Đám người Triệu thị lang tuy rằng sốt ruột, lại không thể ở trước mặt các bá tánh ngắt lời Thái Tử đang thao thao bất tuyệt, chỉ có thể đen mặt lắng nghe.
Cũng may sắc trời đã tối, mặt đen không có ai chú ý.
“Tạ điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế ——” Một người hô to.
“Tạ điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế ——” Mọi người cùng hô.
Thái Tử nghe xong, nhất thời nhiệt huyết sôi trào, há mồm nói: “Lại cho mỗi hộ một thớt lụa ——”
Một đám quan viên Hộ Bộ mắt tối sầm, suýt nữa ngất xỉu.
Bá tánh trấn Cẩm Lý càng hô sôi nổi hơn.
Hô to hai tiếng lại không tốn lực, còn có thể được cho thêm bạc cho thêm lụa, quả thực là lợi ích thực tế to lớn.
Thái Tử nghe các bá tánh hô to vang dội, kích động đến lại muốn cho thêm gì đó.
“Thị lang đại nhân, không thể để điện hạ nói tiếp nữa, còn nói nữa chúng ta liền phải cởi truồng hồi kinh đó!” Dưới tình thế cấp bách, quan lại bất chấp văn nhã, gấp giọng nói.
Thái Tử vừa nghĩ muốn cho dân chúng thêm một ít chỗ tốt, lại bị người ở sau lưng kéo mạnh một cái.
“Làm sao vậy?” Thái Tử bất mãn quay đầu lại.
Hắn còn chưa từng được hưởng thụ trường hợp nhiều người mang ơn đội nghĩa lễ bái như vậy đâu, cảm xúc đang tăng vọt, tên nào không có mắt quấy rầy hắn?
Vừa cúi đầu nhìn, Nhị Ngưu đang ở cách đó không xa phe phẩy cái đuôi.
Thấy là Nhị Ngưu, sắc mặt Thái Tử hòa hoãn xuống: “Là Nhị Ngưu à.”
Nhị Ngưu yên lặng quay đầu.
Liên quan gì đến nó, tên ngốc tự mình đa tình.
Triệu thị lang kéo Thái Tử một phen, đang vắt hết óc nên giải thích như thế nào, thấy thế hận không thể nhào lên hôn Nhị Ngưu một ngụm.
Nhị Ngưu thật sự là một con thần khuyển mà, chẳng những có thể đoán trước nguy hiểm, thời khắc mấu chốt còn có thể cõng nồi.
Trở lại trấn Ô Kê, Thái Tử hãy còn đang hưng phấn: “Không nghĩ tới những bá tánh này còn rất dễ trấn an……”
Mọi người đồng thời giật giật khóe miệng.
Thật muốn nhổ vào mặt Thái Tử.
Đó mà gọi là dễ trấn an? Đối mặt với tên ngốc đưa tiền ai mà không thích nói vài câu hay ho, nói hay lại không tốn sức gì!
Triệu thị lang nhịn xuống xúc động muốn chửi mắng, hòa hoãn cảm xúc nói: “Thái Tử có biết mỗi người hai lượng bạc, mỗi hộ một thớt lụa, chúng ta sẽ bị thâm hụt bao nhiêu không?”
Thái Tử giật mình: “Thâm hụt?”
Triệu thị lang đỡ trán: “Điện hạ, triều đình phát bạc cứu tế đều là có định lệ, nếu như vượt quá, lấy bạc ở đâu ra đây?”
Thái Tử nhất thời choáng váng.
Mọi người không thể nhịn được nữa, rối rít nói: “Đúng vậy, điện hạ, tiền bạc cũng không thể tùy tiện hứa hẹn, phiền toái nhiều lắm đó, huống chi ngài còn cho thêm một thớt lụa, số lượng thâm hụt lại càng lớn hơn……”
Thái Tử chớp chớp mắt.
Hắn đây là bị quần thần chỉ trích?
Thái Tử không khỏi nhìn về phía Úc Cẩn.
Lão Thất hứa cho những bá tánh đó bạc thì được khen ngợi, còn hắn nói cho bạc dựa vào cái gì lại bị chỉ trích?
“ Yến Vương lúc trước cũng hứa cho bọn họ bạc!”
Triệu thị lang kéo kéo khóe miệng: “Điện hạ, Vương gia lúc ấy hứa cho họ bạc, là bởi vì chỉ dựa vào một giấc mộng không đủ để làm những bá tánh đó an tâm rút lui, nhất định phải lấy bạc ra khích lệ mới được. Mà hiện tại, động đất đã phát sinh, nên cứu tế nạn dân như thế nào đều đã có quy củ cả rồi, tùy ý tăng giảm đều sẽ tạo ra phiền toái……”
Cho thiếu chính là phiền toái của các nạn dân, cho nhiều chính là phiền toái của bọn họ, vị điện hạ này thật sự là vừa mở miệng đã thêm phiền mà, còn không bằng thành thành thật thật ở lại trấn Ô Kê.
Còn nữa, Thái Tử làm sao có thể so với Yến Vương, Yến Vương người ta lúc ấy đã nói, nếu như không xảy ra động đất thì, thì số bạc này sẽ do Yến Vương phủ bỏ ra.
Thái Tử mất hứng: “Những bá tánh đó ngay cả nhà cũng không còn, cho thêm mấy lượng bạc thì đã sao? Triệu đại nhân chớ có tính toán chi li. Ta mệt mỏi, đi ngủ đây.”
Thái Tử phất tay áo bỏ đi, lưu lại Triệu thị lang suýt nữa tức muốn té ngửa.
Một đám quan viên càng là mặt ủ mày ê.
Triệu thị lang thở dài: “Thôi, ta trước viết cấp báo đưa đến kinh thành thôi.”