Chuyện của mình thì mình tự biết. Bản thân Kế Duyên có một vài thủ đoạn phải trải qua một thời gian dài khảo nghiệm lần lượt mới có thể có thành tựu. Nhãn lực trước đây không thể so sánh được. Hắn có chút tự tin rằng, bản thân đã có đủ khả năng tự phán đoán khá chính xác về cấp độ thần thông. Tuy hắn chưa từng chân chính nhìn thấy “Thuật nhập mộng”, không thể so sánh thật chuẩn xác, nhưng từ những lời đồn đại, hắn tự thấy bản thân đã làm được tám chín phần mười.
Hơn nữa, Kế Duyên cũng không phải không có bất kỳ đối trọng nào để so sánh. Ví dụ như lúc trước, hắn từng nhìn thấy lão Long dùng “Thận hình đại pháp” nên cũng có thể tham khảo một chút.
Thần thông diệu pháp như “Du mộng” tuyệt đối không phải là Nguyên thần xuất khiếu đơn giản, mà đồng dạng với dị thuật “Nhập mộng”, thậm chí còn có khả năng áp đảo dị thuật “Nhập mộng” nữa đấy.
Trên thực tế, lúc này Nguyên thần nhục thân của Kế Duyên đang ngồi một chỗ, hơn nữa khí tượng cũng chẳng thay đổi chút nào. Đi du mộng dường như chỉ là một cỗ thần niệm, mà dường như lại không phải như thế.
Cảm ứng với chân thân vẫn còn đó. Hắn có thể nhận ra thanh âm rất nhỏ, có thể cảm nhận được gió mát thổi qua, mà ý niệm rõ ràng hư vô mờ mịt lại có thể cảm thụ được biến hóa ở bốn phía. Đặc biệt kỳ lạ chính là “Kế Duyên ở phương xa” thậm chí còn có thể cảm nhận được thần thông của bản thân và Thanh Đằng tiên kiếm. Mà rõ ràng Thanh Đằng kiếm vẫn còn đang treo lơ lửng sau lưng của chân thân nhưng dường như chỉ cần hắn đồng ý thì giờ phút này vẫn có thể rút kiếm.
Cảm giác này rất mãnh liệt, thế nên Kế Duyên có chút kích động. Sau khi du lãm non nửa Kinh Kỳ phủ thành, rốt cuộc hắn cũng không nhịn được mà du mộng lên không trung. Sau đó trong lòng nghĩ tới Thanh Đằng kiếm. Hắn cũng không quay đầu lại, lấy tay phải dò xét sau lưng, một loại cảm giác mơ hồ bay vào lòng bàn tay.
“O..o..o..o..n..g…”
Trong hư vô, kiếm quang thoáng hiện.
Keng~
Giống như bọt biển bị nghiền nát, một kiếm còn chưa rút ra, ý du mộng của Kế Duyên đã trực tiếp vỡ vụn tiêu tán…
“Phù…”
Trong góc tường ở hẻm nhỏ, Kế Duyên thở phào một hơi. Hắn mở mắt nhìn chung quanh, rồi lại đưa tay lau trán. Hôm nay có thể nói Kế Duyên đã có tinh thần lực cực kỳ kinh khủng rồi, vậy mà vẫn cảm thấy hơi đau đầu, có thể thấy vừa rồi rút kiếm được một nửa cũng không phải có thể tùy tiện đùa giỡn được.
Dù vậy, Kế Duyên vẫn rất cao hứng. Hắn còn đang xoa đầu, khóe miệng nở nụ cười. Nếu không phải trường hợp không thích hợp, nói không chừng hắn sẽ cất tiếng cười to nữa đấy.
Thanh Đằng kiếm hiện ra thân hình, chậm rãi bay đến trước người Kế Duyên. Ở trong gió đêm, nó nhẹ nhàng bay lượn mấy vòng, tựa hồ có chút nghi hoặc chuyện vừa xảy ra. Rõ ràng mình vẫn ở bên cạnh chủ nhân, rõ ràng chủ nhân cũng không có động đậy, vì sao vừa rồi nó lại có cảm giác thuận theo ý chủ nhân bay khỏi vỏ, nhưng rõ ràng lưỡi kiếm của mình cũng không xuất ra khỏi vỏ mà.
“Ha ha ha ha ha. . .”
Thấy dáng vẻ này của Thanh Đằng kiếm, dù bản thân hắn cũng chưa hoàn toàn hiểu ra nhưng hắn vẫn nhịn không được mà cười thành tiếng. Kế Duyên đưa tay bắt lấy Thanh Đằng kiếm, nhìn chăm chú những văn tự và cây thanh đằng đang quấn quanh vỏ kiếm. Hắn vỗ nhẹ, sau đó mới buông tay, cho phép Thanh Đằng kiếm bay lượn một hồi rồi mới trở lại sau lưng mình.
Chỉ là trải qua một chuyện như vậy, lúc này Kế Duyên thật sự có chút mệt mỏi. Hắn vẫn duy trì tư thế như lúc nãy, không quá vài hơi thở sau đó đã chống tay lên gối mà ngủ.
…
“Rầm rầm ào ào. . .”
Canh năm ngày hôm sau, Kinh Kỳ phủ bắt đầu đổ mưa. Đây cũng không phải là trận mưa to nhưng mưa xuân dầm dề như vậy cũng không tính là nhỏ, cũng không giống mưa rào có sấm chớp như bình thường, sau một lúc sẽ tự động tản đi. Mà cơn mưa này kéo dài tới sáng vẫn chưa có dấu hiện sẽ tạnh.
Kế Duyên vẫn ngủ ở góc tường dưới mái hiên. Ngoài trời đều là nước mưa. Mặt đất phiến đá bên ngoài mái hiên cũng đã sớm chảy thành dòng khắp nơi. Những giọt mưa rơi xuống cùng với nước mưa văng tung tóe thỉnh thoảng sẽ đánh lên người Kế Duyên, nhưng lại không ảnh hưởng chút nào đến chất lượng giấc ngủ của hắn.
Trời đã sáng, Kế Duyên vẫn chưa tỉnh. Lúc này, sau lưng có tiếng động truyền đến.
“Két.. ~” một tiếng. Có cánh cửa sau của một gia đình được mở ra. Một nam tử bưng chậu nước đục ngầu, đứng ở cửa ra vào, ráng sức dội nước đổ ra ngoài. Khi đổ nước ra cửa sau, gã đang chuẩn bị đóng cửa thì ánh mắt thoáng nhìn thấy góc tường ở ngoài cửa.
“Hả?”
Nam tử thò ra nửa người ra nhìn cho kỹ. Gã thấy một vị nho sĩ nam tử mặc quần áo màu xám tro đang dựa vào tường, ngồi ở góc dưới mái hiên. Một bên chính là cơn mưa to và vũng nước đọng trên mặt đất, nửa người đều đã bị ướt mưa.
“Đương gia, sao vậy ạ?”
Nghe thấy thanh âm của thê tử từ bên trong, lúc này nam tử mới phản ứng lại.
“À, có người ngồi sau nhà chúng ta.”
“Hả? Ăn mày à?”
Nàng ta cũng đi tới cửa sau. Gã nam nhân tránh ra một chút, để cho thê tử mình đi ra xem một chút.
“Nhìn cách ăn mặc thì không giống ăn mày lắm…”
“Ai nha, hắn bị ướt mưa hết rồi!”
Do dự một lúc, nam tử đưa chậu rửa mặt cho thê tử, sau đó cẩn thận đi tới bên cạnh Kế Duyên. Thấy hắn còn thở phập phồng, hô hấp chưa dừng lại, gã mới yên tâm vỗ bả vai của Kế Duyên.
“Tiên sinh, tiên sinh! Tỉnh lại, tiên sinh tỉnh lại đi!”
“Phù…”
Kế Duyên thở ra một hơi thật dài, mở mắt nhìn về phía nam tử trước mặt, sắc mặt bình tĩnh nói.
“Ngủ hơi say một chút.”
Kế Duyên nói xong thì ngồi thẳng người dậy, cũng giãn cánh tay ra.
Nam tử kia lui ra hai bước. Thấy Kế Duyên tuy có vẻ nghèo túng, nhưng ngồi bên cạnh cơn mưa mà lại tự có một cỗ khí độ trong trẻo, ngược lại không hiểu sao có chút khâm phục. Nếu là người đọc sách có sĩ diện cao, lúc này phỏng chừng đã rất xấu hổ phẫn nộ, bởi vì gã gặp qua thì phần lớn người đọc sách đều như thế.
“Tiên sinh, nếu không ghét bỏ, mời vào phòng ngồi một chút đi. Sưởi ấm rồi uống chén cháo gạo làm ấm thân thể.”
“Đúng vậy tiên sinh, nhà chúng ta rất ngưỡng mộ những người đọc sách, ngài vào nghỉ ngơi chút đi.”
Thê tử ở bên cạnh cũng phụ họa lời nói của trượng phu. Tuy rằng dưới tình huống bình thường, mời người xa lạ vào nhà là không tốt. Nhưng nếu tâm không nghĩ quá nhiều, tự nhiên cả người và khí tức của Kế Duyên rất dễ dàng được người khác cảm nhận được. Vả lại bề ngoài của hắn càng không có chút uy hiếp nào, tất nhiên sẽ khiến cho người ta tương đối yên tâm.
Kế Duyên đứng dậy, nhìn qua quần áo của mình, lại nhìn khí tượng của hai vợ chồng. Hắn suy nghĩ một chút rồi gật đầu cười nói.
“Được. Kế mỗ cung kính không bằng tuân mệnh. Tấm lòng thiện lương của hai vị sẽ được báo đáp thật tốt.”
“Cái gì mà tấm lòng thiện lương với báo đáp chứ, đừng khách sáo!”
Nam nhân kia cũng vui vẻ. Vị đại tiên sinh này ướt mưa nửa người, đã lạnh đến phát run rồi mà vẫn còn ở đây văn vẻ nho nhã nữa chứ.