Nhưng bây giờ, cô cũng không dám chắc mình kiên trì như thế liệu chăng có phần nào nguyên nhân do người trước mặt.
Hiện giờ, khi khó có thể thốt thành lời, cuối cùng cô đã chắc chắn, là có, hơn nữa tỉ lệ của nguyên nhân này có lẽ còn vượt xa tưởng tượng của cô.
Hình ảnh tối hôm xem video chớp lên trong tâm trí. Mười ngón tay họ đan vào nhau, cậu hỏi, có muốn cùng tới Hà Yến với mình?
Tiếng nói ấy, đã lôi tuột tim cô tới Hà Yến.
Bởi vì cậu, nên mới muốn ở lại nơi này hơn.
Bởi vì cậu, nên lòng mới hướng tới Hà Yến, hướng tới thành phố đó.
Nhưng hiện thực là, cô không với nổi.
Trong thoáng im lặng, Trương Chú đã biết câu trả lời.
Thực ra từ lúc đi khỏi nhà hàng, cậu đã rõ đáp án.
So với kì nghi đại học hi vọng mong manh, ai lại chọn từ bỏ ngôi trường danh giá thuộc liên đoàn Ivy?
Với điều kiện của Thịnh Hạ, cho dù không phải đại học Pennsylvania, cô vẫn có thể nộp hồ sơ vào đại học có xếp hạng cao hơn Hà Thanh và Hải Yến.
Đây là điều có thể khẳng định.
Cho dù cô muốn từ bỏ, cậu cũng sẽ không cho phép.
“Mình…” Cô ngập ngừng.
“Thời gian của cậu không còn nhiều. Tiếp tục như vậy, cậu sẽ hỏng cả hai lựa chọn.” Cậu ngắt lời, nói giúp cô lời mà cô không muốn nói.
Chặn đứng mọi lời.
Thời gian cho cô cố gắng không còn nhiều, thời gian cho cô từ biệt, cũng không nhiều nữa.
Cô lúng búng: “Mình biết.”
Chính vì biết hết, nên hôm nay khi biết mình vô duyên với chương trình tự chủ tuyển sinh, khoảnh khắc ấy, thứ đổ sập dường không phải hi vọng mà là cả thế giới.
Thế giới trong thâm tâm cô tự tạo ra, thế giới có cậu.
Trương Chú ngẩng nhìn bầu trời cao, một hơi thở dài bật qua khoang mũi. Cậu cúi xuống, hỏi: “Bắt đầu chuẩn bị từ khi nào?”
Thịnh Hạ lựa lời: “Nhà mình mới bảo thế, mình vẫn chưa bắt đầu chuẩn bị.”
“Nhà cậu đề nghị từ khi nào?”
“Sau lần thi tháng thứ hai.”
Trương Chú im lặng.
Sau lần thi tháng thứ hai, chà, sớm đấy. Tình hình còn tệ hơn cả cậu đã nghĩ.
Còn cậu, thời gian này cậu đã làm gì?
Sợ cô buồn phiền vì điểm số không tốt nên dẫn cô ra ven sông giải khuây, nói một đống đạo lý của cỏ dại mà bản thân cho là hay lắm, ngày đêm tìm kiếm đề thi những năm trước cho cô, tranh thủ mọi lúc giảng bài cho cô, thúc giục cô làm đề.
Cậu đã làm gì vậy?
Tưởng mình là cứu tinh của cô ư?
Lư Hựu Trạch nói đúng. Cô có thể có lựa chọn tốt hơn, cô xứng đáng có lựa chọn tốt hơn. Họ sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Thứ cậu tưởng cô cần, trên thực tế chỉ là thứ cần thiết trong thế giới của cậu, còn cô thì không.
Trương Chú: “Khi nào cậu bắt đầu chuẩn bị?”
Giọng cậu rất lạnh lùng.
Khoảng cách giữa họ chưa tới một cánh tay, nhưng cảm tưởng có nghìn dặm núi non cách trở.
Tim Thịnh Hạ thắt lại. Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ d u o n g l a m. d e s i g n. b l o g và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.
Trương Chú: “Mình tìm hiểu rồi, đi Mỹ cũng phải thi, cậu phải học những môn liên quan đúng không?”
Trong điện thoại vẫn lưu thời khóa biểu thầy cô ở trung tâm gửi tới. Thịnh Hạ vẫn cúi đầu, lí nhí đáp: “Ừm.”
Gió mang theo một tiếng cười của cậu va mạnh vào cõi lòng cô.
Nhức nhối âm ỉ.
Cậu đút hai tay trong túi, chân đá đá hòn đá không tồn tại. Dường như cậu đang suy nghĩ, đang nín nhịn, đang chần chừ. Sau một hồi lâu, cuối cùng cậu ngẩng lên, dường đã không nín nhịn được nữa: “Vậy mình là cái gì, hả Thịnh Hạ?”
Là cái gì ư?
Một người thậm chí không có quyền biết chuyện, thì là cái gì?
Cậu là gã ăn xin, kẻ bợ đỡ, hay con chó husky?
Cô chưa kịp nói cậu đã trầm giọng tự giễu: “Mình hỏi nghe có vẻ đề cao bản thân quá nhỉ? Người tỏ tình là mình, không phải cậu. Cậu chưa từng nói điều gì, thừa nhận điều gì. Bây giờ mình cũng không có quyền gặng hỏi. Mình là cái gì à, cậu từng nói chúng ta chỉ là bạn học, đúng.”
Cái nhức nhối râm ran bị chọc rách, cơn đau thấu lan ra nhấn chìm Thịnh Hạ.
“Không phải như thế…” Cô nói như tiếng thì thầm.
Trương Chú: “Cho dù chỉ là bạn học, nếu sớm biết mọi chuyện rồi sẽ phải kết thúc, thì tại sao không thẳng thừng từ chối mình từ đầu?”
Thịnh Hạ cãi: “Mình đang cố gắng, đang thử sức, đang phản kháng mà. Mình tưởng mình có thể, nhưng mình thất bại rồi.”
Thẳng thừng từ chối? Tối hôm đó, ai mà làm cho nổi?
Thậm chí cô không thể từ chối cả cơn gió thổi tối hôm ấy.
“Là mình sai, mình đã nghĩ không chu đáo. Mình xin lỗi…” Giọng cô như có tiếng nghẹn ngào, nhưng chính bản thân cô không nhận ra.
Vốn dĩ khi nghe cậu “mình xin lỗi”, lửa giận không tên trong Trương Chú đã bùng lên. Nhưng khi nghe tiếng cô nghẹn ngào, cậu bỗng đâm hoảng hốt, vội vã nâng mặt cô lên, nhận ra trên ấy đã nhòe nhoẹt nước mắt.
Lập tức cậu trở nên hoảng loạn, hai tay được vận dụng hết để lau nước mắt cho cô.
Vừa lau lại vừa dỗ như một phản ứng trong vô thức: “Không phải lỗi của cậu, đừng khóc. Là mình, tất cả là lỗi của mình. Cậu đừng khóc nữa, đừng khóc nữa…”
Cậu càng dỗ, cô càng không kiểm soát nổi bản thân, nước mắt cứ rơi tự do như vòi nước hỏng van khóa.
“Mình thực sự không, mình không…” Thịnh Hạ nấc nghẹn, tiếng nói ngắt quãng vụn vỡ, “Mình thật sự đã rất cố gắng. Mình, mình cũng, mình cũng ngày ngày thức đêm, thức đêm học bài. Mình đã viết rất nhiều, rất nhiều bản thảo, nhưng…”
Cô vừa khóc vừa nói, tiếng nói lẫn tiếng nấc không rành mạch, “Nhưng, nhưng mình thất bại rồi. Mình cũng buồn lắm chứ. Sao cậu có thể nói, nói, nạt nộ mình thế… Cậu tưởng mình, mình không buồn sao, hức…”
Trái tim Trương Chú như bị ai lấy dây thừng siết chặt, hơi thở trở nên khó nhọc, “Mình nói sai rồi, cậu nín đi, đừng khóc nữa. Mình không muốn nạt cậu, còn khóc thì mình sắp…”
Tim cậu thắt lại, cơn nhức nhối khiến cậu như nghẹt thở.
Thấy dùng tay lau đã là vô dụng, gương mặt nho nhỏ kia đã sắp bị lau đến mức đỏ bừng.
Cậu rủa thầm một câu “kiềm chế cái con mẹ nhà nó”, vòng tay kéo cô vào lồng ngực, một tay giữ chặt vai cô, một tay khác ghì nhẹ sau gáy cô, “Tất cả là lỗi của mình, cậu đừng khóc, đừng khóc nữa mà…”
Từng lần lặp lại.
Sự gần gũi đột ngột khiến cơ thể thiếu niên rung lên, một cảm giác thỏa mãn xa lạ ập tới.
Người trong lòng mềm như một con thú bông, đôi vai khẽ rung lên vì khóc.
Lồng ngực cậu đã ướt đẫm, dường bị khoét một lỗ vào trong.
Hơi ấm nhỏ nhoi như ngọn lửa đốt lồng ngực cậu cháy tí tách.
Thịnh Hạ cũng sắp không thở nổi. Cô cũng không biết cảm xúc trào cuộn trong lòng từ khi nào sụp đổ. Có lẽ từ giây phút hay tin hi vọng tự chủ tuyển sinh trở thành vô vọng, nó đã bắt đầu tích lũy.
Khi nhận ra, đã không thể cầm giữ.
Mà lúc này khi nhận thấy bản thân đang được cậu ôm trong lòng, cô càng hoang mang không rõ mình nên làm gì, chỉ biết mặc cho nước mắt chảy tràn.
Vòng tay cậu có mùi tựa vạt nắng ban trưa, có nhiệt độ nóng rực như lửa.
Bàn tay cậu, rộng lớn, dịu dàng, ấm áp.
Làm sao đây hả gió và mây đen, hãy nói mình hay, làm sao để nói với cậu những điều này?
Ù.
Đèn bừng sáng, mọi vật được soi tỏ.
Những trụ đèn cao khắp bốn phương tám hướng cùng bật sáng, soi rõ mọi ngóc ngách sân vận động như ban ngày.
Có điện rồi.
Tiếng hoan hô từ khu giảng đường phía xa xa vọng tới, lẫn trong đó là vô số cảm xúc hỗn tạp, có vui mừng, có tiếc nuối, có hùa theo.
Mọi người chỉ quan tâm bao giờ thì đèn sáng, không ai để ý cảnh đêm có đẹp hay không, gió đêm có hay chăng lạnh lẽo.
Tất thảy những điều ấy, chỉ hai người đang dựa sát nhau trên sân vận động hay biết.
Thịnh Hạ từ từ đẩy Trương Chú ra, lùi khỏi vòng tay cậu.
Bất chợt nhìn rõ gương mặt cậu, cô giật mình thảng thốt.
Trương Chú nhìn đôi mắt ầng ậng nước, cũng đứng im như trời trồng.
Im lặng nhìn nhau, Trương Chú bần thần một lúc mới buông tay. Xúc cảm mềm mại không còn, cậu nuốt nước bọt một cách gượng gạo.
“Nên về rồi.” Cô thôi khóc, nói nhỏ.
Trương Chú nhớ tới mục đích “trò chuyện” hôm nay, hoàn hồn, gọi: “Thịnh Hạ.”
Cô ngẩng lên.
“Cậu phải cố gắng chuẩn bị. Đại học Pennsylvania rất tốt, đừng để lỡ thời gian.”
Cô im lặng, biết là cậu chưa nói hết.
Môi Trương Chú cong lên, nụ cười có vẻ gượng gạo. Dường đã quyết định một điều gì, đôi mắt cậu trở nên buồn bã, đánh mất tiêu cự. Cậu trầm giọng nói: “Mình mới là người phải xin lỗi. Đã tới lúc này rồi, mình không nên chọc ghẹo cậu, cậu nên kịp thời tránh cho bản thân bị tổn thương. Chúng ta… chỉ tới đây thôi.”
Hình như cậu bị nghẹn, dừng một lát mới tiếp: “Chúc cậu đường tương lai gấm hoa trải rộng.”