Lý Thanh Yến sợ cô ấy ghi hận trong lòng, cho.
nên mới đặc biệt tới đây.
“Chuyện đó, cô Bạch Minh Châu à, trước đây đúng là chúng tôi làm sai, chúng tôi… chúng tôi đã quá đáng, nếu có điều gì không tôn trọng cô, mong cô rộng lượng tha thứ. Nông dân chúng tôi không hiểu cấp bậc lễ nghĩa nên đã xúc phạm cô”“
“Tôi nghĩ chuyện này không liên quan gì đến nông thôn hay thành phố cả, các người bắt nạt người lương thiện, khinh người quá đáng, cũng đừng trách tôi quá đáng”
“Vâng vâng vâng, cô dạy phải lắm ạ”
“Ừm, hai người có thể đi về rồi, chỉ cần không.
quá đáng đối với nhà họ Tiền thì tôi với các người cũng sẽ không còn khúc mắc gì nữa. Đồ cũng mang hết đi đi, tôi không dùng được.”
“Cái này..”
Lý Thanh Yến thấy cô ấy không chịu nhận thì có chút khó xử.
“Tôi muốn ra ngoài, bà mang đi đi”
Dứt lời, cô ấy lập tức kéo cánh tay của Ôn Mạc Ngôn bước ra ngoài Cô ấy phát hiện ra Phương Yến Nhi kia lại đang liếc mắt đưa tình với Ôn Mạc Ngôn.
“Bạn trai của tôi đẹp trai không?”
Cô ấy cười hì hì nói Sắc mặt Phương Yến Nhi đỏ lên, hai tay nắm chặt thành năm đấm, không biết nên trả lời như.
thế nào.
“Thật ra cô không nói tôi cũng biết rất đẹp trai có đúng không?”
Phương Yến Nhỉ gật đầu.
“Nhưng anh ấy đã có chủ rồi, là của tôi, cô định cướp của tôi sao?”
“Không… tôi không dám”
“Không dám? Vậy thì hãy tránh xa anh ấy một chút có được không? Nếu không tôi sẽ đến gần cô một chút, tôi đánh người thì đau lắm đấy!”
“Cô… cô thật hung dữ..”
Phương Yến Nhi nói lắp bắp.
“Tôi như thế này mà cô bảo là hung dữ à? Cô có muốn tôi hung dữ thêm một chút không?”
Cô ấy nói một cách hung hang, Phương Yến Nhỉ sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, nghĩ đến sức.
mạnh của Bạch Minh Châu hôm đó.
Cho dù cô ta có mười cái lá gan cũng không dám xúc phạm Bạch Minh Châu.
Mẹ con Lý Thanh Yến không còn cách nào khác, đành phải cầm theo đồ đạc mà quay về, không thành công mà rút lui Ôn Mạc Ngôn cười cười: “Không ngờ em lại còn biết ghen tuông cơ đấy? Biết che chở anh à?
Có cảm giác nguy hiếm sao?”
“Không đến mức đó, em biết anh ngứa mắt loại mặt hàng này, hơn nữa người sáng suốt chắc chắn sẽ lựa chọn em, trừ khi mắt anh bị mù”
“Vậy vừa rồi không phải em đã vẽ vời thêm chuyện sao? Cô ta lại không cho em được bất cứ cảm giác nguy hiểm nào à?”
“Đúng vậy… Ở đây không thoải mái, đồ của em bị người khác nhìn chäm chẳm, loại cảm giác này thật sự rất khó chịu”
Bạch Minh Châu chọc chọc trái tim, loại cảm giác này đến rất mãnh liệt Ghen tuông Thật sự không đáng vì loại người như thế này.
Nhưng cô ấy vẫn không khống chế nổi bản thân mình, không nhịn được xua đuổi những con chim lắm mồm kia đi Ôn Mạc Ngôn nghe nói như thế, không kìm được ôm chặt cô ấy vào trong lòng.
“Thật vui khi có thể nghe em nói ra điều này”
“Đồ của em, em không thích người khác đụng vào hay là nhìn nhiều. Hơn nữa em cũng không dịu dàng hiền lành như Trúc Linh, có người quan tâm nhớ thương đồ vật của em chính là muốn ăn nằm đấm rồi”
“Được rồi”
“Có phải anh nghĩ em rất dã man hay không?”
“Không cảm thấy như vậy, ngược lại anh cảm thấy em rất đáng yêu”
“Cũng dễ thương trong lúc bạo lực gia đình?”
Cô ấy bất lực nói.
“Ừm, anh cảm thấy vô cùng đáng yêu, anh luôn luôn có cơ thể khoẻ mạnh, em không phát hiện ra anh đã rản chắc hơn rất nhiều sao? Chống chịu đánh rất giỏi đó.”
Anh ta theo bản năng bắt lấy bàn tay nhỏ của cô ấy rồi đặt lên trên vòm ngực mình Chiếc áo len đen cũng không thể ngăn lại cơ bắp giàu có co giãn đàn hồi bên trong Bạch Minh Châu đỏ mặt muốn rút tay về, nhưng… đành chịu vì không nố.
Không thể không thừa nhận rằng cảm giác này thực sự rất tốt, cảm thấy rất chắc chẳn và có.
cảm giác vô cùng an toàn.
Thoạt nhìn rất gầy, dáng người cũng rất cân đối, không ngờ rãng bên trong lại giàu có như vậy.
“Sao vậy? Nghiện rồi à? Không muốn thu tay lại à?”
“Khụ khụ… Em không thèm nhé, anh chuẩn bị đi mua đồ ăn đi, em đói rồi “Thật ra em sờ nhiều một chút cũng không sao đâu”
Anh ta dịu dàng cười cườ của cô ấy vào bên trong chỉ: càng thêm trực quan hơn.
¡, nhét bàn tay nhỏ.
áo len, như thế này Tay cô ấy rất lạnh, khi vừa chạm vào lớp da thịt ấm áp kia, lập tức trở nên nóng hơn Đây có phải là… biến thành lưu manh đang đùa nghịch không? Nhưng cô ấy không muốn rút tay lại.