Đám xúc tu dưới chân chẳng khác gì bầy thú hoang đói khát, chúng hưng phấn quấn lấy cơ thể Lục Thành An. Lục Tắc Hiên tận mắt chứng kiến anh trai mình bị những cái xúc tu đó xé làm đôi, máu tươi gai mắt tuôn ra, bắn lên mặt Lục Tắc Hiên, còn mang theo mùi tanh ngọt.
… Đó là ác mộng mãi mãi không thể xóa nhòa trong ký ức Lục Tắc Hiên.
Mấy năm nay, hắn luôn canh cánh trong lòng tại sao kẻ chết khi đó không phải hắn? Tại sao anh trai lại cứu hắn?
Thực ra, người chết rồi chẳng còn biết gì nữa, người sống sót mới là đau khổ nhất.
Hắn thường xuyên mơ thấy cảnh anh mình hy sinh rồi choàng tỉnh giấc, ngồi trên sô pha, lẳng lặng chờ đến khi trời sáng.
Có lẽ Moore cũng giống hắn? Lúc ấy, Moore tới tiếp ứng, cũng tận mắt chứng kiến cảnh anh hắn bị quái vật xé đôi cực kỳ thảm khốc. Mỗi lúc đêm khuya vắng người, nhớ lại cảnh tượng ấy, liệu Moore sẽ đau khổ đến chừng nào?
Lục Tắc Hiên nhắm mắt lại, vai run lên bần bật.
Nhìn dáng vẻ khổ sở ấy của hắn, Dụ Nhiên hơi xót. Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, trấn an: “Đều qua cả rồi. Anh trai anh cũng hy vọng anh có thể tiếp tục sống thật tốt. Nếu khó chịu, anh cứ xả ra hết đi, đừng kìm nén trong lòng.”
Lục Tắc Hiên quay sang ôm lấy Dụ Nhiên như muốn tìm kiếm chút sức mạnh từ trên người đối phương.
Dụ Nhiên vỗ lưng hắn trấn an.
Lục Tắc Hiên gục mặt vào vai Dụ Nhiên. Một lúc lâu sau, rốt cuộc hắn cũng đã bình tĩnh, thấp giọng nói: “Tôi đi gặp Moore một lát. Nhiệm vụ của chúng ta rất nguy hiểm, không thể để anh ấy theo cùng. Nhỡ chẳng may anh ấy xảy ra chuyện… Tôi cũng không biết phải ăn nói thế nào với anh mình.”
Dụ Nhiên gật đầu: “Ừ, nhân cơ hội này khuyên anh ấy xuất ngũ đi.”
***
Lúc này, Moore đang ngồi ở sô pha, trên tay là một cuốn album ảnh.
Album đang lật đến bức ảnh tập thể đầu tiên anh chụp trước lúc xuất phát làm nhiệm vụ đầu tiên kể từ khi gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng.
Năm ấy, anh 20 tuổi, Lục Thành An 22.
Lúc chụp ảnh, vì anh là Dẫn đường, những người khác đều là Lính gác, Lục Thành An chủ động kéo anh đến đứng cạnh mình, cười tủm tỉm nói: “Lại đây lại đây, Moore đứng chỗ này nhé. Từ giờ cậu chính là Dẫn đường đồng hành của đội ta, mọi người phải nhờ cậy cậu nhiều.”
Tướng quân trẻ tuổi một thân quân phục phẳng phiu, nụ cười xán lạn, chói mắt.
Trước giờ Lục Thành An luôn nhiệt tình với mọi người. Dường như hắn đã nhận định Moore là anh em thân thiết nên khoác vai anh rất tự nhiên. Moore ngại đụng chạm, rất ít khi tiếp xúc cơ thể với người khác, bị hắn khoác vai, anh chỉ có thể đờ người nhìn về phía máy ảnh.
Tấm ảnh tập thể thứ hai vẫn được chụp trước khi đi làm nhiệm vụ.
Lục Thành An có thói quen trước khi xuất phát phải kéo mọi người cùng chụp ảnh tập thể, hắn thường nói: “Tôi hy vọng chúng ta có thể trở về không thiếu một ai! Nhỡ xui rủi có người hy sinh trong quá trình làm nhiệm vụ, mọi người cũng đều có ảnh rồi, sẽ không quên vị anh hùng từng sóng vai chiến đấu.”
Trong album của Moore có rất nhiều ảnh tập thể.
Giờ lật xem từng tấm, từng đoạn ký ức lại tái hiện trước mắt.
Cảnh tượng mỗi lần làm nhiệm vụ vẫn mới nguyên trong tâm trí anh.
Đến khi lật tới tấm ảnh cuối cùng, về sau không có thêm ảnh mới nữa. Bởi vì vị đội trưởng luôn hô hào mọi người cùng chụp ảnh cuối cùng lại không thể trở về.
… Đó là tấm ảnh chung cuối cùng của họ.
Trong ảnh, Lục Thành An vẫn đứng chính giữa, nhẹ nhàng khoác vai Moore, cười tươi rói. Bên kia cạnh hắn là Lục Tắc Hiên vừa tốt nghiệp chưa lâu, khuôn mặt vẫn còn mang nét ngây ngô của cậu sinh viên Học viện Quân sự. —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Ngón tay Moore nhẹ nhàng chạm lên tấm ảnh, cuối cùng dừng lại ở khóe môi cười của người kia.
Mấy năm nay, mỗi khi ở trong ký túc một mình, Moore lại đưa cuốn album này ra lau sạch bụi bặm, lật xem từng trang từng trang. Khuôn mặt tươi cười sinh động ấy vẫn in hằn trong trí nhớ, dường như vị Tướng quân trẻ tuổi khí phách, hăng hái kia trước giờ chưa từng rời đi.
Bất tri bất giác, viền mắt Moore đã ngân ngấn nước.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Anh vội giấu cuốn album đi, điều chỉnh lại biểu cảm, đứng dậy mở cửa.
Lục Tắc Hiên đang đứng bên ngoài, ánh mắt nhìn Moore vô cùng rối ren. Dẫn đường rất nhạy với sự thay đổi về cảm xúc, Moore cảm nhận được Lục Tắc Hiên đang vô cùng đau khổ, phẫn nộ… Rất nhiều cảm xúc hỗn loạn chồng chéo lên nhau mà rõ ràng nhất là sự áy náy.
Moore lo lắng hỏi: “Sao vậy? Anh cãi nhau với Nhiên Nhiên à?”
Lục Tắc Hiên lắc đầu: “Vào trong rồi nói.”
Moore nhường đường, để Lục Tắc Hiên vào phòng rồi đóng cửa lại.
Bấy giờ Lục Tắc Hiên mới ngoảnh lại nhìn anh, nói: “Ngày mai Tháp Trắng sẽ giao nhiệm vụ mới, lần này anh không cần đi cùng đâu. Tôi sẽ gửi đề nghị xuất ngũ giúp anh, anh đã làm việc tròn tám năm tại Đội đặc chiến Liệp Ưng rồi, cũng nên nghỉ ngơi một thời gian.”
Moore giật mình, đùa: “Muốn đuổi tôi đi à?”
Lục Tắc Hiên cúi đầu, giọng khàn đi: “Năm đó, anh tôi dặn rằng phải chăm sóc anh thật tốt. Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, tôi không muốn anh gặp bất trắc.”
Moore: “…”
Khi nghe những câu này, đôi mắt hiền hòa của Dẫn đường trước nay luôn nhã nhặn bỗng đỏ hoe, lệ chực trào khỏi khóe mi.
Lục Tắc Hiên thấy tay anh run rẩy mất một lúc lâu, sau đó Moore hít thở sâu để bình tĩnh lại, khẽ nói: “Anh biết tại sao tôi vẫn nán lại Đội đặc chiến Liệp Ưng mãi không?”
“Bởi vì, nhiều năm trước, có người nói với tôi: Sau này, phi thuyền Liệp Ưng chính là nhà của tôi.”
Lục Tắc Hiên: “…”
16 tuổi, cha mẹ cùng qua đời, Moore trở thành cô nhi, anh tới Học viện Dẫn đường, tiếp nữa thì học tập tại khoa Y, Học viện Quân Sự. Từ lâu, anh đã không còn nhà nữa. Nhưng sau khi gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng, có lẽ Lục Thành An rạng ngời như ánh nắng đã đem đến cho anh rất nhiều ấm áp.
Với tính cách của anh trai hắn, câu “Cứ coi nơi này là nhà mình” kia có lẽ chỉ thuận miệng nói ra.
Nhưng Moore lại ghi tạc trong lòng suốt bao năm.
Moore nhìn Lục Tắc Hiên, ánh mắt ôn hòa nhưng rất kiên định: “Đối với tôi, kết cục đẹp nhất của đời này là hy sinh trong một nhiệm vụ nào đó giống như anh ấy. Tâm nguyện lớn nhất của tôi là được chôn trong nghĩa trang Nam Sơn với thân phận liệt sĩ.”
“Đến khi đó, nhờ anh đặt mộ tôi bên cạnh anh ấy, vậy là đủ lắm rồi.”
“Tôi không sợ chết. Tôi chỉ không muốn rời khỏi nơi này.”
Nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh, tim Lục Tắc Hiên đau như dao cứa.
Khi hắn gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng, Moore và anh trai đã chiến đấu cùng nhau được ba năm. Hắn chỉ cảm thấy Moore là một quân y rất dịu dàng, anh trai cũng rất quan tâm, bảo vệ Moore. Hắn còn tưởng đó chỉ là sự bảo vệ của đội trưởng dành cho bác sĩ đồng hành.
Không ngờ, hai người đã nảy sinh tình cảm trong ba năm kề vai chiến đấu ấy.
Tiếc thay, tính cách Moore dịu dàng, kín đáo, không giỏi biểu đạt tình cảm; anh trai lại là chẳng mấy tinh ý. Có lẽ năm đó hai người còn chưa kịp bày tỏ tấm lòng mình… Đã âm dương cách biệt.
Nhiều năm trôi qua, Moore vẫn không rời khỏi Đội đặc chiến Liệp Ưng là vì Lục Thành An từng nói nơi này chính là nhà của anh.
Sao anh nỡ bỏ nhà mình mà đi? —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Những năm rồi, nhất định anh còn đau hơn cả Lục Tắc Hiên ấy chứ?
Lục Tắc Hiên cúi gục đầu, giọng khàn đặc: “Tôi sẽ không khuyên anh xuất ngũ nữa… Xin lỗi.”
Moore khẽ mỉm cười, nói: “Không phải lỗi của anh, đừng tự trách. Kể cả khi đó người bị bao vây không phải anh, chỉ cần là thành viên trong đội, chắc chắn anh ấy sẽ đi cứu. Hai anh em anh đều rất trọng tình trọng nghĩa, chẳng phải lần trước ở chòm sao Kiếm Ngư, anh cũng không màng tính mạng bản thân để cứu cả đội về đấy sao? Năm đó, anh ấy cũng đưa ra lựa chọn giống anh, chẳng qua là một tai nạn bất ngờ thôi.”
Nhưng cái chết của anh hắn không phải tai nạn mà rất có thể là do kẻ khác gây nên…
Lục Tắc Hiên đè nén xúc động muốn nói hết chân tướng cho Moore.
Bỏ đi, biết chuyện này, Moore sẽ chỉ càng đau khổ thêm thôi.
Đám người điên trong tổ chức hắc ám, cứ để hắn và Dụ Nhiên đối mặt thì hơn.