Hình ảnh chiếc cúp lộng lẫy nguy nga được Quốc gia baba nâng niu mà cầm trên tay.
Bình luận phía dưới bài đăng.
Em yêu tổ quốc: [ Quá dữ, HAJ quá tuyệt vời]
Tổ quốc baba năm bờ one: [ HAJ giỏi thật đấy, mọi người xem cái clip vòng chung kết chưa. Tôi xem xong vừa hồi hộp vừa nể phục quá trời]
Năm ngón tay: [ Tôi xem rồi, quá đã mắt. Năm nay các cường quốc ra đề thâm vãi. Vậy mà HAJ cũng soán ngôi tuyển thủ Danel dành giải nhất năm năm liền được. Quá giỏi]
Bình luận cứ thế ngày càng nhiều, còn chủ nhân của lời khen ngợi thì chẳng mảy may quan tâm. Mộc Hạ ngồi trên xe nhanh chóng về nhà, bên ngoài cả nhà đang đứng chờ cậu.
“Mừng con đã về Hạ Hạ”-Mẹ Đường
“Vâng, con đã về rồi ạ”
Mộc Hạ sà vào vòng tay ấm áp của cả nhà, ôm một hồi lâu thì mọi người cũng đi vào nhà. Mộc Hạ được Trí Khanh xách hành lý dùm, Thảo Anh cũng phụ cậu em trai nhỏ một tay cầm cúp.
Phải nói chiếc cúp này đẹp không thua kém gì chiếc cúp mà Quốc gia baba đăng trên mạng xã hội cả. Nhưng bọn họ chỉ nghĩ đơn giản đây là cúp giải thưởng trong nước, tại vì song song với cuộc thi vẽ thế giới còn có một cuộc thi vẽ trong nước được tổ chức tại thủ đô trùng hợp thay lại cùng ngày với cuộc thi kia.
Mộc Hạ xếp đồ từ vali ra để vào tủ xong cũng đi tắm rửa rồi xuống ăn cơm cùng cả nhà, lúc này cơm nóng canh thơm sẵn sàng. Cả nhà chụp lia lịa chiếc cúp và phần thưởng đăng lên trang cá nhân, sau đó mới dùng bữa cùng Mộc Hạ.
Mộc Hạ dùng xong bữa thì như thường lệ cậu phụ mẹ Đường rửa chén, dọn dẹp bếp. Vì đi đường dài cả một ngày nên cả nhà khuyên cậu nghỉ ngơi sớm. Đợi đến khi Mộc Hạ ngủ ngon lành, mọi người bên dưới mới vui vẻ đọc bình luận.
“Con trai của chúng ta thật giỏi”-Hải Đường
“Cứ đà này sau này có thể đi thi cuộc thi vẽ thế giới mất”-Bắc Hải
“Tranh em ấy vẽ treo trong nhà khiến căn nhà nhìn sang hơn hẳn”-Thảo Anh
“Mà cả nhà, có thấy bức tranh này quen quen không, cả con dấu trên tranh nữa”-Trí Khanh
“Con nói ta mới để ý”-Hải Đường
“Đây hình như là bức tranh đoạt giải ở vòng chung kết của HAJ mà nhỉ”-Bắc Hải
“Không lẽ nào, Hạ Hạ là HAJ đó sao. Oh my god thật là một sự thật trấn động “-Thảo Anh
“Cả nhà nhìn kỹ đi, đối chiếu khuôn mặt sau lớp khẩu trang này nhất là ở đôi mắt ấy. Nhìn vô cùng giống Hạ Hạ nhà ta đó, còn có con dấu và cả chữ ký ngay cả bức tranh cũng trùng khớp. Từ đây con suy đoán Hạ Hạ em ấy đang giấu chúng ta rất nhiều bí mật”-Trí Khanh
Mọi người nghe Trí Khanh nói lại thấy vô cùng có lý chẳng thể nào lệch đi đâu được, mỗi người trong nhà cũng vì đó mà mang theo một cảm xúc khó tả trong lòng.