Không có!
Mà hắn còn muốn tiến công chiếm đóng một kẻ ngu ngốc như vậy!
Hắn chỉ sợ hắn cũng là kẻ ngốc!
Xùy xùy xùy… lão tử thông minh, kẻ thần kinh này mới là kẻ ngốc.
Minh Thù đột nhiên tự tay kéo Quân Tuyệt tới, nàng ngửa đầu nhìn hắn: “Ái phi, ngươi có phải đã quên hay không, vong quốc chính là ngươi, nếu như ta bị người ta tạo phản, ngươi nên vui chứ.”
“Ta không vui.” Quân Tuyệt chịu đựng nội tâm đầy kích động.
“Tịch Chiếu đã không còn, thiên hạ bây giờ rất tốt, ta không muốn bởi vì chiến loạn lại gây họa tới bách tính.”
Lão tử chính là người ôm đại nghĩa to lớn.
“Hơn nữa…” Quân Tuyệt muốn nói lại thôi, hắn thấp thỏm thử tới gần Minh Thù:
“Ta thích bệ hạ nên ta hy vọng bệ hạ yên lành.”
“Yêu thích ta đến nỗi có thể buông huyết hải thâm thù?”
Quân Tuyệt gật đầu.
Đây cũng không phải là huyết hải thâm thù của hắn, quan trọng nhất là kẻ đánh bại Tịch Chiếu không phải nàng, là mẫu hoàng nàng.
“Vậy ngươi…” Minh Thù dừng một chút, khóe môi cười đến xán lạn:
“Xem ra mị lực của trẫm vẫn khá lớn nha.”
Ha ha!
Lớn cái cầu!
Lão tử cũng là vì nhiệm vụ mới chịu đựng ngươi!
Đổi thành người bình thường, đâm ngươi một dao cũng còn nhẹ.
Không đúng, vừa rồi bọn họ không phải đang nói chuyện Mạnh Lương sao?
“Bệ hạ, Mạnh Lương…”
“Nên dùng cơm trưa rồi, đi thôi, ngày hôm nay ta ăn chung với ngươi.” Minh Thù đứng dậy, dắt Quân Tuyệt đi ra ngoài điện.
Quân Tuyệt: “…”
Quân Tuyệt mấy lần muốn nói chuyện Mạnh Lương cùng Minh Thù nhưng đều bị Minh Thù hời hợt cho qua.
Dùng xong bữa, Minh Thù cười dịu dàng hỏi hắn: “Ái phi, ngươi thích gì?”
Quân Tuyệt chỉ cảm thấy toàn thân đều nổi da gà lên, sao cảm giác dối trá vậy nhỉ? Có chuyện cứ nói không được sao? Làm như thế để cho ai nhìn đây!
Chịu đựng cơn buồn nôn, Quân Tuyệt nhanh chóng nhập vai diễn: “Ta thích bệ hạ.”
“Trừ cái này ra.”
Quân Tuyệt lắc đầu.
Minh Thù kiên nhẫn hỏi thêm: “Vậy ngươi có gì muốn làm?”
Xóa bỏ BUG Ninh Phù Dung này, nhân tiện khiến cho ngươi yêu ta.
Lời này có thể nói không?
Không thể!
Quân Tuyệt vẫn lắc đầu như cũ.
“Không có việc gì, ngươi từ từ suy nghĩ, nghĩ ra nói cho trẫm. Ngươi nói yêu cầu gì, trẫm đều bằng lòng cho ngươi.”
Khỉ chứ!
Kẻ thần kinh muốn làm chuyện gì đây!
Sao lão tử lại cảm thấy hơi sợ hãi!
Nàng ta vô duyên vô cớ đối tốt với mình như vậy sao? Khẳng định có âm mưu!
Quân Tuyệt nhìn Minh Thù: “Gì cũng đáp ứng?”
“Ừm.”
“Bệ hạ có thể yêu ta không?”
“Đổi cái khác.”
“Không phải bệ hạ nói gì cũng đáp ứng sao?” Lừa đảo!
“Trừ chuyện này ra.”
Quân Tuyệt suy nghĩ một chút: “Bệ hạ đêm nay… ở lại đây đi.”
Minh Thù há hốc mồm, hai chữ “cự tuyệt” còn chưa nói ra đã bị Quân Tuyệt cắt ngang: “Bệ hạ dù không làm gì, ở lại ở chỗ này cũng được.”
Lên giường, vậy sẽ không do nàng quyết định nữa.
Có câu nói như thế nào nhỉ, à đúng rồi! Có được thân thể của nàng, sẽ cách không xa việc có được trái tim của nàng ấy nữa, ha ha!
[Cửu thiếu, người không sợ thất thân sao?] Hệ thống yếu ớt nói.Sợ! Lão tử sợ muốn chết được không!
[Vậy người còn vui mừng như thế?]Chỉ là vui mừng… trời mới biết hắn đang vui vẻ vì cái gì, có thể là khoảng cách hoàn thành nhiệm vụ không xa nữa, hắn vui vẻ thì sao, không cho hắn vui mừng sao.
[…] Dược hoàn dược hoàn, làm bậy nha!Minh Thù nghĩ đến chuyện mình có thể là một hôn quân nên cuối cùng đã bằng lòng ở lại.
Liên Tâm vẫn còn kinh ngạc, bệ hạ tuy là âm thầm đối tốt với phượng quân, chuyện gì cũng đều dành cho thứ tốt nhất nhưng trước kia không để cho phượng quân biết, thời gian tới Tiên Vũ cung đều ít, chứ đừng nói đến việc ngủ lại.
Ngày hôm nay đột nhiên ngủ lại ở chỗ này…
Trước đó gió êm sóng lặng như vậy, còn không phải là bởi vì bệ hạ không ngủ lại Tiên Vũ cung sao, cũng không cho phượng quân thị tẩm sao?
Lần này không biết được đám triều thần bên ngoài kia lại nghĩ cái gì.
Phượng quân muốn thị tẩm, Liên Tâm nhanh đi gọi lão nhân trong cung qua đây, dạy riêng cho Quân Tuyệt bài học, chuẩn bị đầy đủ trang bị.