Voi đực lao thẳng tới đuổi sư tử đi thật xa, nhưng tựa hồ vẫn không hài lòng, nó đi tới trước thi thể hà mã, không ngừng dùng chân trước đẩy đẩy, bụi bay mù mịt, nh2in hành động của nó tựa hồ muốn chôn thi thể hà mã, nhưng một lát sau nó không kiên trì nữa, để thi thể hà mã lại cho đám kên kên, xoay người đi về phía hồ nước. Có lẽ tâm tình nó đúng lúc không tốt nên bạo phát với nhóm sư tử một chút liền sảng khoái rất nhiều.
Nhìn khắp thảo nguyên, dám lấy sư tử trút giận, trừ bỏ voi thì không còn con nào dám thử sức.
Nhóm sư tử bị đuổi đi, đàn linh cẩu trốn ở một bên lập tức vọt tới, cùng kên kên chia sẻ bữa tiệc lớn này.
La Kiều nghe thấy tiếng voi rống, cậu cũng không biết voi đã làm người tốt việc tốt, giúp mình xua đuổi nhóm sư tử đi, lúc này cậu đang vội vàng mang theo hai tiểu liệp báo tìm kiếm con mồi.
Đúng vậy, tuy Mông Đế mang La Kiều vào lãnh địa mình, không cho cậu rời đi, nhưng nó chưa từng hạn chế La Kiều không được đi bắt con mồi.
Hoa báo thích hoạt động về đêm, ban ngày phần lớn thời gian chúng đều dành để ngủ, Mông Đế cũng không ngoại lệ. La Kiều lúc sớm nói với nó một tiếng rồi mang theo hai tiểu liệp báo rời đi.
La Kiều sau khi đi khỏi, Mông Đế từ trên cây leo xuống, đi tới trước đống cỏ khô La Kiều trải dưới mỏm đá tối qua nhìn một hồi, dùng móng vuốt gẩy gẩy, sau đó tự mình nằm lên, quả nhiên, thực thoải mái.
Con mồi trong lãnh địa hoa báo có rất nhiều chủng loại, cho dù đang mùa khô nhưng nơi này vẫn có đủ cho hoa báo lựa chọn, nhưng chúng nó đối với La Kiều mà nói đều quá lớn, mặt đất trụi lủi cũng không có nơi cho cậu lập bẫy rập, vì thế chỉ có thể không ngừng đi tới, đi cả nửa buổi sáng mới quơ được một con thỏ hoang. Phần lớn con thỏ đều phân cho La Sâm cùng La Thụy, hai tiểu liệp báo cũng chưa ăn no, La Kiều cũng chỉ ăn được chút thịt nát.
“Ba ba, còn đi nữa không?”
La Sâm tựa trên đùi La Kiều, ngẩng đầu, để cậu giúp nó liếm sạch sẽ vết máu trên mặt. La Kiều vừa liếm vừa nói: “Ba ba phải nghĩ cách kiếm thêm chút gì đó, ít nhất cũng đủ chống đỡ qua hôm nay.”
Lại đi thêm ba bốn trăm mét, La Kiều phát hiện hai con hưu cao cổ, trong đó có một con là ấu tể! Tuy hưu cao cổ trưởng thành không dễ chọc, nhưng con ấu tể này thì có thể nghĩ biện pháp.
“Ba ba đi tìm vài thứ.”
La Kiều bảo La Sâm cùng La Thụy tiếp tục nhìn chằm chằm hai con hưu cao cổ, chính mình thì hóa thành hình thái tìm tới vài nhánh cây khô cứng rắn cùng một mớ cỏ khô.
La Sâm cùng La Thụy đã nhiều lần thấy La Thụy dùng loại cỏ này bện thành dây thường, nhìn động tác đã mơ hồ đoán được cậu muốn làm gì. Lần trước La Kiều cùng anh em Mạt Sâm quơ được một con hưu cao cổ bị thương, tuy lần này không có hai người kia hỗ trợ, nhưng mục tiêu của cậu không phải hưu cao cổ trưởng thành mà là con ấu tể kia, chỉ cần nắm chuẩn cơ hội thì nhất định có thể nắm chắc thành công.
Nói là bện dây thừng, kì thực chỉ là chụm mấy cọng cỏ lại rồi gút chặt, động tác của La Kiều rất nhanh, hai con hưu cao cổ vẫn còn đang ăn lá cây, cậu mang theo La Sâm cùng La Thụy vòng tới phía trước hưu cao cổ, cẩn thận cột một đầu dây thừng vào thân cây, đầu còn lại vòng qua một tảng đá, giao cho La Sâm cùng La Thụy ngậm chặt.
“Nhớ kỹ, ba ba sẽ dẫn con hưu cao cổ trưởng thành kia đi, không có gì bất ngờ thì con con sẽ chạy về phía này, các con thấy nó tới, lập tức kéo dây làm nó ngã!”
“Dạ!”
Hai tiểu liệp báo có thể tham dự đi săn nên đều hưng phấn vô cùng, La Kiều căn dặn bọn nó không được mạo hiểm, nếu tình huống có biến thì phải lập tức trốn vào lùm cây.
Một lần nữa chui vào trong bụi cỏ cao, La Kiều nắm chặt nhánh cây, đầu gãy sắc nhọn có thể đâm thủng lớp da hưu cao cổ, cậu lại cầm thêm một cục đá, dùng sức quăng mạnh tới trước!
Hươu cao cổ đang ăn lá cây thì đột nhiên bị cái gì đó đập vào người, nghiêng đầu xem thử, không phát hiện gì cả, chẳng lẽ thần kinh nó quá nhạy cảm?
Vì thế lại tiếp tục ăn.
La Kiều lại nhặt một cục đá khác, lại tiếp tục ném, bất quá trật đi, kết quả cục đá lăn lông lốc tới bụi cỏ làm hưu cao cổ chú ý. Lá gan của bọn nó không giống như vóc dáng, hưu cao cổ mụ mụ lập tức dùng chân trước đá ấu tể, ý bảo nó chạy mau. Hươu cao cổ con còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có thể theo lực tác động của mụ mụ mà chạy tới trước.
La Kiều nắm bắt cơ hội này, lập tức từ trong bụi cỏ nhảy ra, siết chặt nhánh cây trong tay mà chạy theo con hươu cao cổ ở phía trước, lúc chạy tới gần thì nhắm ngay chân sau nó mà chọt!
Hưu cao cổ ăn đau, lại càng chạy nhanh hơn. La Kiều có chút há hốc, mục đích của nó là dẫn dắt con mẹ rời đi, lần trước cậu chọt một phát, đối phương không phải liền rượt theo sao? Nhưng lần này hình như phản hiệu quả. Có ý muốn hai tiểu liệp báo thả dây thừng bỏ chạy, nhưng không ngờ hai tiểu liệp báo vừa thấy hai đầu hươu cao cổ lớn nhỏ đều chạy tới thì càng hưng phấn hơn, bọn nó đã từng nếm qua hương vị hươu cao cổ, giờ nhìn thấy hai con quái vật lớn chạy tới thì ánh mắt lập tức tỏa sáng, thiệt nhiều thịt a!
“Mau tránh ra!”
Tiếng kêu của La Kiều cũng có thể xem là đúng lúc, nhưng khoảng cách hơi xa, hai tiểu liệp báo trong mắt đều là thịt, làm sao nghe được cậu gọi gì.
Vì thế lúc hai đầu hươu cao cổ chạy tới, La Sâm cùng La Thụy liền dùng miệng ngậm dây thừng, vội vàng chạy qua một bên.
Hươu cao cổ con không kịp né tránh, con hươu cao cổ mẹ theo sát phía sau liền xui xẻo trúng chiêu. Một cái chân trước bị dây thừng ngáng phải, sau đó vì mất thăng bằng cùng thể trọng từ cơ thể khổng lồ làm nó bị chính mình đáng ngã, té lăn quay trên mặt đất. Nửa ngày cũng không thể giãy dụa đứng lên.
La Kiều không để ý cái khác, lập tức nắm chặt nhánh cây chạy tới đè chặt cổ hươu cao cổ, hung hăng cắm phập đầu sắc nhọn của nhánh cây vào cổ nó, nhánh cây xuyên thẳng qua cổ làm nó ngã rạp xuống đất, chầm chậm đình chỉ hô hấp.
Hươu cao cổ con đã chạy xa, co lẽ nó sẽ may mắn sống sót, cũng có lẽ ngay sau đó sẽ bị kẻ săn mồi khác phát hiện ăn luôn, đây chính là quy luật của thảo nguyên, không có bất cứ động vật nào có thể thoát khỏi nó.
“Ba ba!” Sau khi hươu cao cổ bị giết chết, La Kiều gọi hai tiểu liệp báo tới, chỉ một móng vuốt, Gia Mã nói đúng, đứa nhỏ cần phải dạy dỗ! Cậu phải để bọn nhỏ nhớ kỹ, không nghe lời sẽ bị ba ba đánh mông!
“Ba ba…”
Đôi mắt to tròn ngập nước của La Sâm cùng La Thụy vẫn làm liệp báo ba ba mềm lòng, đánh mông gì đó, vẫn là ăn no rồi nói sau.
Cùng lúc đó, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc trở lại ngọn núi đá trong lãnh địa La Kiều thì phát hiện sư đàn Hoắc Tư Bỉ đã rời đi, La Kiều cùng hai tiểu liệp báo cũng không thấy bóng dáng.