Độc vương nói:
– Luận về giết người thì thủ đoạn của lão phu lợi hại hơn. Chủ thượng, hãy để thuộc hạ đi trước.
Quỷ vương không chịu yếu thế:
– Độc của ngài tuy ghê gớm, nhưng mấy đứa nhóc của lão phu cũng không hề ít. Nếu ra tay đồ sát, cũng sẽ không kém ngài đâu.
Lúc y nói, dường như có âm thanh ma chê quỷ hờn văng vẳng. Nội thể Quỷ vương chợt nổi lên từng gương mặt dữ tợn rõ rệt. Những gương mặt này đầy nét thống khổ và đau đớn, hình như là linh thể thần hồn của những người bị giam trong nội thể Quỷ Vương, giãy giụa mãi cũng không xong.
– Muốn đi thì đi đi.
Dương Bách hờ hững nói một câu, không ngăn cản.
– Tạ ơn chủ thượng!
Quỷ vương và Độc vương mừng rỡ, lập tức thi triển thân pháp bay ào về phía trước.
– Ta cũng đi.
Thiểm Điện Ảnh Vương nói, rồi một tia chớp vút qua, y đã biến mất tăm.
– Mẹ nó, đi hết à?
Một tiếng quát như tiếng chuông vang lên. Gã nam nhân thân hình lực lưỡng, vai u thịt bắp như dã thú trợn trừng hai mắt.
– Các người đều đi hết, lão tử đến nơi còn giết cái quái gì nữa!
Vừa nói, Bá Thiên Lực Vương dậm chân xuống đất rồi vội vàng đuổi theo. Mỗi một bước chân của y đều làm mặt đất rung chuyển ầm ầm như muốn sụp đổ, chấn động lòng người.
– Ha ha… Ta cũng muốn đi góp vui.
Lôi Đình Thú Vương thúc con yêu thú đang cưỡi, cơ man yêu thú sau lưng cũng rời khỏi hàng ngũ.
Chỉ trong nháy mắt, Ngũ Đại Tà Vương đều đã xuất phát, chỉ còn lại mình Phiến Khinh La vẫn đi theo sau Dương Bách.
– Khinh La, ngươi không đi à?
Dương Bách quay lại nhìn Phiến Khinh La.
– Thuộc hạ không đi nữa. Có họ là đủ rồi.
Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu.
– Không đi cũng tốt. Bọn chúng sát tâm quá nặng, chẳng đi được bao xa trên con đường võ đạo đâu.
Phiến Khinh La kinh ngạc nhìn Dương Bách, như không ngờ y lại đánh giá năm người này như vậy.
– À phải, tì nữ Bích Lạc bên cạnh ngươi… mấy ngày nay sao không thấy đâu vậy.
Dương Bách nói một câu vừa như cố ý vừa như không.
Phiến Khinh La khẽ run, vội vàng điều chỉnh hơi thở, bình tĩnh đáp:
– Thuộc hạ sai nó đi làm chút việc ạ.
– Ừ.
Dương Bách khẽ gật đầu.
Trong lòng Phiến Khinh La căng thẳng vạn phần, lo sợ y sẽ tiếp tục truy vấn. Nhưng bất ngờ là Dương Bách không nói gì thêm, hình như chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Lúc này Phiến Khinh La mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn về hướng Chiến Thành xa xăm, Yêu Mị Nữ Vương thầm cầu nguyện, tên tiểu tử khốn kiếp đó phải nhanh chóng rời khỏi đó. Lần này thánh địa tiến quân quy mô lớn, chỉ một Chiến Thành nhỏ nhoi căn bản không thể ngăn cản được.
Thậm chí Phiến Khinh La còn hoài nghi, cả Trung Đô cũng không thể trụ vững.
Công lực của Dương Bách tăng quá nhanh. Ngày đó, khi y vừa mới đến Thương Vân Tà Địa, thu phục Lục Đại Tà Vương, Phiến Khinh La còn có thể nhìn ra ít giới hạn tu vi của y. Nhưng đến nay, nàng đã đột phá Thần Du Chi Thượng rồi mà lại không thể nhìn thấu Dương Bách.
Sức mạnh của gã này quá khủng khiếp, Trung Đô không có ai ngăn cản được!
Chú tâm cảm thụ một phen, Phiến Khinh La liền phát hiện, Dương Khai vẫn còn ở Chiến Thành, chưa rời đi, nàng không khỏi lo lắng.
Hơn tám trăm dặm, dù có là Thần Du Chi Thượng cũng không thể cảm ứng với khoảng cách xa như vậy được.
Nhưng nội thể Dương Khai có Truy Hồn Ấn của Phiến Khinh La. Có con dấu này thì dù Dương Khai có chạy tới chân trời góc biển, Phiến Khinh La cũng có thể tìm ra hắn.
Trong tim Phiến Khinh La, có hạt giống tình của Dương Khai. Ngày đó nàng gieo Truy Hồn Ấn vào hắn, chẳng qua chỉ để phòng hờ hắn chạy trốn mà thôi, nào ngờ lại hữu dụng vào lúc này.
Tên khốn đó rốt cuộc đang làm gì vậy? Tại sao vẫn chần chừ, không có động tĩnh? Bích Lạc hẳn đã đến nơi, báo tin cho hắn rồi mới phải.
Chiến Thành. Phủ Dương Khai.
Tất cả đã chuẩn bị xong.
Mọi người cũng biết được mức độ nghiêm trọng của sự việc, nên không ý kiến gì về việc Dương Khai thúc ép rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Lúc họ đang chuẩn bị xuất phát, Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đã trở về. Hai người họ làm theo lệnh Dương Khai, đến Phong Thần Điện bẩm báo tin này với bảy người ở Phong Thần Điện.
– Thế nào rồi?
Dương Khai hỏi.
Sắc mặt Thu Ức Mộng ảm đạm, buồn bã lắc đầu:
– Bọn họ không tin.
Dương Khai không kìm được hừ một tiếng:
– Chết đến nơi mà còn không biết, đúng là quá ngu xuẩn! Mặc kệ họ, những gì nên làm ta đã làm cả rồi, hai người chuẩn bị thế nào đây? Về Trung Đô hay là…
– Đi cùng ngươi!
Thu Ức Mộng liền nói.
– Thế thì đi thôi.
Dương Khai vung tay lên, không nhiều lời nữa. Hiện giờ thời gian vô cùng quý giá, không phải là lúc để tranh chấp. Tuy Dương Khai nghĩ họ nên về Trung Đô thì tốt hơn, dù gì thì họ cũng là công tử, tiểu thư của đại thế gia, không cần phải lưu lạc cùng hắn.
Dương Khai thống lĩnh một đoàn người ồ ạt đi ra.
Ngoài phủ, từ nãy đến giờ cứ có người không ngừng la hét, ép các thế lực của phủ Dương Khai phải đi khỏi đây.
Đến tận bây giờ, họ vẫn đang la lối.
Vừa thấy đông đảo võ giả phủ Dương Khai kéo ra ngoài, tên la hét đó không khỏi giật mình, cứ tưởng Dương Khai định làm gì, bèn bội vàng lên tiếng cảnh giác.
Ngay sau đó, liền có vô số cao thủ chạy đến chắn trước mặt chúng nhân, cản đường đi.
Trận chiến đêm qua, liên quân Thất đại gia tuy tổn thất không nhẹ, nhưng chưa bị hại đến căn cơ, giờ đây họ lại tụ tập một chỗ, vẫn cảnh tượng bi hùng, người đông như kiến.
– Tiểu công tử, ngươi định làm gì?
Khang Trảm của Khang gia lách khỏi đám đông, đi lên phía trước, cẩn thận hỏi.
Dương Khai nhìn y, nhíu mày trầm ngâm rồi nói:
– Đừng bảo ta chưa nhắc nhở các ngươi đấy. Tà chủ đang thống lĩnh người của Thương Vân Tà Địa kéo quân về đây. Nếu không muốn chết thì mau mau trời khỏi Chiến Thành, về Trung Đô đi.
Khang Trảm ngơ ngác nhìn Dương Khai, hình như chưa hiểu.
Phải một lúc sau, y mới phì cười, lắc đầu nói:
– Tiểu công tử, ngươi nói vậy… nghĩa là sao?