Hình U đoán: “Con mèo đó là chỉ Cake?”
Minh Trầm lắc đầu: “Không phải.”
Con mèo đó bị người ta bắt đi, sau đó sinh ra mèo con, Cake là một trong số đó.
Lúc mới nuôi mèo anh đã gặp phải rất nhiều vấn đề, cho nên trong quá trình thảo luận với Tạ Vân Sâm thì đã khôi phục liên lạc, sau đó nữa… Chính là trở thành tình huống hiện tại.
Trước khi đến địa điểm cần đến, Minh Trầm đã đặc biệt dặn dò: “Đợi chút nữa gặp cậu ta, tốt hơn hết cậu nên nói ít thôi.”
Hình U thắc mắc: “Tại sao?”
Minh Trầm nhíu mày, như thể nhớ lại một trải nghiệm tồi tệ nào đó, tóm gọn trong năm chữ: “Cậu ta rất lắm lời.”
Rất nhanh sau đó, Hình U đã gặp được cái người lắm lời mà Minh Trầm nói, Tạ Vân Sâm.
Người đàn ông mặc áo hoodie trắng, khuôn mặt thanh thoát, không hề có lực công kích, tạo cho người ta cảm giác rất dễ gần.
Hai người chào hỏi nhau một cách thuần thục, không đợi Minh Trầm giới thiệu, đối phương đã nhắc tới cô: “Vị này là?”
Minh Trầm mở miệng nói, “Cô ấy tên là Hình U, bạn gái của tôi.”
Hình U đưa tay ra sau lưng nhéo anh, người nọ mỉm cười bổ sung, “Tương lai.”
Lại nhéo thêm một cái nữa, Minh Trầm cố nặn ra nụ cười: “Vẫn còn đang theo đuổi.”
Hình U:…
Rốt cuộc ai mới lắm lời.
Tạ Vân Sâm mời họ vào nhà.
Không biết Cake chạy từ đâu ra, móng vuốt đen như mực của nó giẫm lên mặt đất, từng bước từng để lại dấu chân.
“Trời ạ.”
Màu mực trên chân nó gần như biến sàn nhà trắng tinh như tuyết thành những bông hoa.
Minh Trầm quát to: “Cake!”
Khi con mèo nhỏ kiêu ngạo nhìn thấy chủ nhân, nó lập tức ngồi xổm tại chỗ.
Tạ Vân Sâm lại là người xin lỗi: “Ngại quá, có lẽ là do bạn gái của tôi quên đóng cửa, để nó lọt vào phòng tranh.”
Nhìn mấy đóa hoa trên sàn nhà, trọng tâm chú ý của Hình U hơi lệnh hướng, cảm thấy dấu chân mèo này có chút quen mắt, giống như đã từng thấy qua.
A, mấy món quà trước kia của M tiên sinh đều kèm theo thiệp chúc mừng có dấu chân mèo ở cuối.
Thật là có duyên.
Vì để tránh Cake không chạy lung tung làm bẩn sàn nhà, Minh Trầm đã tóm nó lên: “Cho mượn toilet một chút.”
Tạ Vân Sâm gật đầu: “Đi theo tôi.”
Cake bị chủ nhân cưỡng chế trên tay để đi tắm, nhưng vẫn không chịu an phận, quậy đến mức bắn nước tung tóe khắp nơi.
Minh Trầm nhíu chặt mày, mơ hồ có chút tức giận.
Hình U ngồi xổm bên cạnh, bình tĩnh thản nhiên chế nhạo một câu, “Cake à, mày bây giờ thật xấu xí.”
Cake cứng đờ, hoàn toàn bất động.
Bổn mèo có thể chảnh, nhưng tuyệt đối không được xấu!
Tắm rửa đơn giản cho Cake, sau khi cảm ơn Tạ Vân Sâm, cả hai đưa Cake rời đi.
Trở lại xe, Hình U nhớ lại lời dặn dò trước đó, không quá đồng ý: “Vừa rồi cậu nói người bạn của cậu hay lải nhải, tôi cảm thấy cậu ấy rất ít nói.”
“À.” Đối mặt với sự nghi ngờ của cô, người đàn ông bình tĩnh nói, “Quên nói cho cậu biết, ở trước mặt người không thân thì cậu ta rất dễ mắc cỡ.”
Hình U: “?”
Tên khốn này, đang cố ý đúng không?
Sau khi nhận Cake về, Hình U trở lại Kim Giang Khê như lẽ hiển nhiên.
Buổi trưa Minh Trầm phải lên máy bay, không có nhiều thời gian ở lại, nên vừa đưa Cake về thì đã vào phòng ngủ lấy vali chuẩn bị lên đường.
Thấy Hình U chỉ lo chơi đùa với Cake, người đàn ông dựa vào cửa giở thói xấu: “Tiểu Khổng Tước, tôi sắp phải đi rồi, không bày tỏ một chút ly biệt sao?”
“Bày tỏ cái gì?” Cô hiểu nhưng giả vờ hồ đồ.
Minh Trầm đưa tay chỉ về phía mình, Hình U liếc nhìn, làm nhưng không thấy.
“Nếu không được, vậy cũng ôm một cái chứ?” Chiêu lấy lui làm tiến này đã bị anh chơi đến thành thạo.
Hình U đã nhìn thấu âm mưu của anh, càng không để anh được như ý nguyện.
“Haiz.” Minh Trầm thở dài, chủ động bước tới, đưa tay ôm Hình U, vùi đầu vào hõm vai cô: “Tiểu Khổng Tước, phải nhớ tôi đó.”
Một lúc sau, Hình U nâng cánh tay lên, chậm rãi ôm lấy anh.
Kỳ nghỉ Tết Trung thu chỉ còn ba ngày, sau khi Minh Trầm rời đi vì bận rộn công việc, Tô Mông Mông cũng chào tạm biệt mọi người.
Hình U ra sân bay tiễn người, Tô Mông Mông luyên thuyên không ngừng, rất có một loại cảm giác rằng con bé đang có xu hướng muốn bắt cóc cô đến trường của nó.
Đa phần là Hình U lắng nghe, cho đến khi Tô Mông Mông hỏi, “Mà này, sau khi chương trình kết thúc ghi hình thì chị có gặp Hứa Hàn Thiên không?”
Hình U lắc đầu: “Không có, sao vậy?”
Tô Mông Mông cắn môi, sau đó tặc lưỡi: “Hình như hôm trước ở Happy Valley em đã nhìn thấy anh ấy, nhưng đông người quá, nên chưa kịp chào hỏi đã không thấy người đâu.”
Ba buổi hẹn hò đầu tiên trong chương trình đã khiến trái tim rung động, thế nên lần này nhìn thấy anh, trong lòng Tô Mông Mông lại nổi gợn sóng.
Cô ấy cho rằng đó là do hoàn cảnh ở riêng nên sinh ra rung động, hơn nửa tháng không gặp, nhưng lúc thoáng thấy cô ấy đã giật mình, ký ức lập tức bị gợi lên.
Hình U đã cảm nhận được đại khái suy nghĩ của Tô Mông Mông, không có cách nào làm người bình luận, chỉ có thể nói, “Có lẽ cũng là đi xem Đả Thiết Hoa.”
Tô Mông Mông im lặng một hồi, sau đó đột nhiên bật cười, xua tay làm bộ như không quan tâm: “Quên đi, có thể là vậy.”
Mặc dù không biết tại sao một người có tính cách lãnh đạm như Hứa Hàn Thiên lại đồng ý xuất hiện trong chương trình, nhưng rõ ràng ngày Lễ Trung thu được rảnh mà anh vẫn lấy công việc để thoái thác, nên chắc hẳn sau này sẽ rất khó gặp lại.
Cô ấy lặng lẽ chuyển chủ đề: “Phó Diệc bạch còn nói muốn đến tiễn em, có khoác lác quá không.”
Lấy sự nổi tiếng hiện tại của cậu ta, nếu xuất hiện ở sân bay, nói không chừng sẽ bị người qua đường bu đông như kiến.
Hình U đang định gật đầu thì khóe mắt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc tiến đến phía sau Tô Mông Mông, cô vừa nói chuyện vừa yên lặng cong môi: “Sao lại khoác lác chứ?”
Tô Mông Mông nâng đồng hồ lên, sau đó giơ tấm vé máy bay trên tay cho cô xem: “Em còn mười phút nữa là phải kiểm tra an ninh rồi.”
Hình U không phủ nhận, hơi nâng cằm lên: “Nhìn ra phía sau đi.”
Phó Diệc Bạch quấn mình kín mít y hệt thổ phỉ, chen vào chỗ ngồi bên cạnh Tô Mông Mông với tốc độ cực nhanh, ngón tay ấn vào vị trí chính giữa mắt kính, làm như mình là đặc vụ kết nối*.
*Đặc vụ kết nối: Giữ vai trò liên lạc bí mật giữa các thành viên trong đội đặc vụ.
Sau khi đưa Tô Mông Mông đi, Hình U và Phó Diệc Bạch tạm biệt nhau.
Trên đường về nhà, Hình U nhận được tin nhắn đúng giờ từ người nào đó, một sticker khổng tước xòe đuôi bất ngờ xuất hiện trong khung chat.
Đại Cẩu Cẩu:【Tôi đoán bây giờ cậu đang trên đường về nhà.】
Tiểu Khổng Tước: 【?】
Đại Cẩu Cẩu:【Có phải cậu đang nghĩ, tại sao Minh Trầm lại thông minh như vậy.】
Tiểu Khổng Tước:【Có phải cậu cảm thấy, tại sao Minh Trầm lại ấu trĩ như vậy?】
Đại Cẩu Cẩu:【Đừng mãi cúi đầu nhìn điện thoại, nhìn đường.】
Hình U đột nhiên ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng không có gì khác thường.
Cô đứng tại chỗ, gõ chữ rồi gửi đi:【Vậy làm sao cậu biết?】
Đại Cẩu Cẩu:【Ảnh chụp màn hình.jpg】
Vừa rồi, Tô Mông Mông đã đăng ảnh vé máy bay, nói là mình đã qua kiểm tra an ninh.
Đáng giận, cô bị anh lừa, còn suýt tưởng rằng nam chính trong phim thần tượng có cốt truyện máu chó sắp xuất hiện ở bên cạnh cô.
*
Trung thu qua đi, đảo mắt là đến cuối tháng.
Giáo viên Mẫn vừa từ nước ngoài trở về, thầy ấy đã gửi cho cô địa chỉ gặp mặt và thông tin liên lạc qua email, Hình U ngay lập tức đặt vé máy bay, chuẩn bị mang đàn violin của mình đến thăm hỏi.
Đại Cẩu Cẩu:【Khi nào cậu đi? 】
Tiểu Khổng Tước:【Ảnh vé máy bay.jpg】
Đại Cẩu Cẩu:【Vậy qua đó học bao lâu?】
Tiểu Khổng Tước:【Không biết nữa, nghe theo sắp xếp của thầy.】
Đại Cẩu Cẩu:【Không phải sáu năm là được.】
Tiểu Khổng Tước:【Đầu chó.jpg】
Một người mỗi ngày bận rộn việc đóng phim, còn một người chuẩn bị đi sang thành phố khác học tập nên chỉ có thể giữ liên lạc bằng điện thoại.
Đầu tháng mười, Hình U kéo vali ra sân bay.
Dòng người qua lại tấp nập, và chỉ một mình cô lẻ loi.
Không còn cách nào khác, ai bảo cô toàn quen bạn là người nổi tiếng, vì để giảm bớt sự chú ý và rắc rối, cô thà rằng đi một mình.
Sau khi làm thủ tục, trong lúc Hình U xếp hàng để ký gửi hành lý thì nhận được tin nhắn mới.
Đại Cẩu Cẩu:【Tôi đoán bây giờ cậu đang ở sân bay.】
Tiểu Khổng Tước:【Không ở.】
Đại Cẩu Cẩu:【Nói dối thì mũi sẽ dài ra đó.】
Tiểu Khổng Tước:【Hừ!】
Người nọ đã xem vé máy bay của cô, nên tất nhiên có thể tính toán thời gian đợi lên máy bay.
Tiểu Khổng Tước:【Nếu cậu có bản lĩnh thì hãy đoán xem bây giờ tôi đang làm gì ở sân bay?】
Đại Cẩu Cẩu:【Hành lý ký gửi.】
Hình U cong môi, người này đúng thật là cái mông rồi.
Tiểu Khổng Tước làm khó dễ lần hai:【Vậy cậu đoán xem, tôi đang ký gửi ở đâu? 】
Minh Trầm gửi đến một chữ cái tiếng Anh:【J】
Đó là khu vực chỉ định hành lý ký gửi theo thành phố mà cô bay đến.
Minh Trầm thường bay đến nhiều nơi khác nhau, nói không chừng anh đã có kinh nghiệm, cộng thêm người đó có trí nhớ tốt, đoán được không phải việc gì khó.
Tiểu Khổng Tước:【Đoán sai rồi, thưởng cho cậu một đầu chó】
Tặng kèm theo là một icon.
Lần này Minh Trầm gửi đến một tin nhắn thoại, Hình U đưa tay mở ra, tăng âm lượng ở nơi công cộng ồn ào rồi đưa điện thoại lên tai.
Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai cô qua thiết bị điện tử lạnh lẽo, mang theo nụ cười xấu xa: “Tiểu Khổng Tước, đồ nói dối ~”
Hình U khịt mũi.
Không đợi cô gõ chữ, trên màn hình lại xuất hiện một tin nhắn thoại: “Quay đầu lại, tôi ở phía sau cậu.”
Hình U kinh ngạc xoay người, người nọ đang đứng đối diện với cô qua hàng rào an ninh phân chia hàng ngũ.
Ngay sau đó, Minh Trầm đã vượt qua người trước mặt để đến chỗ của cô.
Anh không mang hành lý nên cũng không tính là chen hàng.
Có người kẹp anh ở giữa một lúc, Hình U tò mò: “Sao cậu lại đến đây?”
Minh Trầm cúi đầu ghé vào tai cô: “Tôi đã nói với người ta, rằng bạn gái tôi vẫn đang đợi tôi đến giúp cô ấy xách hành lý.”
Cái người này!
Cô vẫn chưa thừa nhận đâu!
Khi hàng ngũ phía trước rời đi, vừa lúc đến lượt Hình U xử lý, Minh Trầm đặt vali của cô lên băng chuyền một cách dễ dàng.
Giống như là thật sự đến đây giúp cô xách hành lý.
“Chứng minh thư.” Sau khi được nhân viên nhắc nhở, Hình U vội vàng đưa chứng minh thư rồi bước ra khỏi chỗ đó.
Sau khi hành lý ký gửi xong, cả hai cố tình tìm một góc ít người.
“Sao cậu lại đột nhiên đến đây?”
“Đã nói muốn theo đuổi cậu, nên dù thế nào cũng phải biểu hiện thật tốt.” Không quản cực khổ đi qua hai thành phố chỉ để ra sân bay tạm biệt cô, anh dường như rất đắc ý.
Đồng tử của Hình U sáng lên: “Thấy cậu vất vả nhiều như vậy, tôi sẽ thưởng cho cậu một món quà.”
Cô mở túi xách của mình ra, ngón tay lần mò túi nhỏ bên trong, lấy ra một chiếc vòng cổ bằng bạc.
Minh Trầm nhanh chóng nhận ra, là cái mà Hình U đã tự làm.
Sắc mặt anh rối rắm: “Tiểu Khổng Tước, không cần đâu.”
Cô nhất định phải đưa cho anh món đồ thủ công làm chung với người đàn ông khác ư?
Hình U bĩu môi: “Sao, cậu không thích à?”
Câu hỏi hóc búa!
Anh thầm nghiến răng, nói trái lương tâm để dỗ dành: “Không có, đồ cậu tặng tôi đều thích.”
“Nói dối thì mũi sẽ dài ra đấy.” Cô tặng lại những lời mà Minh Trầm đã nói.
“Được rồi.” Minh Trầm đè vành mũ xuống, anh thừa nhận, “Là tôi ghen tị, đây là đồ mà cậu làm chung với người khác.”
“Nhưng tôi và anh ấy đâu làm giống nhau.”
Cái Hứa Hàn Thiên làm là một chiếc nhẫn, mà cái cô làm chính là…
Hình U mở ngón tay ra, xác nhận một lần nữa: “Thật sự không thích sao?”
Tổng thể của vòng cổ hoàn toàn làm Minh Trầm ngẩn ngơ, niềm vui sướng lan tràn từ tận đáy lòng.
Ở giữa miếng bạc là ngôi sao và mặt trăng, hàm ý của nó thì không cần nói cũng biết.
Anh bất ngờ cướp lấy vòng cổ và đeo lên cho mình, như sợ Hình U đổi ý lấy lại.
Hình U phồng má: “Có ai giành với cậu đâu.”
Minh Trầm thừa thắng xông lên: “Tiểu Khổng Tước, tôi có thể xin chuyển thành chính thức không?”
Hình U nhúc nhích mũi chân, cúi đầu không nói.
Minh Trầm híp mắt, đôi môi mỏng ẩn dưới lớp khẩu trang đen cong lên thật sâu.
Ngay sau đó, anh thay đổi biểu cảm: “Không sao, tôi sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa, cho đến khi cậu hài lòng mới thôi.”
Giọng điệu ngập tràn mất mát, nhưng vẫn phải cố giả vờ bình tĩnh.
Hình U lặng lẽ nhìn xung quanh, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay về phía anh.
Không biết cô đang có âm mưu cái gì, Minh Trầm thuận thế cúi đầu, cơ thể đổ về phía trước.
Cổ của anh đột nhiên bị một đôi tay vòng qua, bước chân suýt chút nữa không vững, đầu cũng cúi xuống theo.
Trước khi anh có thể phản ứng, một cảm giác ẩm ướt đã dán vào tai anh.
Hình U kiễng chân, hôn lên vành tai của anh, cô học theo động tác ăn kẹo bông gòn lúc nhỏ, cuộn đầu lưỡi lên, một lúc sau mới tách ra.
Đôi mắt cô sáng ngời, hơi thở phả vào bên gáy mẫn cảm của Minh Trầm: “Đồng ý lời cầu xin.”