Tôi cũng chỉ muốn trêu chọc họ một chút tôi, vậy nên tôi đã quệt nước mắt và sụt sịt.
Cho dù là góc khuất, thì ở yên đó một lúc lâu cũng sẽ bị cảnh vệ để ý.
“Phù, vậy là mọi người không nghĩ tôi như vậy đúng không?”
“Tất nhiên rồi ạ!”
“Thật chứ?”
“Vâng, nhất định là vậy!”
Tôi nở nụ cười do dự với những đứa bé đang đồng thanh, gật đầu lia lịa.
Chúng cũng lau mắt, mỉm cười nhìn tôi.
Aa, quả là một cảnh tượng ấm lòng. Ghen tị với các cô quá. Ghen tị thật đấy.
Tôi rời khỏi khung cảnh tràn ngập sự ấm áp đó và trở lại sảnh tiệc. Nhìn đi, không khí như đực thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết vậy.
Vũ trường sôi nỏi trở lại, những người không khiêu vũ thì đi lại xung quanh, ăn uống và trò chuyện rôm rả.
Vì đã khóc một chút nên tôi cần ngay một chút đồ uống. Diễn kịch cũng tốn sức lắm chứ. Tại sao lại có nhiều người ở đây vậy? Và cái đó nữa, cao quá…
“Wow, nhìn kìa.”
“Nó phóng ra từ thần điện?”
Tiếng pháo nổ đùng đùng từ đằng xa, và mọi người ùn ùn kéo về ban công.
Đám đông làm tôi khó nhọc khi nỗ lực di chuyển về hướng khác.
Mình cứ như là nhân vật trong Gulliver du kí* vậy, haa.
*Gulliver du kí: là một tiểu thuyết của Jonathan Swift, một tác phẩm trào phúng nhằm phê phán bản tính của con người và tiểu thể loại văn học “phiêu lưu ký”. Đây là tác phẩm nổi tiếng nhất của Swift, và một tác phẩm kinh điển của văn học Anh.
“Tuyệt vời lắm, Phu nhân Rudbeckia.”
Một giọng nói thầm thì văng vẳng bên tai tôi. Tôi đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm xem chồng tôi đã trở lại chưa, né tránh những người đang say xỉn và phấn khích.
Tôi đã cố gắng ngoái đầu tìm kiếm hình bóng anh, nhưng không thể.
Dù đó là ai đi nữa, thì ngừoi đó cũng đã biến mất.
Đó là bởi có rất nhiều đau đớn đã ập đến với tôi lúc đó.
Đau đớn khủng khiếp, như thể ngón chân phải của tôi đã bị nghiền nát trong một tích tắc.
Cơn đau từ chân lan ra, đến nỗi tôi không thể hét lên được.
Trong khi tôi đang vật vã với cơn đau và chỉ kịp quay đầu nìn lại, thì kẻ dã man bóp nát chân tôi đã biến mất không dấu vết.
Hơn thế nữa, có rất nhiều người đi qua đi lại nên cũng chẳng thể nhận ra ai đã làm điều này.
Không, thật là bất công, tại sao lại xảy ra vào đêm quan trọng như này chứ!
Tôi cẩn thận nâng ngón chân bị thương của mình lên.
May quá, có vẻ là không bị gãy, nhưng vẫn đau như thiêu như đốt.
Không thể bỏ qua hôm nay được.
Tên quái thai nào vậy? Giọng nói đó còn kinh khủng hơn cả cơn đau này. Thật quá đáng nếu như nói rằng chỉ vì do tôi chếnh choáng nên mới có người vô ý giẫm vào tôi…
Tiếng thì thầm vang lên bên tai tôi vẫn còn rất rõ. Như một lời cảnh cáo…
“Phu nhân không sao chứ ạ?”
Tôi vui không thể tả xiết khi Andymion tiến về phía tôi trong đám đông và chìa tay ra.
Cậu bé ngoan! Có vẻ như cậu đã theo sau ta một lúc rồi, nhưng thật tốt quá khi thấy cậu.
“Phu nhân ổn chứ?”
“Không sao, ta vừa bất cẩn vấp ngã thôi. Cậu có thấy chồng tôi không?”
“Vâng có, ngài ấy đã sớm quay lại và đang ngồi ở phía bàn đằng kia.”
Tôi hướng về phía Andymion chỉ và tiến đến bàn ăn, cố gắng hết sức để không đi khập khiễng.
Mặc dù đã quen chịu đựng những cơn đau, nhưng tôi vẫn tốn kha khá sức lực.
Đau quá, đau quá, đau quá, chồng ơi…!
Người chồng kiêu ngạo của tôi ở ngay đó. Anh ngồi cạnh bàn ăn, mặc bộ giáp đen quen thuộc xuất hiện giữa đám đông. Anh ấy khoanh tay ngạo nghễ như một sát thủ và đang bàn bạc với các Hiệp sĩ.
Có chuyện gì mà họ phải nghiêm túc ngay cả khi đang trong một bữa tiệc như vậy? Điều này làm tôi không khỏi lo lắng.
“Ngài Izek, Phu nhân ngài…”
“Anh yêu!”
Mình không biết mình vừa nói gì cả.
Tuy nhiên, tôi chỉ biết rằng tối nay tôi nhất định phải gây dựng được cảm tình với anh để đạt được lợi ích tinh thần và thể xác.
Tôi cố gắng tiến đến gần anh với quyết tâm ngút trời, đột nhiên bị chặn bởi một chướng ngại.
Suýt nữa thì chân tôi đã gãy.
Tại sao lại có con rùa to tướng trên bàn tiệc vậy? Kể cả chỉ là một cái đĩa đi chăng nữa, thì cái đầu nó cũng quá là lớn. Tròng mắt quá là sống động rồi!
“Aaaa!”
“Phu nhân?”
Soạt!
Một mảng im lặng kéo dài. Một lúc sau, tôi mới lấy lại bình tĩnh và nhận ra tình cảnh hiện tại.
Tôi… giờ tôi đang nằm ngọn trong lòng chồng mình.