Cố Yên là bác sĩ nên hoàn toàn không rảnh bận tâm đến những lời kẻ giết người nói.
Nếu như không cấp cứu cho người phụ nữ mang thai này ngay lập tức thì e là sẽ có một xác hai mạng thật.
Cố Yên không để ý đến kẻ giết người khiến gã ta tức giận, đang định nổ súng thì lại bị Hứa Minh Tâm giữ lại thật chặt.
“Ông bỏ trốn đi để sống, ông cứ đứng dây dây dưa kéo dài thời gian mãi cũng chẳng được gì. Tôi theo ông ra ngoài, tôi giúp ông gọi một chiếc xe, có thể trốn được càng xa càng tốt. Một người phụ nữ mang thai thôi, không cần thiết.” Cô vội vàng nói.
Trong tay kẻ giết người này không biết là bao nhiêu mạng người, sợ nhất là gã ta đột nhiên nổi máu điên lên rồi lại giết người như ngóe.
Quả nhiên, kẻ giết người không để ý tới cô, vẫn muốn nổ súng.
“Ông cần gì phải lãng phí đạn như thế?”
Bấy giờ Cố Yên mới có thời gian để đáp lời, cô ấy cũng chẳng ngẩng đầu lên và cũng không thèm liếc mắt nhìn gã ta lấy một lần.
“Ông cũng đã nói là ông chỉ còn có bảy viên, càng nhiều đạn thì mạng ông lại càng được bảo đảm, ông lãng phí đạn của mình ở đây thì chi bằng giữ nó lại để bảo vệ mạng sống cho mình.”
Những lời đó đã nói trúng tim đen của kẻ giết người, cô ấy nói rất đúng, súng đạn có hạn, lãng phí thế này thì không đáng giá tí nào.
Gã ra vơ vét một ít trang sức trong quầy, nhét vào trong ngực rồi kéo theo Hứa Minh Tâm đi ra ngoài.
Hứa Minh Tâm giơ cao hai tay, nói:
“Tôi là Hứa Minh Tâm, mong mọi người đừng nổ súng!”
Cảnh sát cũng nhận ra cô nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Tôi muốn có một chiếc xe!” Kẻ giết người hung ác nói.
Cảnh sát chỉ có thể làm theo. Chẳng mấy chốc kẻ giết người đã đưa Hứa Minh Tâm lên xe và lái đi rất nhanh.
Cố Yên gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, bảo anh mau đi cứu Hứa Minh Tâm.