Thánh thần thiên địa ơi!! Phi Trì cùng Hàn Mặc không nói nên lời, đồng loạt chạy như bay đi giúp quân thượng nhà mình kéo thêm viện binh.
Càn Khôn Pháp Tổ, Phổ Hoá Thiên Tôn, Cứu Khổ Thiên Tôn và Trấn Nguyên Tử thượng thần biết được tin, tất cả đều khiếp sợ.
—— Thiên phi nhà mình bị Thượng Thư Nang đuổi học, tin này nếu rơi vào tay Ma tộc, sợ là Ma tôn Viêm Phương ở Thần Hôn đạo sẽ cười chết mất. Bốn vị lão thần tiên đức cao vọng trọng vội vàng chạy tới Thượng Thư Nang, tiết học của Văn Xương đế quân cũng gần kết thúc.
Dạ Đàm còn đang đứng bên ngoài học đường, ngay cả Càn Khôn Pháp Tổ lúc đi tới bên cạnh nàng, cũng không kiềm chế được mà véo véo lỗ tai nàng.
“Tôm nhỏ à tôm nhỏ, ngươi có thể thương tiếc cho mấy lão già chúng ta một chút được không?” Càn Khôn Pháp Tổ vẻ mặt thống khổ.
Cứu Khổ Thiên Tôn lần này cũng khổ tâm ra mặt: “Ta thật không nghĩ phải trông thấy khuôn mặt giận dữ xấu xí của Văn Xương đế quân đó.”
Phổ Hoá Thiên Tôn cùng Trấn Nguyên Tử thượng thần vẻ mặt đồng cảm —— ai mà nghĩ sẽ như vậy chứ?
Nhưng Huyền Thương quân cùng ba vị Thiên Tôn, tính cả Trấn Nguyên Tử thượng thần vẫn cùng nhau bước vào học đường.
Cảnh tượng này, không chỉ tiểu rau thơm Hồ Tuy, mà ngay cả Tử Vu và Bích Khung đều nín thở —— Ba vị Thiên Tôn ấy, bình thường muốn gặp được bất cứ vị nào cũng khó còn hơn lên trời, vậy mà lúc này lại đồng loạt xuất hiện?
Đến cả Trấn Nguyên Tử thượng thần ở ẩn đã lâu cũng đến đây! Mây tía vờn quanh Thượng Thư Nang, toả sáng khắp nơi, sông tiên uốn lượn, khiến cho chúng thiếu niên thanh lọc tinh thần. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mỗi người đều ngồi đến lưng thẳng tắp, ánh mắt cũng không dám nhìn loạn. Chỉ có Dạ Đàm còn đang cho lừa ăn —— mấy người này có cái gì đẹp đâu. Không phải chỉ cần gọi chơi mạt chược một tiếng sẽ đều tới sao?!
Mãi cho đến khi hết tiết học. Văn Xương đế quân từ bục giảng đi xuống, lại hướng mấy người kia hành lễ. Mấy người họ cũng đáp lễ, Trấn Nguyên Tử thượng thần đánh đùa: “Văn Xương à, nhiều năm không gặp, vẫn khoẻ chứ?”
Văn Xương đế quân tuy là cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, nhưng cũng không có nghĩa ông sẽ nhượng bộ. Ông trầm giọng nói: “Trên học đường, không nên ôn chuyện cũ. Các vị nếu muốn đứng ở ngoài quan sát, mời lui qua một bên.” Dứt lời, ông nhìn lướt qua mọi người, cao giọng nói: “Phùng Xuân thuật đã truyền thụ xong, thực chiến cuối khoá bắt đầu.”
Ba vị Thiên Tôn cộng thêm Trấn Nguyên Tử thượng thần đều sờ sờ mũi, giống như trên mặt dày thêm một lớp bụi.
Thượng Thư Nang hiển nhiên có phần khảo hạch thực chiến.
Ngoài học đường cách đó không xa, vốn có trồng một cây chuối tây thật lớn, Nhưng hôm nay, thú cưỡi Bạch Đặc của Văn Xương đế quân đã gặm đến mức một thân cây tươi tốt chỉ còn lại cái cột tàn cùng lá cây rách tơi tả. Văn Xương đế quân lại tựa hồ như sớm có đoán trước, ông chỉ chỉ cái cây kia, cũng không nhìn rõ động tác như thế nào, chỉ thấy cực quang bảy sắc buông xuống bốn phía, từ từ ngưng tụ thành một đạo kết giới hình tròn, bao vây cả cây chuối ở trung tâm vòng tròn.
Văn Xương đế quân đi tới bên cạnh cây chuối, giơ hai tay ra, nói: “Sử dụng Phùng Xuân thuật khôi phục nguyên trạng cây chuối tây ở giữa kết giới. Chủ yếu chia thứ hạng thành tích khảo hạch ra làm bốn đẳng. Nếu hoàn thành trong vòng một khắc (15 phút) đồng hồ, sẽ xếp Giáp đẳng. Nếu thời gian vượt quá một khắc, nhưng không tới tới hai khắc (30 phút), xếp Ất đẳng. Từ hai khắc đến một canh giờ, Bính đẳng. Vượt quá một canh giờ, Đinh đẳng. Ngoài ra, nếu trong quá trình thi pháp, cỏ cây xung quanh chịu ảnh hưởng của thuật pháp, hạ điểm xuống một đẳng.”
Nói tới đây, ông nhìn về phía Dạ Đàm, ấn tượng đầu tiên của ông với Dạ Đàm còn kém, lúc này nhìn nàng, càng mũi không ra mũi, mắt không ra mắt. Ông ý hữu sở chỉ (*) mà nói: “Nếu thực sự dốt đặc cán mai, không thể hoàn thành thuật pháp, cũng có thể bỏ thi.”
(*) ý hữu sở chỉ: ngoài ý nghĩa trên bề mặt câu chữ, bên trong còn ẩn chứa một hàm nghĩa khác.
Dạ Đàm cuối cùng cũng đút hết cỏ xanh, nàng đứng dậy, tiện tay nắm lấy góc váy của Bích Khung bắt đầu chà chà. Bích Khung hoang mang ra mặt: “Ngươi đang làm cái gì vậy?!” Dạ Đàm chà chà hồi lâu, rốt cuộc nói: “Ta lau dịch cỏ trên tay.”
Bích Khung hét lên một tiếng, nhảy dựng lên ba thước.
Văn Xương đế quân lại nổi giận —— da mặt này của nàng quả thực là dày như cái tường thành! Ông cả giận nói: “Li Quang Thanh Quỳ, xếp sau cùng! Bích Khung, ngươi lên trước.”
Đám người Càn Khôn Pháp Tổ liếc mắt nhìn nhau, nội tâm thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nếu không lầm, cuộc khảo hạch này sẽ kéo dài tới hai, ba ngày mới xong. Dạ Đàm xếp cuối cùng, chung quy vẫn còn có thời gian học bù.
Văn Xương đế quân tuy rằng không thích nàng, nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng cho thể diện của Thần tộc Thiên giới, cũng cho mấy vị Thiên Tôn một lối thoát.
Trong đám người, Bích Khung do do dự dự mà đi vào trung tâm kết giới. Cây chuối tây bị lừa nhai tới thất tan bát rụng, bộ dáng vô cùng thê thảm. Nhưng mà Bích Khung càng thảm thương hơn, nàng vừa đi tới trung tâm pháp trận, giá trị nhan sắc trên người liền giảm xuống phân nửa.
Dạ Đàm trợn mắt ngây ngốc: “Đây là có chuyện gì?”