Vèo –
Lúc này mũi tên bắn về phía trước, cắm sâu vào người ma vật đang lao tới nhanh nhất kia khiến nó tru lên một tiếng rồi dừng lại.
Đỗ Cửu nhanh chóng lùi về sau, nhân lúc đầu óc mấy ma vật bên ngoài còn choáng váng lại lắp thêm tên vào cung, qua lại năm lần như vậy thì mới có thể thật sự bắn chết ma vật kia.
“Quá mệt mỏi.” Thần kinh căng thẳng được thả lỏng, y kiệt sức ngồi phịch xuống.
Thân thể này của Cửu Từ Lương chưa từng được chú ý rèn luyện, hơn nữa thể chất y thiên về gầy yếu cộng thêm mấy ngày không ăn cơm, mới chỉ vài lần ngắn ngủi như vậy thôi, chưa nói tới chuyện cạn hết sức lực mà ngay cả cánh tay và bả vai cũng đã tê mỏi không chịu nổi, mồ hôi tuôn đầy trên trán.
Nhìn lại đám ma vật lượn lờ bên ngoài, chỉ trong tầm mắt đã không dưới 10 con, không biết còn bao nhiêu đang trốn một bên chưa chạy ra, cả đám này gộp lại thì hôm nay y phải bắn tới gãy tay mất.
Đang suy nghĩ thì bỗng dưng một cái khăn đưa tới trước mặt y.
“Thầy ơi, lau mồ hôi ạ.”
Đỗ Cửu ngẩng đầu nhìn thấy một bé gái cột tóc đuôi ngựa chừng 10 tuổi, bên cạnh còn có thêm hai bé trai lớn hơn một chút.
“Sao các em lại ra ngoài này?” Y vội đứng lên nhận lấy khăn lông lau lau, “Mau về đi, ngoài này nguy hiểm lắm, có phải các em đói bụng rồi không? Đừng lo, thầy sẽ tìm được đồ ăn nhanh thôi, cố nhịn thêm nửa ngày nữa, thầy bảo đảm tối nay cả nhà sẽ có cơm ăn.”
Trong mười chín học sinh thì ba đứa nhỏ này lớn tuổi nhất, bé gái tên Chúc Miêu, mười hai tuổi, hai bé trai đều mười bốn tuổi, đứa cao lớn tên Trương Tiểu Dũng, đứa thấp hơn có hơi béo tên Trương Thiêm.
“Thầy ơi, tụi em không đói bụng.” Chúc Miêu mấp máy môi, vành mắt ửng đỏ, “Thầy đừng đi ra ngoài được không ạ, bên ngoài nguy hiểm lắm, tụi em thật sự không đói đâu.”
Hai đứa Trương Tiểu Dũng và Trương Thiêm một đứa cầm cuốc một đứa cầm đinh ba.
Trưởng Tiểu Dũng bước lên phía trước: “Thầy, để em với Trương Thiêm giúp thầy, em không sợ đâu, từ nhỏ sức em đã lớn rồi, em có thể đánh quái vật được!”
Trương Thiêm vốn hơi sợ nhưng có Trương Tiểu Dũng bước ra trước nên vẫn lấy hết can đảm đứng lên: “Em, em cũng không sợ, em có thể làm được!”
Đỗ Cửu khẽ cúi người: “Nghe lời thầy trở về trước nhé, thầy bảo đảm sẽ chú ý an toàn, các em thấy đó, vừa rồi thầy cũng đâu bị thương đúng không?”
“Nhưng mà như thế thì thầy vất vả quá.” Chúc Miêu níu chặt góc áo y, “Em cũng có thể giúp, tuy sức em không bằng Trương Tiểu Dũng nhưng em có thể lấy đá ném chúng nó.”
“Em cũng có thể!” Đang nói lại có một bé trai chạy tới, tay kéo theo cây gậy gỗ còn muốn to hơn cả người nó.
“Còn em!”
“Em nữa!”
Ngay sau đó lại có thêm mấy bé trai bé gái chạy tới, trong tay đều cầm các loại “vũ khí”.
Một đám nhóc đứng trước mặt Đỗ Cửu ngẩng đầu nhìn y, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng tràn đầy quyết tâm và ngang bướng.
Lòng y bỗng dâng lên một cảm xúc lạ kỳ, như đau lại như ngọt ngào, y nuốt xuống cảm xúc bỗng dưng nổi lên kia, cố ép bản thân nở nụ cười: “Được rồi, vậy thì cùng nhau, Chúc Miêu em và Chúc Lệ chăm sóc mấy em trai em gái nhỏ tuổi, ngoan ngoãn đứng ra đằng sau mà nhìn, mấy bạn nam ai trên 12 tuổi sang bên này giúp thầy, còn lại thì đi làm mũi tên giống trước đó, được chứ?
Bọn nhỏ nhìn nhau, gật đầu: “Dạ.”
Có năm bé trai trên 12 tuổi, Đỗ Cửu sắp xếp cho tụi nói đứng trong vòng bảo hộ, trừ vũ khí ra thì không thể bước ra ngoài một li nào, y kiểm tra mấy lần mới cho dị năng lên vũ khí trong tay bọn nó.
Sau đó lại cần cung lên bước ra ngoài dẫn quái, lần này định dẫn quái vật lại gần thêm một chút.
Đoạn cốt truyện Cửu Từ Lương làm sao dẫn theo đám nhỏ này sống sót không được miêu tả tỉ mỉ, suy cho cùng thì góc nhìn trong đó là của vai chính nên chỉ biết được một ít từ đối thoại sau này, đại khái là y thử dùng dị năng giết ma vật sau đó tìm được đồ ăn, vì có một đám nhỏ nên không dám tùy tiện xuống núi vân vân.
Cho nên đoạn cốt truyện này Đỗ Cửu đành tự mình bổ sung, chỉ cần duy trì thiết lập nhân vật là được.
Y từng chút một lần mò dẫn quái vật tới cổng trường, thử rất nhiều lần cuối cùng cũng thành công khiến một con ngã xuống bên cạnh vòng bảo vệ, sau đó để mấy đứa nhỏ dùng vũ khí đánh tới.
Đánh quái – nghỉ ngơi – rồi lại đánh quái.
Từ lúc trời tờ mờ sáng cho tới khi mặt trời treo cao, rốt cuộc cũng thấy được con quái vật cuối cùng ngã xuống, Đỗ Cửu hoàn toàn kiệt sức nằm trên mặt đất, bọn nhỏ thì hoan hô vang một trận.
Chúc Miêu Chúc Lệ dẫn theo mấy đứa trẻ nhỏ tuổi tới đưa nước, sau đó lại lấy khăn ra để mọi người lau mồ hôi.
Nghỉ ngơi một lát, Đỗ Cửu đứng dậy: “Các em nghe lời ngoan ngoãn ở đây đợi thầy, thầy ra sau núi tìm đồ ăn cho cả nhà, lúc thầy không có mặt thì không ai được ra ngoài, được không?”
“Thầy.” Bé trai cầm dao gọt mũi tên giơ tay lên, đưa lưỡi hái chắn trước ngực, “Em chạy rất nhanh.”
Đỗ Cửu bỗng chốc không kịp phản ứng lại.
Bé trai nói tiếp: “Em có thể ra ngoài không ạ? Em chạy được mà, thật đó, em chạy nhanh lắm, nhà em ở rất xa nên ngày nào em cũng chạy bộ đi học, bạn khác đều không thể chạy trốn nhanh bằng em.”
Nó nghiêm túc nhìn Đỗ Cửu: “Nếu lỡ như bên ngoài còn quái vật thì làm sao đây? Thầy tin em đi, em chạy được mà.”
“Không, cứ để tớ đi!” Trương Tiểu Dũng đứng ra ghét bỏ liếc mắt nhìn bé trai kia, “Cậu còn không cao bằng tớ làm sao có thể chạy nhanh hơn tớ được, em mới là người chạy nhanh nhất, thầy ơi, thầy để em đi đi, em bảo đảm nếu có nguy hiểm thì chắc chắn sẽ chạy về ngay tức thì, sẽ không làm bậy!”
“Em cũng có thể!” Trương Thiêm giơ tay lên theo.
“Em cũng vậy!”
“Em nữa!”
Đám nhỏ lớn tuổi một chút đều giơ tay lên.
Bọn nó dùng loại ánh mắt tha thiết thậm chí gần như cầu xin nhìn Đỗ Cửu, mấy đứa nhỏ hiểu chuyện này đã biết rõ rằng chỉ cần Đỗ Cửu còn sống thì cơ hội sống sót của những người khác mới lớn hơn một chút.
Trong lòng Đỗ Cửu chấn động, cảm giác chua xót không nói nên lời bỗng dâng lên, chờ y hoàn hồn lại mới nhận ra không biết mặt mình đã ướt tự bao giờ.