Chu Khản vốn định ở lại trang điểm làm tạo hình cho cô, Thịnh Kiều nghĩ thầm mình chỉ đi bữa tiệc bình thường thôi, tự mình trang điểm nhẹ sửa soạn một tí là được nên thả cậu ta về nhà nghỉ ngơi.
Cô tắm rửa một cái, chui lên giường nghỉ ngơi một lát. Đầu tiên cô lên Super Topic của Hoắc Hi cày đủ rank trên các bảng xếp hạng mà mình cày thiếu mấy bữa qua, nhìn thấy Hi Quang đều đang chuẩn bị cho concert thứ ba, Super Topic náo nhiệt cực kì, trong lòng cũng thầm hưng phấn.
Lát sau cô lại nghĩ tới sắp phải hợp tác với idol, bèn lấy chăn che đầu than một tiếng thật dài.
Theo ý của cô thì đương nhiên cô không muốn hợp tác công khai kiểu này với Hoắc Hi, đặc biệt là phim truyền hình, bất kể vì ratings hay là độ chú ý, nam nữ chính đều phải có rất nhiều tương tác trong lúc đóng phim.
Công ty hai bên và nhà sản xuất cũng sẽ cùng nhau đăng mấy thông báo xào xáo để tăng độ hot trong phim, đây đều là những thao tác thường thấy trong giới rồi.
Nhưng cô không chỉ có một mình, hành động của cô đều sẽ ảnh hưởng đến các nhân viên công tác bên cạnh cô. Cô có công ty, có ekip, để giành được tài nguyên này chắc chắn họ đã phải trả giá không ít, cô không thể ích kỉ như vậy được.
Phải nói chuyện bằng tác phẩm, cô không thể phụ sự tin tưởng của mọi người dành cho cô.
Cũng không biết, có lẽ nào Hoắc Hi không muốn hợp tác với mình không nhỉ?
Ngẫm nghĩ một lúc, cô bò dậy, hơi lo lắng gọi điện thoại cho Hoắc Hi, tút tút rất lâu mới kết nối được, giọng nói của anh pha chút mỏi mệt: “Về rồi à?”
“Dạ! Hoắc Hi, anh đang làm gì đấy ạ?”
“Quay chương trình, nghỉ ngơi giữa giờ.”
“À…… ừm thì, Hoắc Hi, có chuyện……”
“Hửm?”
Cô cắn móng tay, chậm rì rì nói: “Em nghe nói, anh kí hợp đồng quay một bộ phim công sở phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Bộ phim công sở kia, nữ chính mà bên đầu tư tiếp xúc……” Cô cười gượng một tiếng: “Hình như là em đấy ạ.”
“Anh biết.”
“A?” Cô bật người dậy, đôi mắt trợn tròn, “Anh biết ạ?”
“Ừ, ký hợp đồng chưa?”
“Tối…… Tối nay em ăn cơm với nhà đầu tư, ăn xong sẽ ký ạ.” Cô còn hơi ngốc, “Chừng nào thì anh biết ạ? Vậy là anh sẵn lòng hợp tác với em ạ?”
“……”
Hồi lâu, cô nghe thấy anh nhàn nhạt nói: “Tại sao em lại nghĩ là anh không muốn hợp tác với em?”
Thịnh Kiều: “……”
Anh lạnh giọng hỏi: “Địa điểm bữa tiệc buổi tối ở đâu?”
Thịnh Kiều nói địa chỉ ra, vẫn hơi xoắn quẩy, do dự hỏi: “Anh thật sự không ngại hợp tác với em ạ? Lỡ như em diễn không được, lỡ như em kéo chân anh thì sao ạ?”
“Nếu nhà sản xuất đã lựa chọn em thì khắc có cái lý của họ. Diễn được hay không là tùy ở em, em không kéo được chân anh đâu, em chỉ có thể tự kéo chính mình thôi.”
Thái độ của Hoắc Hi trong công việc luôn luôn rất nghiêm khắc, thậm chí hơi bắt bẻ, đây cũng là nguyên nhân mấy năm nay anh tiến bộ rất nhanh.
Đầu óc vốn còn hơi mơ mơ màng màng của Thịnh Kiều nháy mắt tỉnh táo hẳn.
Cô thấp giọng nói: “Em biết rồi ạ, Hoắc Hi, em sẽ nỗ lực ạ.”
Cô sẽ nỗ lực, không phải vì anh, mà trước hết là vì chính mình.
Thời gian chẳng mấy đã tới sẩm tối, Thịnh Kiều thay quần áo và trang điểm xong, Phương Bạch đã lái xe tới đón cô, Bối Minh Phàm cũng ở trên xe. Bữa tiệc được đặt ở một hội sở cao cấp ở ngoại ô. Dọc đường Bối Minh Phàm dặn dò cô không ít chuyện, cuối cùng lại nói: “Nếu họ có nói gì không dễ nghe thì cô cứ coi như không nghe thấy. Nhà đầu tư lớn hơn trời, chỉ cần không quá đáng quá thì mấy lời nói miệng kia cô cứ nhịn tuốt cho qua đi nhé.”
Thịnh Kiều hiểu rõ ý tứ của anh ta, gật gật đầu.
Sau khi đến hội sở, Bối Minh Phàm đưa cô vào trong. Khi họ đẩy cửa đi vào, bên trong sương khói lượn lờ, người của bên nhà sản xuất và nhà phát hành đã tới cả rồi, một đám người kẹp điếu thuốc hít mây nhả khói.
Bối Minh Phàm cười tươi roi rói, đưa Thịnh Kiều chào hỏi từng người một. Đối phương cũng đều cười đáp lại, nhưng chưa hề đứng dậy, ánh mắt nhìn cô đều mang theo sự đánh giá trần trụi.
Chào hỏi tiếp đón xong xuôi, Thịnh Kiều đang định ngồi xuống, người đàn ông trung niên đeo kính ngồi đối diện cười ha hả nói: “Lại đây, Tiểu Kiều, ngồi ở đây này. Ái chà, lúc bên sản xuất đề cử cưng với bên anh, còn khen cưng tới mức ba hoa chích choè, lại đây, để anh nhìn cưng thật kĩ nào.”
Đây là người của bên tổng đầu tư phát sóng, được gọi là Sếp Tưởng.
Thịnh Kiều liếc Bối Minh Phàm một cái, Bối Minh Phàm ra hiệu không sao đâu, gật gật đầu, Thịnh Kiều chỉ đành đi qua ngồi.
Ngồi xuống xong, đôi tay của Sếp Tưởng liền vòng lên từ phía sau, gác ở sau lưng ghế của cô, bàn tay đặt lên đầu vai cô, vỗ vỗ rất mạnh. Lão đã làm tí rượu, hơi thở nồng nặc mùi rượu, nghiêng đầu nhìn cô, cười nói: “Quả nhiên là xứng với những lời khích lệ kia. Tiểu Kiều à, vai nữ chính này anh giao cho cưng nhé, cưng phải diễn cho tốt, đừng để mọi người thất vọng.”
Thịnh Kiều cực lực nhịn xuống sự khó chịu trong lòng, vẫn mỉm cười: “Sếp Tưởng yên tâm ạ.”
Lão dường như rất vừa lòng, đôi tay kia chuyển từ chụp thành ôm, dí thân hình hơi cứng đờ của cô về phía mình, dường như không có chuyện gì bảo: “Ăn cơm đi, ăn cơm đi, gọi phục vụ mang đồ ăn lên.”
Lão vừa mới nói xong, cửa đã bị đẩy ra.
Lão Sếp Tưởng cũng không ngẩng đầu lên: “Phục vụ, tới đây, mau để Tiểu Kiều của chúng ta……”
Nhà sản xuất đứng bật dậy: “Hoắc Hi? Sao cậu lại tới đây?”
Người đứng trước cửa bỏ mũ ra, nghiêng đầu đánh giá trong phòng, cười rất nhạt: “Những buổi thế này, thiếu nam chính sao được?”
Anh đi vào.
Thịnh Kiều đột nhiên ngẩng đầu nhìn lướt qua, sự phẫn nộ bị cô đè nén trong đáy lòng dâng thẳng từ trái tim lên, loanh quanh lòng vòng mãi, khi dừng lại ở hốc mắt thì đều hóa thành nước mắt ấm ức.
Anh thản nhiên đến gần trong ánh mắt phức tạp của cả bàn tiệc, ngồi xuống, ngón tay điểm điểm chỗ trống ở bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Thịnh Kiều, qua đây ngồi.”
Thịnh Kiều đột nhiên muốn đứng dậy ngay.
Gã Sếp Tưởng kia đè nghiến bả vai cô lại, ấn cô về lại ghế, cười lạnh hỏi: “Ấy chà, Hoắc Hi, cậu có ý gì đấy?”
Hoắc Hi ngẩng đầu, quét mắt tới bàn tay lão đang để trên vai Thịnh Kiều, môi cong lên, nhưng trong giọng nói thì không hề có ý cười: “Ý trên mặt chữ đấy.” Anh đảo mắt nhìn Thịnh Kiều, “Sao nào? Còn muốn anh tự mình mời em sang đây ư?”
Nhà sản xuất vội tới kéo Sếp Tưởng: “Sếp Tưởng, thôi thôi thôi.”
Thịnh Kiều nhân cơ hội này đứng dậy, tránh thoát khỏi móng vuốt kinh tởm kia, chạy như trốn tới cạnh Hoắc Hi.
Cô không dám ngẩng đầu, cắn môi thật chặt mới có thể khiến những giọt nước mắt nhục nhã kia không chảy ra.
Sau một lúc lâu, đầu vai cô nặng hơn, là Hoắc Hi cởi áo khoác của mình khoác lên vai cô.
Anh bưng chén rượu lên, hướng về phía mọi người cười như thể không có chuyện gì: “Tôi đến chậm, tự phạt ba ly.”
Ba ly rượu trắng có độ cồn không thấp này, một ly lại một ly, không hề do dự rót vào miệng anh.