“Ai là người nhà của bệnh nhân Hạ.” Bác sĩ bước da từ phòng cấp cứu
“Là tôi” Dương Kỳ liền đi lại chỗ bác sĩ
“Bệnh nhân đã qua tình trạng nguy kịch, do phần đầu đập mạnh và mất máu nhiều nên đã hôn mê.
“Cô ấy bao giờ mới tỉnh lại.
“Nếu nhanh thì cô ấy hôn mê ba ngày , còn lâu thì sẽ là một đến hai tuần.
“Vâng cảm ơn bác sĩ.
Dương Kỳ và mọi người đã bớt lo đi phần nào.
Hạ Như Ân ở lại bệnh viện cùng anh tới tối, cô đã mệt mỏi nên đã đưa Andre về để Hạ Tử Sâm ở lại với anh.
“Em ở lại chăm sóc chị Hạ cùng anh Kỳ chị đưa Andre về trước, thằng bé cũng mệt rồi.
“Vâng chị về cẩn thận.
Hạ Như Ân lái xe về nhà, trước cửa nhà lại có bóng dáng người đàn ông quen thuộc, đang đứng dựa tường, cô đang bế thằng bé trên tay, thằng bé đã ngủ ngon trên tay cô.
“Em về rồi à” Giọng nói đó không ai khác là Phong Thần Vũ.
“Sao anh lại ở đây.” Hạ Như Ân hỏi.
“Anh đến thăm em và con.” Phong Thần Vũ muốn bế đứa bé nhưng cô lại không cho.
“Gì? Con nào là của anh.
“Em đừng chối nữa, anh biết hết rồi.” Phong Thần Vũ bế đứa bé từ tay cô, anh bế thằng bé rất gọn đứa bé có chút giật mình nên đã tỉnh giấc.
“Mẹ ơi! Chú này là ai , sao giống con vậy ạ” Hạ Minh Huy nhìn rõ mặt anh , lại quay sang nhìn cô mà hỏi.
“Chú là ba của con.” Nhìn anh và thằng bé không càn xét nghiệm AND cũng biết là con ruột , giống nhau như hai giọt nước, có khi vào xét nghiệm bác sĩ lại đuổi về .
Cậu bé khi nghe anh nói là ba, cậu bé cười tươi, ôm lấy cổ anh .
“A, con được gặp ba rồi” Hạ Như Ân lúc này không biết chối gì nữa nhưng miệng lại nói.
“Anh đừng nói bậy.”
“Ơ, anh nói không đúng à, nhìn vào ai chả nói giống nhau như hai giọt nước.” Phong Thần Vũ hùng hồn nói.
“Anh…” Hạ Như Ân không biết nói gì hơn liền ôm cục tức trong lòng.
“Em không định mở cửa cho anh và con vào nhà à ” Hạ Như Ân mở cửa nhà cho anh vào.
Cậu bé lại cứ ôm lấy anh không rời.
“Andre vào trong thay đồ, mẹ cần nói chuyện với chú ấy.” Hạ Như Ân nhìn cậu bé nói.
“Vâng ạ” Hạ Minh Huy luyến tiếc buông cổ anh ra chạy vào phòng.
“Em có việc gì muốn nói với anh à” Phong Thần Vũ tiến lại gần cô.
“Anh , nếu anh biết rồi thì tôi không giấu nữa, thằng bé là con ruột của anh.” Hạ Như Ân nhìn thẳng vào mắt anh nói.
“Anh biết mà , nhưng tại sao năm đó.
“Là bệnh viện đó đưa kết quả sai, khi qua Pháp thì tôi mới biết đứa bé vẫn còn.
“Tại sao em không nói với anh.
“Tại tôi muốn tránh xa anh ra.
“Lý do?
“Chả phải ngày hôm đó anh vui vẻ ôm hôn cô tình nhân của anh à.” Hạ Như Ân tức tối nói