Từ sáng sớm tinh mơ, khi các chiến sĩ còn đang tiến hành tập thể dục đầu ngày mới, Thành đã dẫn theo người của đoàn làm phim đến. Tổ quay phim bố trí đạo cụ, lắp đặt camera, toàn bộ cuộc sống thường ngày của cả đại đội, bất kể lúc ăn uống hay lúc tập luyện đều được ghi lại cẩn trọng đến từng giây từng phút, gần như khômg bỏ sót bất kỳ một khoảnh khắc nào diễn ra trong quân doanh.
Có những lúc Kiệt cùng đồng đội đang ăn uống nghỉ ngơi, tổ quay phim lại xuất hiện, tiếp tục công việc của mình, ghi lại hoạt động của mọi người vào từng thước phim. Ban đầu Kiệt có hơi khó chịu, cảm thấy thời gian riêng tư của mình đang bị xâm phạm, nhưng cũng chỉ đành nín nhịn mà tỏ ra tươi cười vui vẻ, hỗ trợ công tác truyền thông, phổ cập cuộc sống thường nhật của người lính đặc công cho quần chúng nhân dân.
***
Buổi chiều, toàn đại đội được cho huấn luyện tự do, còn Kiệt cùng với các cấp chỉ huy của đại đội đều tập trung lại ở văn phòng của cả đơn vị, cùng với người của đoàn làm phim chuẩn bị công tác ghi hình phỏng vấn, cung cấp tư liệu cho chương trình.
– Tôi muốn hỏi các đồng chí một chút. – Đạo diễn của tổ chương trình là một người đàn ông trung niên mập lùn, đeo một cặp kính cận nặng nề hỏi các quân nhân có mặt trong phòng. – Ở đây có những đồng chí nào đã trực tiếp tham gia sự kiện Nam Giang Pearl Center hồi năm ngoái vậy ?
Nghe đạo diễn hỏi vậy, Kiệt, Khải, trung đội trưởng trung đội Ba và Thành lập tức giơ tay. Đạo diễn đếm qua một lượt, tỏ ra ngạc nhiên nói :
– Chỉ còn lại bốn người thôi à ?
– Vẫn còn một số người nữa trong đại đội. – Thành giải thích. – Ở đây chỉ bao gồm các tiểu đội trưởng và trung đội trưởng thôi.
– Có cần tôi cho triệu tập những người đó không ? – Kiệt đề xuất.
– Chắc không cần đâu, chiều nay cứ phỏng vấn bốn người trước đi. – Đạo diễn suy tính một hồi rồi quyết định. – Những người còn lại từng tham chiến ở Nam Giang Pearl Center thì bọn tôi sẽ tổ chức buổi phỏng vấn họ vào hôm khác. À tôi còn câu hỏi nữa, trong bốn người, ai đã trực tiếp đột nhập vào tòa tháp Pearl Tower, tham gia bắt sống tên khủng bố Kheang gì đó không ?
Lần này thì chỉ có Kiệt và Khải giơ tay, đạo diễn cũng không mấy bất ngờ với số lượng người ít ỏi này, chỉ gật gù nhìn hai người, đoạn rút bốn tờ giấy A4 từ một tập hồ sơ để trên bàn, vừa đưa cho bốn quân nhân có mặt trong phòng đvừa giải thích :
– Đây là những câu hỏi mà chúng tôi sẽ phỏng vấn mọi người. Hai người xem qua rồi chuẩn bị đi, nếu có thắc mắc gì thì hỏi tổ biên kịch, nửa tiếng nữa chúng tôi sẽ bắt đầu.
Theo kịch bản được chuẩn bị từ trước, nội dung chương trình VTV lần này được chia thành ba phần : phần đầu là giới thiệu cuộc sống thường nhật của bộ đội đặc công, phần giữa là tường thuật lại sự kiện Nam Giang Pearl Center dưới nhiều góc nhìn khác nhau và phần cuối là câu chuyện cuộc sống của mỗi cá nhân hậu Nam Giang Pearl Center. Kiệt đón lấy phần kịch bản của mình, đọc sơ lưỡ qua thì thấy có vẻ chiều nay ê kíp làm phim sẽ ghi hình phần hai của chương trình, nội dung cậu được phỏng vấn chủ yếu xoay quanh trải nghiệm khi cậu cùng đồng đội đối mặt với zombie, trực tiếp bắt tên đầu sỏ từ bên trong tòa tháp Pearl Tower.
Kiệt bắt tay vào việc, cậu đọc câu hỏi trên tờ giấy, đoạn hồi tưởng lại chuyện xưa để trả lời phỏng vấn. Cậu nhớ lại người đồng đội thân thiết tên Sơn, nhớ lại những kỷ niệm mà hai người từng trải qua từ khi còn nhập ngũ tới lúc trở thành bộ đội đặc công, nhớ lần hai người cùng xông pha, đột nhập vào tòa tháp Pearl Tower, vất vả áp giải Taing Kheang băng qua bè lũ zombie để hội quân với các chiến sĩ khác của quân ta.
Diễn biến sự việc đã từ gần một năm trước nhưng ký ức của Kiệt về vụ khủng bố vẫn hoàn chỉnh, không chút sứt mẻ gì, chậm rãi trôi qua trong tiềm thức, giống như cậu đang xem một cuốn phim xưa cũ, càng xem càng nhập tâm, trong một tích tắc Kiệt có cảm giác bản thân đang thực sự quay trở về cuộc chiến hồi năm ngoái vậy.
Dường như đã chạm tới ngưỡng giới hạn, Kiệt choàng bừng tỉnh, nhìn xung quanh mọi người vẫn đang rôm rả bàn tán về kế hoạch quay phim, không khí bận rộn, mỗi người một việc, chẳng ai để tâm đến ai. Trong thoáng chốc Kiệt có cảm giác mình vừa xuyên không từ quá khứ tới, cảm thấy mọi thứ quá đỗi xa lạ, tâm tình có hơi chút hoài niệm, mà lại chẳng thể tìm thấy ai để trút bầu tâm sự, trong lòng thoáng chốc có chút cô độc.
Giống như có cảnh báo phát ra từ tiềm thức, nhắc nhở Kiệt đang để tâm trạng của mình lún sâu vào nỗi niềm quá khứ. Kiệt lập tức chấn chỉnh tinh thần, cố gắng giữ cho bản thân được tỉnh táo, rồi tiếp tục công việc của mình.
Kiệt nhớ lại lúc cậu và Sơn chia tay nhau, Sơn đã tình nguyện ở lại, mang theo cơ thể đã tàn tạ vì vết thương và mầm bệnh trôi nổi trong người, lái một chiếc xe SUV quyết tử cùng với zombie ở khu đô thị Nam Giang Pearl Center, để cho mầm bệnh zombie không phát tán ra thế giới bên ngoài, để những người khác có cơ hội được sống, để Tổ quốc có thể trừng trị kẻ đã xâm phạm chủ quyền an ninh quốc gia, và cũng để Kiệt có thể gặp Thanh thêm một lần nữa.
Kiệt chợt bừng tỉnh, cậu không hiểu sao mình lại nghĩ đến Thanh giờ này, cảm thấy mình bắt đầu suy nghĩ lạc đề, bèn tự gò bó bản thân chỉ được giới hạn suy nghĩ trong buổi tối mà đơn vị cậu tham chiến ở Nam Giang Pearl Center mà thôi.
Cuộn băng ký ức tuôn ra từ trong vô thức, vừa rồi đã bị Kiệt cắt ngang đột ngột, cậu cố ép mình nhớ lại đúng trọng tâm, nhưng tựa hồ có thứ gì đó chặn dòng ý nghĩ, từng dòng ký ức trở nên nhỏ giọt rời rạc, không thể suôn sẻ liền mạch được như trước.
– Tất cả mọi người, ổn rồi chứ ? – Đạo diễn lên tiếng hỏi. – Mọi người bắt đầu được chưa ?
– Được rồi đó. – Thành trả lời, đoạn nhìn qua những chiến sĩ còn lại. – Ba người còn lại thì sao ?
– Tôi sẵn sàng rồi. – Trung đội trưởng trung đội Ba nói.
Kiệt thầm nghĩ nãy giờ mình hồi tưởng vậy chắc cũng đủ xài, bèn gật đầu thay cho câu trả lời. Riêng Khải thì trầm ngâm, thấy những người khác đã sẵn sàng, anh ta trong lòng không đành nhưng ngoài mặt vẫn chấp thuận xuôi theo số đông.
Dưới sự chỉ đạo của đạo diễn, mỗi người đi theo một tổ phỏng vấn đến từng địa điểm riêng để ghi hình. Tổ phỏng vấn của Kiệt gồm một nữ phóng viên và một nam quay phim, ngoài ra còn có đạo diễn trực tiếp đi cùng vì Kiệt là người đã trực tiếp bắt sống Taing Kheang hồi năm ngoái, là nhân tố chủ chốt của chương trình. Bốn người chọn khu vực thao trường huấn luyện của đại đội chống khủng bố, sau khi sắp xếp vị trí xong xuôi, ê kíp phỏng vấn liền bắt tay vào công việc của mình.
– Đồng chí chuẩn bị xong hết rồi chứ ? – Nữ phóng viên trẻ tuổi xinh đẹp hỏi.
– Tôi đã sẵn sàng. – Đối diện với một người khác giới có vẻ ngoài xinh đẹp như vậy, Kiệt có hơi hồi hộp, ngoài mặt tỏ ra có chút cứng nhắc.
– Đồng chí đừng có ngại ngùng như vậy. – Nam quay phim nói. – Cô Tiên đây chưa có người yêu đâu, đồng chí phải mạnh dạn lên, biết đâu lại hốt được cô ấy đấy.
– Cậu đừng có mà linh tinh. – Nữ phóng viên tên Tiên vừa cười vừa khẽ đánh yêu nam quay phim, trong thoáng chốc gò má cô có chút ửng hồng, không biết do phấn trang điểm hay do cô đang ngại.
– Mau vào việc đi, làm xong còn nghỉ sớm. – Đạo diễn khẽ nhắc nhở
– Được rồi, cậu vào vị trí đi. – Nam quay phim trở lại với tác phong làm việc nghiêm túc. – Chuẩn bị chưa ? Bắt đầu ghi hình trong ba, … hai, … một !
Một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, mơn trớn da thịt Kiệt, trong thoáng chốc khiến tinh thần cậu thả lỏng, thoải mái hẳn ra. Cậu cùng với Tiên ăn ý với nhau, hai người dạo đầu bằng những câu hỏi về quá trình nhập ngũ và thăng tiến của Kiệt, sơ lược về thay đổi của cuộc sống khi trở thành đặc công, dần dần tiến vào câu chuyện về sự kiện Nam Giang Pearl Center.
– Lúc đơn vị của anh tiến vào khu đô thị Nam Giang Pearl Center thì có gặp phải khó khăn hay chướng ngại gì không ? – Tiên hỏi.
– Có chứ, lúc đó tụi tôi thấy trực thăng chở theo trung đội Một bị bắn rơi trên bầu trời Nam Giang mà hãi thiệt sự, cảm thấy kẻ thù lần này hơi khó xử lý. – Kiệt hồi tưởng. – Chưa bàn tới sức mạnh vũ trang của lũ khủng bố, lúc đơn vị vượt qua hàng rào hơn vạn zombie mà nhiều anh em bằng hữu đã phải hi sinh rồi.
– Cảm giác lúc đó như thế nào ? – Tiên hỏi tiếp.
– Cũng sợ chứ, không chỉ bản thân thấy sợ mà còn cảm nhận được nỗi sợ đến từ đồng đội nữa … – Kiệt đang trả lời, trong tích tắc một mảnh ký ức vụt qua như một tia sáng, nhất thời khiến cậu nghẹn họng lại, trong lòng có hơi chùng xuống.
– Nỗi sợ như thế nào ? – Tiên thấy Kiệt im lặng, liền hỏi tiếp, ngụ ý nhắc nhở cậu đừng gián đoạn việc ghi hình.
Lúc này trước mắt Kiệt thoáng qua hình ảnh cả tiểu đội bị zombie săn đuổi, dồn lên sân thượng của một tòa chung cư, Sơn vì bọc hậu cho mọi người mà bị zombie cắn. Hình ảnh Sơn quằn quại vì cơn đau từ bàn tay, vẻ bi ai gặm nhấm tâm trạng từng người, nội tâm Sơn sụp đổ hoàn toàn, cơn tuyệt vọng cùng với mầm bệnh zombie xâm chiếm lấy con người Sơn, đến mức cậu ta không làm chủ được bản thân, túng quẫn mà suýt nữa thì tự tay kết liễu sinh mạng của chính mình.
Kết cục sau này thì ai cũng biết, chuyện đó thì cũng đã diễn ra cả một năm, nhưng tâm lý thật biết lựa lúc trêu ngươi, vốn dĩ lúc Kiệt hồi tưởng lại chuyện này để chuẩn bị cho việc phỏng vấn thì cảm thấy không còn để tâm quá nhiều vào quá khứ, nhưng giờ đây mỗi giây mỗi phút của câu chuyện năm xưa vẫn mang theo cảm xúc nguyên bản ban đầu, gần như không bị bất di bất dịch theo thời gian.
– Đồng chí ổn không vậy ? – Đạo diễn nhắc nhở.
– Tôi không sao. – Kiệt xua tay nói. – Chỉ là … chuyện xưa hơi buồn nên cũng ảnh hưởng tới tâm trạng một chút.
– Ừm … Tôi hiểu mà. – Đạo diễn tỏ vẻ đồng cảm. – Hay là hỏi những câu khác đi, những câu nào mà gợi về những điều đau thương quá thì tạm bỏ qua, để hôm khác phỏng vấn sau cũng được.
Không ai phản đối. Suốt buổi chiều hôm đó, tâm trạng của Kiệt tuột dốc không phanh, nội dung phỏng vấn có hàng tá câu hỏi gợi lại những chuyện không vui, chỉ có vài câu hỏi là cậu còn trả lời suôn sẻ, xem chừng bộ phận xử lý chương trình phải cố gắng lắm mới lại được chắp vá những câu trả lời phỏng vấn của Kiệt thành một chương trình trơn tru từ đầu tới cuối.
– Ráng nghỉ ngơi, giữ sức khỏe nhé. – Tiên khuyên nhủ Kiệt. – Mai gặp lại đồng chí sau.
Kiệt chỉ khẽ gật đầu, nhìn theo Tiên và nam quay phim phải vừa tập trung cùng ê kíp chương trình vừa cố giải tỏa vẻ mặt sưng sỉa của tay đạo diễn. Cậu mang theo trầm tư, trở về khu vực ký túc xá của tiểu đội mình, gặp mặt người khác cũng chỉ gật đầu chào xã giao, cả một buổi tối dường như thu mình lại, chẳng còn hứng thú hòa nhập với xã hội loài người nữa.
***
Đêm hôm đó, ký ức một lần nữa sống dậy, trở thành một cơn ác mộng trong giấc ngủ của Kiệt.
Trong mơ, Kiệt thấy mình trở lại căn penthouse của Kheang vào buổi tối hôm đó, xung quanh là một đống hoang tàn đổ nát, ánh lửa lập lòe từ xác chiếc trực thăng yếu ớt hắt vào bóng tối.
Chẳng biết do thứ gì mách bảo, Kiệt cảm thấy mình đang phải tìm kiếm ai đó, nhưng nhất thời lại chẳng thể nhớ ra. Cậu lờ mờ men theo đường nét ngôi nhà trong bóng tối, tìm đến cầu thang, xung quanh là mùi khí gas nồng nặc khó ngửi, cậu chỉ có thể bịt mũi lại, rồi lần mò bám theo tay vịn cầu thang, chậm rãi từng bước đi xuống tầng dưới.
Ở ngay chân cầu thang có một bóng người đang nằm sõng soài trên nền đất, Kiệt theo phản xạ vội vàng cứu người, nhưng toàn thân chợt nặng như chì, bàn chân như thể có ai đó đang nắm giữ lại, Kiệt vùng vằng mãi chẳng tài nào thoát ra được.
Bất chợt bóng người kia hơi nhổm người dậy, chống tay xuống nền đất làm trụ rồi đẩy người đứng thẳng lên. Men theo ánh lửa hắt lên gương mặt đối phương, Kiệt nhận ra đường nét góc cạnh người kia có chút quen thuộc, trong vô thức liền nói ra một cái tên :
– Sơn ?
Người kia nghe thấy tiếng kêu của Kiệt, chỉ chậm rãi quay mặt nhìn về phía cậu, nhất thời khiến cậu giật nảy mình.
Gương mặt của Sơn đã bị hủy hoại một nửa, da thịt bị cháy sém, từng mảng da thịt hòa lẫn với máu rụng rời rơi xuống, cộng thêm tư thế quay đầu một góc 90° so với thân người như vậy khiến ai nấy nhìn vào cũng phải kinh hãi.
– Mày … – Sơn chậm rãi, giọng nói mang theo từng cơn gió lạnh ngắt từ nơi âm ti địa ngục thổi tới, khiến Kiệt nổi hết cả da gà. – Lâu rồi … không gặp …
Kiệt đứng hình, đầu óc chỉ còn là một mớ hỗn loạn, nhất thời không thể nghĩ được gì. Sơn thấy cậu chỉ im lặng như vậy, liền nói tiếp :
– Mày … gặp tao … là vì … mày nhớ tao … đúng không … ?
Sơn vừa dứt lời, Kiệt cảm thấy mùi gas trong không khí ngày càng trở nên nồng nặc, hô hấp dường như khó khăn. Bản năng mách bảo nguy hiểm sắp đến gần, nhưng Kiệt cơ hồ chẳng thể nhúc nhích, cơ thể này đã không còn thuộc về cậu nữa.
– Cuối cùng … cũng được gặp mày … – Sơn nói như rêи ɾỉ. – Tao vui lắm … Mãi là anh em … bạn nhé …
Nói rồi Sơn bật cười sảng khoái, điệu cười ma quái kinh dị, khiến Kiệt bị dọa đến hoảng sợ tột độ.
Trong khoảnh khắc bàn chân cậu như được giải thoát, cậu nhấc lên định chạy, nhưng giây tiếp theo một tiếng nổ ầm ầm vang lên, khi Kiệt quay đầu nhìn liền thấy một bức tường lửa với sức nóng khủng khiếp cuồn cuộn ập tới, nhanh chóng vùi lấy thân thể của cậu trong biển lửa địa ngục.
***
Khi Kiệt choàng tỉnh giấc, mồ hôi túa ra khắp người, thấy xung quanh vẫn là bóng đêm bao trùm, các chiến sĩ đều đang say giấc nồng, tiếng ngáy đều đều đứt quãng, lúc đó cậu mới biết mình vừa trải qua cơn mơ. Giấc mơ quá đỗi chân thật, Kiệt có cảm giác mình vừa gặp lại Sơn thật sự, nhưng có thể đó chỉ là hồi ức được phản ánh lại trong tiềm thức của chính cậu, cậu chỉ đang nhớ lại quá khứ mà thôi.
Bây giờ Kiệt mới thấm thía lời Khải nói lúc trước, một người không sợ quá khứ chỉ khi anh ta chưa rơi vào hoài niệm mà thôi. Hồi ức giống như đầm lầy vậy, một khi đã mắc kẹt lại đó sẽ càng lún sâu, cho dù có vùng vẫy cỡ nào cũng sẽ bị nuốt chửng trong ký ức, chẳng tài nào thoát thân được nữa.
Trải qua một cơn ác mộng như vậy, Kiệt chẳng có gan mà nằm ngủ lại nữa, sợ rằng một lần nữa sẽ gặp lại Sơn, cho dù đó là Sơn trong trí nhớ hay là hồn ma của cậu ta trở về, bởi cậu sợ một khi hồi ức đã có cơ hội vùng dậy, những hoài niệm khác sẽ nối gót đi tới, không cách nào ngăn cản, cũng chẳng tài nào có thể kiểm soát, để rồi cậu sẽ gặp lại một người mà cậu sợ phải đối mặt hơn rất nhiều lần.
Thanh.