– Lão công, ngươi nói, ngươi nắm chắc sống được trong vũng nước đục này không?
– Khó khăn, ta chỉ có thể tận lực.
Tần Tiêu cười cười nói:
– Nhưng mà ngươi không cần lo lắng, ta vào kinh làm quan đều là loại chuyện này. Trước kia làm bắc nha Đại Đô Đốc, còn không phải như vậy sao, lúc ấy tình huống càng phức tạp, còn không phải vượt qua rồi sao? Cho nên, nên có lòng tin không có vấn đề gì.
– Hô… Ta xem như hiểu đau khổ và vất vả của lão công rồi.
Lý Tiên Huệ thở dài một hơn, ôm chặc Tần Tiêu và nói:
– Chuyện trong nhà ngươi cũng đừng có lo lắng. Không có người nào náo không được tự nhiên. Tử Địch nếu dám làm ẩu quấy lão công không vui, vậy theo lời của tỷ tỷ của nàng nói. Đem nàng gả cho thiết nô!
– Ha ha. Ý kiến hay!
Tần Tiêu cười rộ lên, sau đó nghĩ lại nói ra:
– Hiện tại xem ra, hoàng đế cùng thái tử đang cực lực lôi kéo ta, muốn ta dựa sát vào bọn họ. Thái Bình công chúa có lẽ cũng không ngồi nhìn, đoán chừng không lâu sẽ có động tác. Tiên nhi. Nếu như nàng cũng cho con gái của mình lấy ta, vậy phải làm thế nào?
– Thì lấy qua, cũng chỉ thêm một đôi đũa, ta cũng quen rồi!
Lý Tiên Huệ ngơ ngác địa dựa vào Tần Tiêu bả vai, thì thào nói ra:
– Dù sao ta biết rõ, chỉ cần ngươi một ngày vẫn còn ở Trường An, loại chuyện này không thể tránh được. Mặc kệ lão công bên người có bao nhiêu nữ tử, lão công vẫn nhớ rõ ta và đầu to, vậy là đủ rồi.
Tần Tiêu cầm tay Lý Tiên Huệ. Sau đó vui mừng nói ra:
– Ta biết ngay có Tiên nhi bên người, cũng không có việc gì có thể làm khó ta.
Hai người quay lại chủ phòng, Hoàn Tử Đan đang đứng ở ngoài cửa đại sảnh, gặp Tần Tiêu lập tức quỳ gối:
– Đồ nhi Tử Đan. Bái kiến sư phụ!
– Đứng lên đi!
Tần Tiêu vỗ cánh tay rắn chắc của hắn, thoả mãn cười nói:
– Đúng vậy, đã hơn một năm không gặp, nhìn đã cao lớn hơn nhiều. So với ta cũng cao hơn, Lão đại cũng lớn không ít. Thế nào. Công phu luyện ra sao? Hôm qua hồi kinh cũng chưa kịp nói với ngươi mấy câu, cũng không có kiểm tra bổn sự của ngươi.
Hoàn Tử Đan ôm quyền cúi đầu:
– Tử Đan ngu độn, chỉ biết vùi đầu khổ luyện, tự nhiên chưa thử qua với sư phụ.
Lý Tiên Huệ ở bên nói ra:
– Tử Đan đệ tử không tệ, ngày đêm cố gắng luyện công, không thấy lơ lỏng chút nào, lão công, nếu ngươi không chỉ điểm nhiều một chút là dạy hư đệ tử đấy.
– Sư mẫu nói quá lời!
Hoàn Tử Đan liên tục không ngừng thi lễ với Lý Tiên Huệ.
Tần Tiêu gật gật đầu, nói ra:
– Hậu viện có đường phi ngựa, các thức binh khí cũng không thiếu khuyết, ngươi có rảnh thì qua đó luyện tập võ nghệ, ngày khác tự có chỗ hữu dụng. Mặt khác, đừng có cả ngày không ra khỏi cửa chứ? Buông ra một chút, đừng câu thúc như vậy. Tại sở tiên sơn trang sinh hoạt đoạn thời gian dài như vậy, cũng nên quen a?
– A, ha ha! Ta, ta đi luyện võ là được!
Hoàn Tử Đan gãi đầu, cười rộ lên. Tiểu tử này thân thể to lớn, dưới hàm cũng có một chòm râu đen xuất hiện.
Tần Tiêu nhìn bóng lưng của hắn, nhìn qua Lý Tiên Huệ nói ra:
– Triều đình có bọn người Hoàn Ngạn Phạm vô duyên cớ giải tội, còn ban thưởng tử tôn trăm hộ thực âp. Xem như cho con cháu lương tướng một con đường sống, có một điểm an ủi. Tiểu tử này giống như trời sinh ra ở chiến trường, là đại tướng xung trận chính cống. Ngày khác như có cơ hội lại đưa ra biên quan, ta nhất định phải mang hắn theo bên người hảo hảo rèn luyện mới được.
– Lão công…
Lý Tiên Huệ muốn nói lại thôi.
– Như thế nào?
– Kỳ thật ta suy nghĩ, tuy ngươi mang binh xuất chinh làm người ta lo lắng, chúng ta cũng nhớ ngươi nhiều. Thế nhưng mà nguyện ý cho lão công ra chiến trận, cũng tốt hơn đứng ở Trường An, lục đục ngày đêm không an bình.