Nhưng, cho dù có biết thì sao, anh vẫn không cách nào buông bỏ được cô. Anh đã lỡ đem trái tim mình đặt lên cô, khó lòng buông xuống được, cũng chỉ có thể nhìn đứng từ xa nhìn cô hạnh phúc bên bạn trai, anh đều cam lòng.
……….
“Tiểu Nam, Hàn Nhiễm, ngày mai có trận đấu bóng rổ, chúng ta đi xem đi.”
Theo như hiểu biết của Tiểu Nam, Dao Anh không hề có hứng thú với thể thao, lần này lại muốn cô và Hàn Nhiễm đi cùng, hẳn là có điều không bình thường.
Hàn Nhiễm nghi hoặc nhìn Dao Anh, “Sao cậu lại muốn đi xem bóng rổ?”
Dao Anh quay mặt sang hướng khác, nhỏ giọng nói: “Mình bỗng nhiên nổi hứng vậy thôi.”
Đại học A cũng được coi là nơi quy tụ rất nhiều những sinh viên có cả nhan sắc lẫn học thức, mà nói đến nhan sắc hẳn không thể bỏ qua những chàng trai chơi bóng rổ thân hình cao ráo, còn gương mặt thì không thể chê được.
Bởi thế mỗi khi có trận bóng rổ nào là khu vực khán đài cũng đều kín chỗ ngồi, và hơn nửa trong số đó là con gái.
Hôm diễn ra trận đấu, Hàn Nhiễm và Dao Anh đến trước giữ chỗ, Tiểu Nam đi đến cửa hàng tiện lợi mua mấy gói đồ ăn vặt để ăn trong lúc xem thi đấu.
Cô nàng xách một túi lớn đi đến trước cửa thì gặp nhóm của Vương Tư Duệ.
“Tiểu Nam, là em à?”
Tiểu Nam mỉm cười chào hỏi: “Mọi người cũng đi xem bóng rổ à?”
“Ừm. Bọn anh đi cổ vũ tên nhóc ở cùng ký túc xá.”
Mấy câu chào hỏi đơn thuần rất nhanh kết thúc, Tiểu Nam tạm biệt họ trước rồi đi vào bên trong nhà thi đấu.
Hầu hết chỗ ngồi đều đã chật kín, Tiểu Nam đảo mắt một vòng tìm kiếm bóng hình của Dao Anh và Hàn Nhiễm. Dao Anh nhìn thấy cô đứng ngó nghiêng liền vẫy vẫy tay gọi lớn:
“Tiểu Nam, bọn mình đây.”
Tiểu Nam chạy đến chỗ họ, vừa đưa túi đồ ăn vừa ngồi xuống.
Hàn Nhiễm mở túi đồ ăn ra lấy một gói, cảm thán: “Đúng là người có tình yêu rồi có khác, hào phóng quá đi, mua cho bọn mình một túi đồ ăn lớn luôn. Mà anh nhà cậu đâu, sao hôm nay không đi cùng cậu?”
“Dạo này anh ấy bận việc ở công ty, không có thời gian dành cho mấy thú vui như này đâu.”
Dao Anh hai tay mở chai nước, gật gật đầu: “Cũng phải, bởi vậy nên cậu mới có thời gian đi cùng bọn mình chứ. Hai người thi thoảng cũng nên tách nhau ra như này, bằng không chắc bọn mình chẳng bao giờ có cơ hội gặp được cậu mất.”
Hàn Nhiễm than thở: “Tiểu Nam nhà ta thật là sướng quá đi, có người yêu vừa đẹp trai, học giỏi, gia đình thì giàu có, mà bản thân đàn anh Tạ mới học năm ba đã có công ty của riêng mình rồi.”
“Không phải là công ty của anh ấy, mình nghe nói anh ấy chỉ là một cổ đông thôi. Công ty đó là do nhóm của Tạ Vũ thành lập sau khi dự án khởi nghiệp của họ hồi năm ngoái thành công. Người giữ cổ phần lớn nhất là một người bạn cùng khoa của anh ấy.”
Tiểu Nam nghĩ nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Hơn nữa, chuyện mình hẹn hò đều không phải nhờ công của cậu sao? Hai anh em cậu cũng cao tay thật, làm mình khâm phục. Mình vừa gặp anh ấy ở ngoài cửa xong.”
“Anh mình cũng đến?”
Tiểu Nam gật đầu, “Nghe nói là đi cổ vũ bạn cùng phòng.”