Xa phu vội vàng đánh xe ngựa ra khỏi cửa thành Phượng Khê, đi trên quan đạo không tới thời gian một nén nhang liền rẽ vào bên trong rừng cây rậm rạp. Cỏ dại mọc cao đến gần nửa thân người, Chân Văn Quân cẩn thận lắng nghe, vó ngựa đạp trên mặt đất bùn không hề phát ra âm thanh gì, tựa hồ đã được quấn vải bông để tiêu trừ âm thanh.
Chui vào chỗ sâu nhất bên trong cánh rừng, bốn phía tất cả đều là những cây dong mọc thành rừng rậm rạp, tựa như một bức tường thành của thiên nhiên.
Linh Bích bảo Chân Văn Quân xuống xe, đẩy ra cỏ dại hai bên, bất ngờ xuất hiện vài ám vệ toàn thân dán đầy lá cây. Mấy gã ám vệ này hòa làm một thể với rừng cây, nếu không phải nhìn thấy Linh Bích bọn họ cũng sẽ không động đậy một chút nào, Chân Văn Quân liếc nhìn thoáng qua căn bản sẽ không thể phát hiện ra bọn họ.
Nhóm ám vệ vươn tay giúp đỡ một phen, đem một đám cỏ dại chắn lối vạch ra, giống như bỗng dưng mở ra một cái động giữa rừng. Nhóm ám vệ đứng ở hai bên cửa, ý bảo các nàng đi vào.
Hang động thâm sâu ngược sáng, bên trong cái gì cũng nhìn không thấy. Linh Bích đi tuốt ở đằng trước, lúc Chân Văn Quân đi theo vào thì xa phu kia cũng tiến vào, đi ở phía cuối cùng. Hang động chật hẹp một đường đi xuống chỉ rộng đủ cho một người, Linh Bích ở phía trước xa phu ở phía sau, Chân Văn Quân chỉ có thể đi về phía trước không thể quay đầu lại.
Rất nhanh trong động liền xuất hiện ánh lửa, Linh Bích tháo cây đuốc ở trên vách động xuống chiếu sáng cho con đường phía trước, đi được một dặm thì vào tới một mật thất ẩm lạnh, nàng nhìn thấy Vệ Đình Húc.
Vệ Đình Húc không có ngồi ở trên xe lăn mà đang an tọa trên một chiếc ghế gỗ cao, lưng ghế nối liền với hai hàng giá gỗ, trên giá gỗ treo đầy các loại hình cụ, một hỏa lò đang cháy hừng hực là nguồn nhiệt duy nhất cho nơi này. Lúc nàng cùng Linh Bích đi vào Vệ Đình Húc không hề quay đầu lại, Tiểu Hoa đứng ở bên cạnh nàng ấy cùng hai gã tráng hán mắt to đầu nhỏ đồng thời nhìn lại đây. Hai gã tráng hán kia với hai cánh tay trần, từng tay cầm roi da thân đầy gai nhọn cùng thiết lạc* đỏ hồng, trên thân thể như khối đá tảng của bọn họ toàn bộ đều là mồ hôi nóng, ở chính giữa bọn họ có một hình giá chữ thập dựng thẳng, một nam nhân bị trói ở trên hình giá tứ chi mở ra thành tư thế không chút phòng bị, da tróc thịt bong đã thấy không rõ mặt. Nam nhân kia cúi gục đầu không hề động đậy, không biết là chết hay sống.
(*) Thiết lạc (铁烙): mảnh sắt nung dùng để đốt cháy da thịt người
“Tiếp tục.” Vệ Đình Húc ra lệnh.
Thiết lạc không chút lưu tình mà ấn vào miệng vết thương ở trên bụng nam nhân kia, nam nhân mới vừa rồi còn giống như một cái xác chết đột nhiên bừng tỉnh, kêu gào thảm thiết tê tâm liệt phế. Âm thanh “xèo xèo” cùng với mùi khét quỷ dị chui vào trong mũi Chân Văn Quân, nam nhân kia kêu lên liên tục vài tiếng sau đó thì không còn khí lực để lên tiếng nữa, gần như mang theo tiếng nức nở một lần nữa cúi gục đầu, tựa hồ lại muốn bất tỉnh. Sợi roi lập tức hung hăng vung lên, mỗi lần sợi roi quất vào trên người đều sẽ rút lấy máu thịt của hắn, bắn tung tóe vào trên vách động đã sớm biến thành một mảnh màu đỏ.
Chân Văn Quân mí mắt nhấp nháy loạn xạ, không biết người kia là ai.
Vệ Đình Húc giúp nàng giải đáp: “Hắn là người của Tạ gia.”
Người của Tạ gia? Chẳng lẽ là Yến Nghiệp? Người nọ tóc tai rối bù che phủ gương mặt căn bản thấy không rõ ngũ quan. Chân Văn Quân suy nghĩ như thế không quá hợp lý, lúc này mới mấy ngày, đừng nói là từ Động Xuân bắt Yến Nghiệp đưa về đây, cho dù là tin tức cũng chưa chắc có thể đến được trong tay Yến Nghiệp. Chỉ sợ tin tức ở nửa đường đã bị chặn lại, người này hẳn là tín sứ truyền tin. Vệ Đình Húc bắt một tín sứ về làm gì? Lúc ấy khi nàng truyền tin chỉ là tùy ý tìm đến một bưu dịch, chẳng lẽ toàn bộ tín sứ bên trong thành Phượng Khê đều là người của Tạ gia? Làm sao có thể.
“Lúc bọn họ chặn đón thư tín của bưu dịch ở trong Phượng Khê thành thì đã bị người của ta theo dõi, có tổng cộng hai người, người này liều mình bảo vệ tính mạng của đồng bọn, đồng bọn chạy thoát, tin tức thành công truyền đi ra ngoài, hiện giờ tin tức Trưởng Công chúa đang ở đây đã truyền khắp Phượng Khê. Các đại gia tộc đều muốn đến cầu kiến nàng, cả Nam Nhai quận thậm chí các quận lân cận cũng có rất nhiều người ồ ạt tiến vào Phượng Khê, muốn nương tựa vào nàng muốn giết chết nàng, tất cả đều đến đây.”
Chân Văn Quân híp mắt lại, bỗng nhiên đưa tay từ trên giá gỗ phía sau Vệ Đình Húc lấy xuống một cây gậy thân đầy gai sắt, hung hăng quất một gậy vào lưng nam nhân kia. Toàn thân hắn run lên, đã không còn khí lực để kêu rên. Chân Văn Quân quất liên tục mấy gậy đều quất vào cùng một điểm, cho đến khi xương sườn của hắn bị đánh gãy Chân Văn Quân mới tỏ vẻ hả giận thở phì phò ném cây gậy vào mặt hắn. Người nọ bị đập trúng đầu ngửa ra phía sau, Chân Văn Quân nhân cơ hội đó nhìn thấy rõ mặt hắn —— đích thực không phải Yến Nghiệp.
“Đám này đúng là một lũ ruồi nhặng hôi thối âm hồn bất tán!” Chân Văn Quân tức giận mắng một trận, quay đầu lại hỏi Vệ Đình Húc, “Tỷ tỷ, hiện giờ phải làm thế nào, phải chăng là nên nhanh chóng bảo hộ Trưởng Công chúa rời khỏi Phượng Khê?”
Trên mặt Vệ Đình Húc không có bất kỳ cảm xúc nào, căn bản nhìn không ra nàng đang nghĩ cái gì.
“Việc này ngươi không cần quan tâm, tỷ tỷ đều đã có thượng sách. So với việc này ta càng lưu tâm hơn chính là ai đã đem việc này truyền ra ngoài. Huynh đệ Vương gia không có lá gan này, còn những người nào khác biết được hành tung của Trưởng Công chúa, trong lòng ta đều nắm rõ.”
Chân Văn Quân vừa rồi dùng sức quất một trận làm cho cả người nàng đổ mồ hôi sắc mặt đỏ lên, bất luận lúc này nàng có chột dạ khẩn trương như thế nào vẫn có thể che đậy thật tốt.
“Là ai?” Chân Văn Quân thở hổn hển truy vấn.
Vệ Đình Húc không có trả lời nàng, cầm lấy một thanh trường côn mảnh nhỏ đâm vào ngực nam nhân kia.
“Người truyền tin là ai, đây là cơ hội cuối cùng trong đời này của ngươi.”
Nam nhân kia kiên cường nhấc mí mắt lên nhìn về phía Vệ Đình Húc, cái miệng đầy máu chậm rãi kéo mở ra hai bên, hắn nở nụ cười, trên hàm răng trắng dính đầy máu.
“Phi! Dâm tà yêu nữ Đại Duật xấu xa…… Hôm nay ta chết ở trong tay ngươi không có gì để nói, ta ở dưới âm phủ chờ ngươi! Ha ha ha, ha ha ha……”
Bàn tay nắm mộc côn siết chặt, mộc côn vừa dài vừa cứng, phần đầu lại sắc bén. Mộc côn từng tấc từng tấc đâm vào trong ngực hắn, vô cùng chuẩn xác mà lách qua khung xương phá vỡ da thịt tiến vào bên trong trái tim. Vẻ mặt cười to của nam nhân kia không hề tiêu giảm, mãi cho đến lúc chết vẫn không thay đổi, điên cuồng mà dữ tợn.
Hai gã tráng hán tháo gỡ thi thể xuống nâng đi, Chân Văn Quân trong lòng chấn động không thôi, cũng thoáng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất hắn đến chết cũng không vạch trần thân phận của nàng.
“Văn Quân.” Vệ Đình Húc gọi nàng, Chân Văn Quân đi đến bên cạnh nàng, nhưng nàng lại nhìn hình giá dính máu trống rỗng kia nói, “Ngươi đi đến bên kia.”
Chân Văn Quân giật mình, đón lấy ánh mắt của Tiểu Hoa cùng Linh Bích, ngoan ngoãn đi qua đó đứng.
Vệ Đình Húc: “Trói nàng lên đó.”
Linh Bích nghi hoặc nói: “Nữ lang……”
Tiểu Hoa cũng có chút chần chừ.
“Trói lên.” Vệ Đình Húc lặp lại.
Linh Bích và Tiểu Hoa đành phải làm theo, túm lấy Chân Văn Quân đem tứ chi nàng mở ra trói chặt lên đó.
“Tỷ tỷ!” Chân Văn Quân lộ ra nét cười cứng ngắc, “Đừng đùa kiểu này chứ…… Tỷ tỷ! Ta làm sai cái gì!”
Vệ Đình Húc nâng tay, đem phiến gỗ vứt trên mặt đất, trên phiến gỗ kia có buộc một thẻ bài, trên đó viết hai chữ “Động Xuân”. Đối diện tình cảnh này Chân Văn Quân trước mắt đều biến thành màu đen, đây đúng là “ám hiệu” mà ba ngày trước nàng tự tay viết.
“Ngươi biết đây là cái gì chứ?”
Chân Văn Quân không biết sắc mặt của mình giờ khắc này liệu có phải là trắng bệch lộ ra sơ hở hay không, nàng phủ nhận nói: “Đây là cái gì? Ta, ta không biết a!”
“Không biết? Ngươi nhìn kỹ lại xem, chẳng lẽ không quen thuộc sao?”
Tiểu Hoa đem phiến gỗ đưa đến trước mắt nàng, Chân Văn Quân yên lặng nhìn qua một lần, vạn phần khó hiểu, vừa sốt ruột lại vừa giận dữ nói: “Tỷ tỷ, ta làm sao lại quen thuộc thứ này! Ta quả thực chưa từng thấy a!”
A mẫu từng nói với nàng, người nếu như bị vạch trần âm mưu chỉ biết chột dạ, nhưng khi bị oan uổng thì phần nhiều chính là phẫn nộ. Nàng tuyệt đối không thể chột dạ, giờ khắc này chột dạ chính là không đánh đã khai.
“Nếu như không biết, ta sẽ giúp ngươi nhớ lại.” Vệ Đình Húc vẫn đang cầm mộc côn đã đâm thủng trái tim nam nhân kia, khi vừa đâm vào trên vạt áo nàng nàng liền cả kinh run lên.
“Linh Bích, Tiểu Hoa, các ngươi đều đi ra ngoài, ta có vài lời muốn một mình hỏi Văn Quân.”
Linh Bích còn muốn nói gì đó, lại bị Tiểu Hoa kéo đi.
Kim thiền đao kẹp giữa những kẽ ngón tay, dùng sức với tới vòng dây thừng thô ráp trên cổ tay, âm thầm cắt đứt.
Đợi cho Linh Bích và Tiểu Hoa vừa đi, mộc côn trong tay Vệ Đình Húc từ trên vạt áo dời xuống, chọc vào bên trong đai lưng của Chân Văn Quân, móc ra ngoài một phát, đai lưng buông lỏng, làm cho ngoại bào bị mở ra, lụp xụp đổ xuống treo ở trên lớp y phục.
Mộc côn màu đen từ giữa lớp y phục lỏng lẻo từ từ tiến vào bên trong, dây dưa dọc theo tâm y đi xuống, đâm ở trước ngực nàng, chậm rãi vẽ thành vòng tròn.
“Tỷ tỷ……” Chân Văn Quân cảm thấy cổ họng siết chặt, hai mắt chớp cũng không dám chớp, sợ rằng chỉ khẽ chớp mắt một cái thì đầu côn sẽ xuyên thủng thân thể nàng, đâm vào tim nàng.
Vệ Đình Húc rất hài lòng với biểu tình của nàng, mộc côn bỗng nhiên rút ra, dùng sức quất ba phát vào bên mông nàng.
Chân Văn Quân bị quất đau đến hít vào một ngụm khí lạnh, trong lúc đau đớn lại hết sức nghi hoặc. Vệ Đình Húc tựa hồ không dùng toàn lực, chỉ là quất vài phát mang tính tượng trưng.
Đây là có ý gì……
“Vẫn nghĩ không ra sao hả?” Trên khóe miệng của Vệ Đình Húc có một tia cười không che giấu được, mộc côn quơ quơ giữa không trung, lại quất hai phát vào bên mông còn lại của nàng, “《 Bạch mã thiên 》của Tào Tử Kiến, ngươi không biết sao?”
“Bạch, Bạch mã thiên?” Chân Văn Quân trưng ra vẻ mặt khó tin, “Tỷ tỷ nói chính là bài thơ này?”
“Tất nhiên không phải.” Vệ Đình Húc nghiêng người tới trước, “Nếu ngay cả tự nghiệm cất giấu bên trong bài thơ này mà cũng nhìn không ra, vậy thì muội muội thật sự khiến ta thất vọng rồi.”
“Tự nghiệm?”
“Đây chính là mật thư tiết lộ hành tung của Trưởng Công chúa.” Vệ Đình Húc nói, “Thủ pháp trao đổi tình báo giữa đám thích khách mật thám này ngươi nếu không hiểu rõ, thì cho dù có manh mối quan trọng lướt qua trước mắt ngươi ngươi cũng không phát hiện ra, mấy gậy vừa rồi có đánh oan ngươi không?”
Chân Văn Quân tức giận đến mức hai lỗ mũi xì khói, cúi đầu oán hận nói: “Đúng vậy, tỷ tỷ đánh rất đúng.”
Vệ Đình Húc cười rộ lên, đôi mắt xinh đẹp cong thành hai vầng trăng khuyết: “Còn chuyện trước khi đi thu lương ta đã nói phải phạt ngươi, hôm nay liền thanh toán toàn bộ đi.”