những người hải ngoại đó sắc mặt cũng hơi biến đổi.
Dạ Phóng và Hoa Đoạn Hồn lén lút tới gần Lý Nguyên Thuần hỏi :
– Tiền bối , chúng ta làm như thế nào?
Lý Nguyên Thuần nhìn Dương Khai thật lâu , lại nhìn Mộng Vô Nhai mở miệng nói :
– Trước giờ đều đi cùng bọn họ , nếu thật sự không xong , lão phu sẽ mang tiểu tử kia rời khỏi đây , đến lúc đó các người tự mình tìm đường thoát thân.
Tồn Vong của Dương Khai liên quan trực tiếp tới tung tích của mấy trăm Trấn tông chi bảo của các đại tông môn hải ngoại , Lý Nguyên Thuần không cho phép Dương Khai xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
– Dạ.
Dạ Phóng Hòa và Hoa Đoạn Hồn nhẹ nhàng gật đầu , cũng đồng ý với Lý Nguyên Thuần.
Mộng Vô Nhai lại nói:
– Ba người kia hẳn chỉ là tiên phong của Thương Vân Tà Địa , chỉ sợ một chút nữa , người phía sau sẽ đến. Hơn nữa ngươi xem bên kia Lôi Đình Thú Vương dẫn theo rất nhiều yêu thú tới đây.
Theo phương hướng hắn chỉ dẫn , Dương Khai nhìn đến hơn mười dặm bên ngoài , một mảnh cuồn cuộn khói bụi , trên bầu trời rậm rạp vô sô yêu thú. Thoáng cảm ứng qua một chút , sắc mặt không khỏi trầm xuống.
Nơi đó yêu thú thấp nhất cũng là ngũ giai , chuẩn lục giai yêu thú cũng có rất nhiều.