“Phúc Lâm à, khi nào về nhà ăn cơm thế?”
“Tuần sau đi bố a.”
“Vậy khi nào mới dẫn vợ về thế hả?”
“Cô ấy không thích con, con trai của bố thất bại rồi.”
“Cái gì cơ?” Ngôn Minh Phúc thốt lên: “Con đuổi theo đi chứ!”
“Cô ấy đi rồi!”
“Ây da? Đến cùng là cái tính này của con giống ai vậy chứ. Nếu như khi xưa bố cũng giống con thì mẹ con đã chạy theo người khác rồi. Đến cùng con có phải là con ruột của bố không vậy, có phải là bố đi làm xét nghiệm DNA %3D không.”
“Ông già kia, ông đang nghi ngờ con đấy à?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng đánh nhau, Ngôn Phúc Lâm cười khổ rồi cúp điện thoại.
Xem ra chỉ có thể trách chính mình thôi, nếu như anh ta ra tay sớm hơn thì có phải là đã thành công rồi không?
Cả tuần này đều mưa, hơn nữa còn là mưa to.
Mặc dù Cố Thành Trung không có ở bên cạnh Hứa Trúc Linh nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy anh cách xa mình.
Dường như anh là con giun trong bụng cô vậy, bình thường cô làm cái gì là anh biết hết, bao gồm cả việc làm thêm trong quán bar.
Nhưng Cố Thành Trung cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn cô không nên quá cực khổ. Phải làm theo sở thích của mình, không nên thay đổi vì người khác.
Thật ra Cố Thành Trung không biết rằng Hứa Trúc Linh cố gắng đến thế là bởi vì anh.
Cuối tuần, bạn cùng phòng đều về nhà cả.
Bạch Minh Châu vừa thực tập chưa bao lâu, cô ấy không ngờ rằng mình phải đi theo quản lý tới công ty con ở bên cạch kiểm toán.
Trong lúc nhất thời, trong ký túc xá chỉ còn mỗi mình Hứa Trúc Linh.
Trời còn chưa tối thì Cố Thành Trung đã gửi tin nhắn tới, anh nói cô cất đồ ở bên ngoài vào.
Hứa Trúc Linh nhớ tới lần trước trong đêm giông bảo, cô đã bị một bộ quần áo làm cho sợ.
Hóa ra anh nhớ.
Hứa Trúc Linh tắm rửa xong thì lên giường nằm.
Ngoài trời mưa to gió lớn, những hạt mưa nặng nề đập vào cửa sổ phát ra những tiếng bộp bộp.
Mặc dù trong căn phòng đèn đuốc sáng trung nhưng thật sự là quá trống vắng, Hứa Trúc Linh không kiềm chế được mà có chút sợ hãi.
Cô trốn vào trong chăn, ngay lúc này thì trong đầu cô lại bắt đầu xuất hiện những câu chuyện quỷ quái.
Rồi xong, đêm nay cũng chẳng cần ngủ nữa rồi, thức tới sáng đi.
Ngay lúc này có một tiếng động vang lên, vang vọng khắp ký túc xá yên tĩnh, khiến cho Hứa Trúc Linh sợ hết hồn.
Là tiếng chuông điện thoại.
Điện thoại tử vong ư?
Đột nhiên trong đầu Hứa Trúc Linh xuất hiện từ này, nhưng khi cô thấy người gọi tới là Cổ Thành Trung thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhấn bắt máy.
“A lô.”
Răng cô run lên cầm cập, cô nói với giọng yếu ớt, như sắp khóc.
Cố Thành Trung nghe thế thì đau lòng.
Anh vừa mới giải quyết công việc xong là đã điện ngay cho Hứa Trúc Linh.
Bây giờ ở trong nước là đêm tối, hơn nữa lại còn có mưa to, cô ở trong ký túc xá một mình làm sao được?”
“Anh đây, đừng sợ.”
“Anh cũng đâu có ở bên cạnh em, đêm nay không ai ngủ với em cả.” Hứa Trúc Linh nói với vẻ đáng thương.
Cổ Thành Trung nghe được câu nói oán trách của cô thì cười: “Em mà còn nói thế là anh sẽ ăn em đấy, gạo nấu thành cơm được không?”
“Thôi đi Cố Thành Trung, anh đừng có uy hiếp em.”
Vốn Hứa Trúc Linh rất sợ hãi, nhưng khi cô nghe thấy giọng nói của Cố Thành Trung thì đột nhiên cô không còn sợ nữa.
“Anh sẽ luôn ở đây chứ?”
“Ừ, mặc dù chúng ta cách nhau vạn dặm nhưng anh cũng có thể để em tùy thời tìm được anh. Ngoan, ngủ sớm đi.”
Giọng nói của Cố Thành Trung như có lực hút thần kỳ, khiến cho Hứa Trúc Linh không kiềm chế được mà chìm đắm.
Hứa Trúc Linh vẫn luôn nói chuyện với Cố Thành Trung, nói cho tới khi cơn buồn ngủ ập tới.
Hứa Trúc Linh không biết rằng mình ngủ khi nào, Cố Thành Trung ở đầu dây bên kia không nghe được tiếng trả lời của cô thì đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn. Cố Thành Trung nghe vậy thì trái tim của anh như nhũn ra, anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình cho giống Hứa Trúc Linh, như cô còn đang nằm trong lòng anh mà ngủ vậy.
“Cà phê của cậu đây.”
Khương Anh Tùng mới làm một ly cà phê rồi bưng tới.
Cố Thành Trung bảo anh ta nhỏ tiếng xuống rồi nói: “Cô ấy vừa mới ngủ, đừng ồn ào. Dời cuộc họp lại một chút.”
“Nhưng thưa cậu, từ tối qua tới bây giờ cậu chưa hề nghỉ ngơi, lại còn phải đợi thêm tám chín tiếng nữa thì cơ thể của cậu sẽ không chống cự được.”
“Không phải trước kia cũng như thế này sao? Chẳng sao đâu.”
Cổ Thành Trung nói rất bình tĩnh.
Khương Anh Tùng nghẹn lời, anh ta lắc đầu, cuối cùng cậu nhà anh đã chìm đắm vào tình yêu rồi.
Hứa Trúc Linh ngủ rất ngon, cô ngủ thắng tới tám giờ sáng hôm sau.
Hứa Trúc Linh nhập nhèm mở mắt ra, phản ứng đầu tiên của cô là nhìn điện thoại, điện thoại vẫn còn đang kết nổi trò chuyện.