” Vậy cậu có đi khám chưa ” ừm mình chưa nữa ,dạo này trong người mình ăn gì là cứ nôn không biết có ảnh hưởng gì không nữa .
” Ừm mình nghĩ chắc không sao đâu ,vậy ngày mai hai chúng ta đi ” được cám ơn cậu .
” Thiên Hàn con vì con nhỏ đó mà không trở về nhà luôn hay sao ” đúng vậy cô ấy đã phải chịu nhiều tổn thương rồi con phải ở bên cạnh và bù đắp cho cô ấy .
” Mẹ ,con mệt rồi con về phòng ngủ trước” Tâm Anh bây giờ phải làm như thế nào thì em mới trở về bên anh đây ,anh nhớ em thật sự rất nhớ em .
Ánh mắt của anh vô hồn nhìn ra phía cửa sổ .Anh nhớ cô ấy thích nhất là ngắm cảnh đêm không biết mình có còn cơ hội cùng cô ấy ngắm cảnh hay không .
Dạo này anh cũng ít về nhà hẵn cứ mỗi khi về là hình ảnh của cô cứ hiện ở trong tâm trí anh .
Mỗi buổi tối anh thường đậu xe trước căn hộ của cô xem cô còn thức hay không ,khi nào thì sẽ ngủ .Xe cứ đậu ở đó đến khi nào đèn tắt thì anh mới lái xe về nhà .
” Mẹ con mới về ” con mới đến nhà của Thiên Hàn sau .
” Dạ ,nó không muốn gặp con nữa ” mẹ đã nói rồi con hãy quay đầu đi , Tâm Anh là một cô gái tốt nhất định sau này sẽ mang lại hạnh phúc cho Thiên Hàn ,con đừng có ngăn cản hai đứa đó nữa .
Nếu không tình cảm của hai mẹ con không biết đứt đoạn khi nào đâu .
” Mẹ ,mẹ con sai rồi sau ” sai ,rất sai nhưng nếu con dừng đúng lúc thì có thể trở về như trước.
Vĩ Lan hôm nay đến nhà của con trai mình mới đầu bước vào nhà nó cứ như một căn nhà ma vậy không có chút ánh sáng ,không một hơi ấm .
Sau đó bà mới bước vào phòng tìm Thiên Hàn kết quả chẳng thấy anh đâu mà đập vào mắt là cuốn nhật kí của Tâm Anh được đặt ở đầu giường.
Bà không ngờ cô gái này không hề hoán giận bà mà điều bất ngờ hơn cô gái này rất bao dung nó khác với những gì Hà Tuyết nói với bà .
Đúng thật bà đã sai rồi ,không hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ lệch lạc như thế khiến hạnh phúc con trai mình tan vỡ .
Mẹ ,mẹ xin lỗi mẹ sai thật rồi .Liệu thời gian có giúp bà sữa chữa lỗi lầm không ,con trai bà có còn giận bà không ,còn Tâm Anh nữa bà không dám đối mặt với cô gái này nữa rồi