Thanh Duy nghe thế thì biến sắc, nàng lùi về sau mấy bước, chắp tay thưa, “Nghĩa phụ, việc này tuyệt đối không được, những thương nhân ấy đều là người vô tội.”
“Không khuấy đảo cho sự việc to lên thì làm sao động đến được Hà gia?” Tào Côn Đức nói, chỉ điểm cho Thanh Duy, “Muốn thành việc lớn phải có trái tim sắt đá.”
Lão quan sát sắc mặt Thanh Duy, thấy nàng cụp mắt không nói năng, chợt lão dừng mắt ở mặt ngọc bên eo nàng, trông có vẻ bất ngờ: “Con lấy đâu ra mặt ngọc này thế? Chất lượng tốt đến vậy, sao không thấy con đeo bao giờ.”
Thanh Duy không nhắc tới Giang Từ Chu mà chỉ đáp: “Con cũng không nhớ, có lẽ là quà ai đó biếu hồi con bị thương.”
Tào Côn Đức nói: “Người có thể tặng miếng ngọc chất lượng như thế, hẳn phải cao quý giàu sang lắm.”
***
Thanh Duy không tiện nán lại Đông xá quá lâu, nói chuyện với Tào Côn Đức một lúc rồi nhanh chóng ra về.
Thanh Duy vừa đi, Đôn Tử khép cửa hỏi: “Vì sao công công không nói cho cô nương biết Giang tiểu gia chính là Tiểu Chiêu vương?”
Ánh nến trong phòng lay lắt, Tào Côn Đức thôi cười, lão nhắm mắt, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ trên bàn ra, giọng khản đặc già nua, “Ngươi tưởng nó không biết à? Nó không phải đứa ngốc. Dù là chuyện gì đi chăng nữa, chỉ cần chút xíu manh mối nó cũng sẽ biết ngay. Nếu không, với việc nó là con gái Ôn thị thì sao có thể sống yên ổn chừng ấy năm? Đấy là bản lĩnh của nó. Tối nay Xa thị hỏi chuyện Tiểu Chiêu vương đã khỏi bệnh chưa, ngươi tưởng nó không nhận ra ai sắp đặt à? Nó nhận ra rồi, bằng không tối nay nó đã không tới đây.”
Bệnh tình của Tiểu Chiêu vương là bí mật trong cung cấm. Thậm chí sau khi Chiết Chi Cư bị phá hủy, trong triều cũng có rất ít người đoán được thân phận của Giang Từ Chu, vì còn chưa chắc chắn nên mới không nói với bên ngoài.
Hiện tại bí mật này vẫn chưa được tiết lộ, thế mà một khuê nữ như Xa thị bỗng nghe nói Tiểu Chiêu vương đã khỏi bệnh, không phải rất kỳ lạ sao?
Chính vì cảm thấy kỳ lạ nên Thanh Duy mới đến chỗ của Tào Côn Đức.
“Nó biết đó là do Hà Hồng Vân giở trò, nhưng không biết mục đích của hắn là gì nên mới đến chỗ ta thăm dò. Nhưng ta ấy,” Tào Côn Đức cầm lấy phiến đá trong hộp, cạo vụn đổ vào đĩa, “Chuyện khác ta có thể giúp nó, nhưng chỉ việc này, phải để nó tự bơi.”
Nếu Tiểu Chiêu vương muốn trỗi dậy, cách nhanh nhất chính là lợi dụng quan hệ thông gia. Xa thị là thiên kim tiểu thư Thượng thư bộ Binh, Xa Cốc Minh vẫn nhớ ơn được Tiểu Chiêu vương giúp đỡ năm xưa, nếu bây giờ Giang Từ Chu tiết lộ thân phận, ngăn cản hôn nhân của Xa thị và Cao Tử Du rồi cưới Xa thị, thì sau một thời gian ngắn, với tài trí của y, chắc chắn sẽ nắm toàn quyền bộ Binh trong tay.
Nhưng y không làm thế, như vậy chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ chí ít trong lòng Tạ Dung Dữ, y và Ôn Thanh Duy không phải vợ chồng giả.
Đôn Tử nói: “Nếu đã như vậy, công công cần gì phải che giấu giúp cô nương khi Hà Hồng Vân điều tra thân phận của nàng ấy, thảy hết mớ rắc rối này cho Tiểu Chiêu vương không phải tốt hơn sao?”
Tào Côn Đức cười lạnh, “Năm xưa ta phí bao công sức bảo vệ nó, đâu chỉ vì sung sướng nhất thời? Ném mồi xuống biển là để dụ cá lớn cắn câu, không phải tôm cua nào cũng lọt vào tầm ngắm của ta.” Vụn đá được bếp nhỏ hun nóng, luồng khói xanh bốc lên, Tào Côn Đức cầm ống tre hít một hơi, chậm rãi khép hai mắt, “Ngươi đi đi, Hà Hồng Vân không tới, Quan gia sẽ còn ở lại hội thơ khá lâu, ngươi quay về hầu hạ đi.”
***
Thanh Duy rời khỏi Đông xá, đi ra cửa công, còn chưa tìm thấy xe ngựa nhà mình đâu thì ở sau lưng, có người gọi nàng: “Vừa đi đâu vậy?”
Nàng xoay người nhìn, Giang Từ Chu đang đứng cách đó không xa, Đức Vinh xách đèn lồng đi theo.
“Xin Hoàng hậu cho về sớm, ai dè bị lạc trong khu rừng phía tây Trúc Ảnh Tạ.” Thanh Duy nói, theo Giang Từ Chu đi đến chỗ đậu xe ngựa, lại hỏi, “Sao ngài rời tiệc sớm thế?”
Giang Từ Chu không đáp, vén rèm lên xe rồi vươn tay kéo Thanh Duy, đưa bình nước nóng đã chuẩn bị trước cho nàng làm ấm tay, đợi xe ngựa lộc cộc lăn bánh mới nói: “Hà Hồng Vân không tới thì hội thơ còn ý nghĩa gì nữa, nên mới ra về sớm.”
Trông y có vẻ mệt, dựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần.
Chuyện Xa thị hỏi Gia Ninh đế trong hội thơ như một hòn đá gợi lên nghìn gợn sóng, dĩ nhiên sẽ có người lắm chuyện đến hỏi Giang Từ Chu về bệnh tình của Tiểu Chiêu vương.
Thanh Duy nhớ lại lời của Tào Côn Đức: Nhắc đến Tiểu Chiêu vương này, năm xưa chính ngài ấy đã đích thân mời cha con rời núi còn gì, con có ấn tượng không?
Mặt ngọc lạnh buốt nằm trong lòng bàn tay ấm áp, thật sự không có ấn tượng ư?
Không hẳn.
Thanh Duy nhớ ngày mình bỏ nhà ra đi, nàng đã trông thấy một chàng trai rất tuấn tú ở giữa rừng núi, trong sáng như sương, giống hệt miếng ngọc này. Chỉ là không nhớ rõ hình dáng thế nào.
Chỉ mới đến Giang phủ vài ngày, Thanh Duy đã biết Giang Từ Chu không phải là Giang Từ Chu.
Lúc trước nàng không quan tâm y là ai, nên cũng chẳng bao giờ nghĩ nhiều.
Hôm ấy y gọi nàng là Tiểu Dã, rồi lúc tháo mặt nạ, rõ là có ấn tượng đậm sâu về đôi mắt lông mày ấy, nhưng nàng cũng không đào sâu tìm hiểu.
Trong xe đèn lay lắt, cỗ xe chòng chành một đoạn, Giang Từ Chu đã nghỉ ngơi đủ, mở mắt ra, đập vào mắt là đôi đồng tử sáng rực của Thanh Duy, “Nhìn ta làm gì?”
Thanh Duy phân vân, cuối cùng vẫn hỏi, “Hồi trước quan nhân và Tiểu Chiêu vương thân nhau lắm à?”
Giang Từ Chu điềm tĩnh đáp: “Sao lại nhắc đến chuyện này?”
“Trong bữa tiệc hôm nay, Xa thị nói Tiểu Chiêu vương đã khỏe bệnh rồi. Nếu đã khỏe bệnh thật, có thể không gặp Xa thị, nhưng lẽ nào người khác cũng không gặp?” Thanh Duy nói, “Tự dưng tò mò nên mới hỏi.”