Thời Ôn cảm thấy ngứa, nhịn không được nhếch lên khoé miệng.
Nhìn đến vết thương trên tay cậu, lại cười không nổi: “Trần Trì, đừng nghịch nữa. Để em xử lí vết thương cho anh đã!”
Cô vỗ vỗ chỗ không bị thương trên tay cậu.
Trần Trì dùng sức ngửi cổ của cô, không thoả mãn đứng dậy.
Thời Ôn lấy ra hộp y tế, trong lúc đang tìm đồ thì bị Trần Trì nhấc bổng lên.
Cô kêu nhỏ một tiếng.
Nhưng chỉ vài giây sau cậu liền buông ra.
Trần Trì ôm cô ngồi trên mặt bàn.
Thời Ôn ngồi ổn định lại: “Anh làm gì vậy?”
Hai tay Trần Trì chống ở bên người của cô, hơi thở ác liệt không chút nào áp chế mà tán loạn:
“Thế này tiện hơn!”
Cậu ghé sát mặt vào cô.
Ngón tay Thời Ôn rụt rụt, cô bình tĩnh lấy xong đồ vật giúp cậu xử lí vết thương.
Tuy không nghiêm trọng nhưng có kẽ rất đau.
Cô phóng nhẹ động tác: “Trần Trì, về sau anh đừng đánh nhau có được không?”
Trần Trì đang tỉ mẩn đếm những sợi lông mi của cô, nghe cô nói vậy liền quên mất mình đếm tới chỗ nào.
Giọng nói lại trở lên lạnh lùng: “Em sợ anh?”
Thời Ôn:???
Sao cậu cứ nhắc tới vấn đề này mãi thế nhỉ?
“Em nói rồi, em không sợ anh. Anh…”
Câu tiếp theo đã bị nụ hôn của Trần Trì lấp kín.
Lúc này tuỳ thời đều có học sinh quay trở lại.
Thời Ôn trong lòng lo lắng, hơi dùng sức đẩy cậu, đồng thời cũng ở khoé môi cậu cắn một ngụm.
Trần Trì không những không buông ra, mà hôn lại càng thêm đung sức.
Vị rỉ sắt ở khoang miệng khuếch tán, cô không cẩn thận đem miệng cậu cắn đến chảy máu. Cô há mồm muốn nói, lại bị hôn càng sâu.
Chờ đến khi hô hấp của cô khó khăn, Trần Trì mới buông ra.
Cậu vươn lưỡi liếm máu bên khoé miệng mình, lại nhìn bộ dáng mờ mịt của cô, môi khẽ nhếch. Trần Trì cúi xuống mút môi của cô vài ngụm mới an tĩnh gục đầu trên vai cô.
Thời Ôn thở phì phò, đại não có chút thiếu oxy:
“Anh không đau à?”
Trần Trì cọ cọ cô: “Em cắn không đau!”
Thời Ôn hít sâu vài cái: “Được rồi!”
Nói xong dùng sức đẩy cậu ra, còn đá vào chân cậu một cái.
Thời Ôn nhảy xuống bàn, xoa xoa miệng, thẳng tắp nhìn cậu:
“Còn cảm thấy em sợ anh không? Sao em phải sợ người mình thích chứ? Anh cảm thấy nếu em không thích anh thì tại sao lại ở bên anh? Trong mắt anh em là kiểu con gái xấu xa vậy à?”
Cô hỏi một hơi xong, tiếng chuông tan học cũng vang lên.
Thời Ôn thu thập tốt đồ dùng y tế: “Tự anh suy nghĩ cho tốt đi!”
Sau đó liền chạy xuống sân thể dục tập hợp.
Trần Trì không đến, bị trừ một điểm.
Thời Ôn vốn muốn giải thích giúp cậu, cuối cùng cô chỉ bĩu môi chứ không nói.
Lớp vừa tản ra, Thời Ôn lấy ra điện thoại gọi cho Thời Noãn.
Mới vừa tắt điện thoại của Thời Noãn liền có một người khác gọi tới. Cô tưởng là Trần Trì, nhưng đây không phải số của cậu.
Cô do dự một chút, vẫn là nghe máy.
“Alo, Thời Ôn à? Tôi là Nhậm Xích.” Đối phương trực tiếp giới thiệu.
Thời Ôn kinh ngạc: “Là anh sao? Anh muốn tìm Trần Trì à?”
“Không, tôi tìm cô.” Nhậm Xích cười cười: “Muốn nói cho cô biết vài chuyện về quá khứ của Trần Trì. Sao? Có hứng thú không?”
Thời Ôn không trả lời.
Nhậm Xích: “Tôi ở quán cà phê gần trường đợi cô, lầu hai bàn số 36. Tôi chính là mạo hiểm tính mạng, không màng Trần Trì đánh mà gọi cho cô. Cô đừng nói cho cậu ta, không cái mạng nhỏ này của tôi cũng đi tong đấy.”
Thời Ôn mím môi: “Được!”
–
Cô lại gọi cho Thời Noãn, sau đó đến chỗ hẹn.
Lúc chờ đèn xanh, Thời Ôn nhận được điện thoại của Trần Trì.
Trần Trì chạy đến sân thể dục, nhị ban cũng đã tan học.
Cậu nghĩ đến câu kia của cô, cả người liền không giữ được bình tĩnh.
Cậu gọi điện cho Thời Ôn.
Lần thứ nhất: máy bận.
Lần thứ hai cũng là máy bận.
Rốt cuộc đến lần thứ ba cô mới nghe máy.
“Em đang ở đâu?”
Con ngươi của cậu lạnh băng, sắc mặt khó coi.
Thời Ôn trầm ngâm: “…Tan học còn có thể đi đâu được chứ?”
Trần Trì: “Chị của em còn chưa về.”
Đèn xanh. Thời Ôn đi về phía đối diện, quán cà phê gần ngay trước mắt.
“Em có chút việc nên đi trước!”
Sắc mặt Trần Trì không có dấu hiệu thả lỏng: “Vừa nói thích anh liền bảo anh tự mình suy nghĩ. Ai biết em sẽ chạy đến nơi nào chứ?”
Thời Ôn đứng lại trước cửa quán cà phê:
“Em còn phải đi học, chạy thế nào được? Sao anh cứ nghĩ em sẽ bỏ đi vậy nhỉ? Đây là không tin em đúng chứ?”
Trần Trì nhăn chặt mi, lúc xoay người suýt chút nữa đụng phải một nữ sinh.
Nữ sinh nhỏ giọng kêu, túi trên tay rơi xuống đất liền cuống quýt cúi xuống nhặt.
Trần Trì trực tiếp đi qua nữ sinh kia, cứng rắn nói:
“Anh muốn gặp em, ngay, bây, giờ!”
Nữ sinh phủi phủi cái túi, chạy theo cậu:
“Học trưởng…anh…”
Trần Trì cũng không nhìn người trước mặt, không kiên nhẫn nói:
“Tôi có bạn gái rồi!”
Nữ sinh bị sắc mặt của cậu doạ sợ: “Không…không phải. Em nghe nói anh không có!”
Trần Trì chỉ vết thương ở khoé miệnh:
“Cái này, chính là do cô ấy cắn!”
Thời Ôn ở bên kia cũng nghe được rõ ràng.
Chuyện xấu hổ như vậy mà cậu cũng dám nói ra?
Nữ sinh nhìn đến vết thương kia giống như là bị cắn, nắm chặt túi, nghẹn ngào nói:
“Anh…anh yêu sớm..”
Trần Trì lạnh lùng liếc một cái: “Cút!”
Thời Ôn đi vào quán cà phê, nghe vậy nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Thái độ của anh như vậy…nếu cô ấy tìm lão sư nói chuyện này thì sao?”
Trần Trì đứng yên, quay người lại, nhìn nữ sinh kia đạm mạc nói:
“Giữ tốt cái miệng của mình. Tôi đánh người không phân biệt nam nữ.”
Nữ sinh còn chưa kịp hồi phục tinh thần sau chữ “cút” vừa rồi, nghe cậu nói vậy liền sợ tới mức luống cuống tay chân.
Thời Ôn nhíu nhíu mi, cô có thể tưởng tượng được sắc mặt đáng sợ của cậu khi nói câu này:
“Anh hung dữ như vậy sẽ làm người khác sợ đấy!”
Trần Trì trở lại phòng học, cầm lấy cặp sách liền đi:
“Bọn họ không quan trọng. Bây giờ em đang ở đâu?”
Thời Ôn đã đi lên đến lầu hai, dù sao cô cũng đáp ứng với Nhậm Xích…
“Em sẽ không trốn anh. Buổi tối em đến nhà anh được không?”
Trần Trì đứng ở bậc thang, cậu nhắm mắt lại:
“Anh ở phòng học đợi em!”
Thời Ôn nhấp môi, thở dài nói: “Vâng.”
Cô làm sao có thể trốn cậu được chứ? Hơn nữa nhà cô ở đâu cậu cũng biết…Thật không hiểu trong đầu cậu cả ngày đều nghĩ cái gì.
Thời Ôn tìm một vòng mới thấy được bàn số 36. Nhậm Xích cũng phát hiện ra Thời Ôn, nhìn cô cười cười.
Thời Ôn ngồi xuống, gọi một ly nước ép.
Hai người ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhậm Xích ho khan một tiếng:
“Tôi có chút hối hận rồi đây. Không biết cô đã nói cho Trần Trì biết chưa?”
Thời Ôn động động môi: “Yên tâm đi, tôi không có nói!”
Nhậm Xích đỡ trán: “Aizz…chẳng biết tôi lo lắng cái quỷ gì nữa. Cô nhất định không được nói cho Trần Trì, không cái mạng nhỏ này của tôi cũng xong rồi!”
Thời Ôn thấy vẻ mặt hắn ta nghiêm trọng liền nói:
“Không đến nỗi như vậy đâu. Chắc anh ấy chỉ đánh anh vào bệnh viện thôi!”
Nhậm Xích chỉ cổ của mình:
“Lần trước chỉ vì cô mà cậu ta suýt chút nữa bóp chết tôi đấy.”
Thời Ôn: “Đến cuối cùng anh ấy nhất định sẽ buông tay.”
Ánh mắt Nhậm Xích khẽ biến, hừ cười một tiếng, mắt phượng hơi chọn, biểu tình đột nhiên nghiêm túc:
“Cô tin cậu ta thế cơ à?”
Thời Ôn gật đầu.
Nếu không phải sự việc ở đời trước xảy ra, có lẽ Thời Ôn sẽ không tin Trần Trì có thể giết người, hơn nữa còn là người vô tội.
“Trần Trì hẳn là chưa bao giờ nhắc tới chuyện quá khứ của mình với cô?” Nhậm Xích dựa vào ghế, hơi nghiền ngẫm: “Chuyện của A Sí, tôi không tin Trần Trì cũng là do quá khứ của cậu ta. Cô nghe xong rồi, sẽ còn muốn tin tưởng cậu ta nữa sao?”
Thời Ôn gắt gao nhìn chằm chằm hắn.
Nước được bê lên.
Nhậm Xích nhấp một ngụm, hỏi:
“Cậu ta có từng nói về ba mình không?”
Thời Ôn lắc đầu.
Cô chỉ nghe qua mẹ của cậu, chứ chưa từng nghe tới bố của cậu.
“Vậy tôi sẽ kể từ đầu. Nhưng những chuyện này đều là do lúc trước A Sí kể lại cho tôi. Nhưng cô yên tâm, cái này 90% là sự thật!”
Thời Ôn thấy biểu tình của hắn nghiêm trọng, trong lòng khẩn trương, tay cũng bắt đầu toát mồ hôi.
Truyện chỉ được đăng tải duy nhất ở wattpad “sellsell2610”, những nơi như: truyenfull, webtruyen, truyện tyt đều là ăn cắp:))
Nhậm Xích lại uống lên một ngụm cà phê rồi mới nói:
“Ba Trần Trì là một nhân viên nghiên cứu, mẹ cậu ta lại là thiên kim nhà giàu. Mẹ cậu ta vì để được sống với ba cậu ta mà cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ. Hai người lúc đầu rất hạnh phúc, sinh ra Trần Trì. Cho đến khi cậu ta được 5 tuổi, ba cậu ta vì làm thí nghiệm mà bị phế đi tay, thành quả nghiên cứu được một nửa cũng bị lấy đi. Ông ta lúc này chẳng khác gì phế nhân.”
“Lúc đầu là say rượu, vì trong nhà không có tiền mà ông ta trút giận lên mẹ Trần Trì. Mà ông ta chỉ đánh người bằng cánh tay bị phế của mình. Mà tay đã vị phế thì không có sức lực, để chứng tỏ mình không bị tàn phế, ông ta liền đánh đến khi chảy máu mới thôi, những lúc như thế ông ta đều cầm đồ dùng trong nhà mà đánh. Hồi đó chỉ đánh mẹ Trần Trì bởi cậu ta còn nhỏ, sau này…”
Nhậm Xích nói đến đây, dừng lại đánh giá Thời Ôn, thấy sắc mặt cô trắng bệch, không biết là sợ hay là lo lắng.
Hắn nhăn chặt mi, tiếp tục nói:
“Sau đó mẹ của Trần Trì chịu không nổi mà bỏ đi. Cả nhà chỉ còn lại Trần Trì và người đàn ông bạo lực đó. Sự nghiệp thất bại, hôn nhân cũng thất bại, ông ta liền trút giận lên người Trần Trì. Cậu ta 10 tuổi liền bắt đầu đánh nhau để bảo vệ chính mình, cũng là lúc ấy quen được A Sí. Trong trí nhớ của tôi, Trần Trì lúc ấy rất gầy, giống như chân chỉ cần dùng sức đá một chút sẽ gãy. Cậu ta lúc ấy vì để không bị bạo hành thường đến nhà tôi ở hoặc…ngủ đầu đường. Hiện tại bị đánh cũng không sợ, có lẽ đã quen với cảm giác đau đớn rồi.”
Nhậm Xích gãi gãi da đầu, đột nhiên không nói tiếp. Hắn nghĩ lại một năm hiểu lầm Trần Trì kia liền chỉ muốn quay lại tự đập cho bản thân một trận.
“Sau đó thì sao?”
Nhậm Xí ngẩng đầu, thấy Thời Ôn đang nhìn mình, đôi mắt đen nhánh như động, vô cùng bức người.
Hắn cầm lấy ly cà phê:
“Có một ngày ba Trần Trì uống quá nhiều rượu lại muốn đánh cậu ta. Trần Trì trốn ở ban công, ông ta đứng không vững, ngã xuống, chết…”
Thời Ôn run giọng hỏi: “Chết trước mặt của anh ấy?”
Nhậm Xích chậm chạp gật đầu: “Nhưng chuyện này không phải mấu chốt, quan trọng chính là…Cảnh sát đều cho rằng Trần Trì không chịu nổi cảnh bạo hành mà đẩy ông ta xuống. Trần Trì bị đưa đến trại cải tạo một thời gian dài, mãi cho tới khi bọn họ tìm được camera chống trộm, chứng minh Trần Trì vô tội. Chính là Trần Trì không có ba, mẹ thì lại chạy mất, cho nên liền bị đưa vào cô nhi viện. Lúc ấy cả thể xác lẫn tinh thần của cậu ta đều bị tàn phá, hành vi cử chỉ không giống với những đứa trẻ bình thường…Sau đó liền bị đưa đến bệnh viện tâm thần…”
Cả người Thời Ôn giống như bị kim châm, đau đớn âm ỉ.
Nhậm Xích uống một hơi hết ly cà phê, đắng đến nỗi nhe răng trợn mắt:
“Về sau mẹ Trần Trì trở về, đón cậu ta về nhà…Từ ấy Trần Trì càng thêm âm trầm, chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài…Sau khi A Sí xảy ra chuyện, tôi cảm thấy cậu ta vì để mình trở lên lớn mạnh mà tiêu diệt A Sí. Lúc ấy tôi nghĩ rằng người trải qua nhiều chuyện như cậu ta sẽ không để ý tới sống chết của người khác…Bọn Trương Diệu không biết chuyện này, nên luôn coi cậu ta là người máu lạnh voi tình. Nhưng sau khi A Sí chết, mọi chuyện được vạch trần…Tôi mới biết tôi sai rồi. Thời Ôn, tôi không hi vọng cô sẽ phạm phải sai lầm giống như tôi. Nếu như cô không thật sự thích Trần Trì, thì hãy rời xa cậu ta đi. Bằng không, có ngàu cô thật sự sẽ hại chết Trần Trì.
Thời Ôn cầm lấy ly nước, run rẩy đưa đến miệng.
Bạo lực gia đình…cậu cũng giống cô, từ nhỏ đã gặp phải bạo lực gia đình…nhưng 13 tuổi cô đã có ba Thời mẹ Thời…cậu lúc 10 tuổi đã học xong đánh nhau…khó trách cậu một chút cũng không để ý vết thương trên người, hoá ra đã thành thói quen.
Thời Ôn đỡ cái bàn đứng lên, đôi mắt cô đỏ ửng, giọng nói khàn khàn:
“Tôi và anh không giống nhau.”
Cô mơ màng đi xuống lầu.
Cô không giống Nhậm Xích, không giống với đám người Trương Diệu…
Cuối cùng vẫn là như nhau…
Cô không hiểu Trần Trì…
Cậu vẫn luôn hỏi cô có sợ mình hay không, hỏi cô có ghê tởm mình hay không, hỏi cô có tin mình hay không…
Đây đều là bóng ma từ nhỏ lưu lại trong cậu.
Nhỏ như vậy đã bị nhốt lại, bị đưa đến cô nhi viện, người ở cô nhi viện ghét bỏ sợ hãi, lại bị đưa tới bệnh viện tâm thần…
Cậu còn nhỏ như vậy, cái gì cũng không hiểu…Vậy mà mẹ cậu lại…
Dưới chân Thời Ôn trượt một cái, cô vội vàng nắm lấy thanh vịn mới không bị ngã xuống.
Cho nên cậu sợ mình sẽ bỏ rơi cậu giống như mẹ của cậu từng làm sao?
Cô sao có thể bỏ rơi cậu…Rốt cuộc là không tin cô hay là không tin chính bản thân mình.
Trời đã bắt đầu tối, Thời Ôn hoảng hốt nhìn đèn đường đã được bật lên.
Cậu vẫn còn ở phòng học chờ cô!