“Ít nhất ta chưa từng nghe câu này từ miệng người khác!” Quách Tử Du chỉ cảm thấy có một dòng suối chảy lướt qua trong tim. “Thái cúc đông ly hạ, du nhiên kiến nam sơn, không làm nô lệ tiền bạc… Chỉ hai câu này, Quách đại ca không bằng ngươi. Quách đại ca lấy nước thay rượu, kính ngươi và Thạch Tỉnh một ly.”
Thiệu Vân An cùng Vương Thạch Tỉnh nhấc chén, hai đứa nhỏ cũng lầm lấy ly.
Uống xong, Thiệu Vân An bắt chuyện. “Đến, mau mau ăn, trong bếp còn nhiều món ăn lắm.”
Quách Tử Du mỉm cười không ngớt, vươn đũa kẹp lấy một miếng thịt gà bỏ vào chén đệ đệ. Quách Tử Mục quan sát khuôn mặt đã lâu không còn ý cười của ca ca, bất giác nhếch lên khóe miệng.
Dùng xong một nồi lẩu, tâm tình hai huynh đệ Quách Tử Du và Quách Tử Mục buông lỏng không ít. Thiệu Vân An mỗi buổi sáng kể chuyện xưa cho bốn hài tử, dạy toán học, ngủ trưa, buổi chiều thỉnh thoảng sẽ lấy nguyên liệu có sẵn trong nhà làm điểm tâm, thỉnh thoảng qua thăm nhà mới, Quách Tử Du đôi lúc sẽ đi theo. Trong nhà Thiệu Vân An có thêm hai người đã không còn là bí mật, nhưng người trong thôn chỉ cho rằng hai người là bằng hữu của Vương Thạch Tỉnh, đến cậy nhờ hắn. Cả nhà Tứ thẩm không hề nói với bên ngoài một chữ nào về việc hai người kỳ thật là khất cái.
Sáng sớm mỗi ngày Vương Thạch Tỉnh lên núi tưới linh tuyền cho cây trà, cây dương nãi và hoa cúc, buổi chiều thì qua nhà mới theo dõi tiến độ. Đất ruộng, Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh nhất trí không dùng linh tuyền, đất trồng rau ở hậu viện mới bỏ thêm chút ít. Nếu chăm sóc đất ruộng quá tốt lại khiến nhiều người chú ý, hoa màu nói chung không thể khác người quá. Bị nhiều người chú ý lại phiền toài. Dù sao trong không gian cũng trồng lương thực, lương thực ngoài ruộng dành để nộp thuế hằng năm, phần còn dư dùng để che dấu cho chỗ lương thực trong không gian.
Chương trình học tập của bốn đứa nhỏ bắt đầu đi vào nề nếp, ba nam hài càng dụng tâm học tâp. Lúc ở nhà không có gì làm, Ni tử sẽ luyện cầm, Quách Tử Du tận tâm chỉ dạy Vương Thanh và Ni tử. Quách Tử Mục chủ động theo sau Thiệu Vân An học nấu ăn. Thiệu Vân An không có ý định dấu nghề, hắn còn dạy Quách Tử Mục một vài món ăn đã bán cho Nhất Trượng Hiên, tránh sau này gặp phiền toái. Quách Tử Mục học nấu ăn đầu tiên là vì yêu thích, thứ hai chính là giữ cho bản thân có việc gì đó để làm, có thế y mới không suy nghĩ lung tung. Y không hề có ý niệm học nấu ăn để rồi ra ngoài mở tửu lâu, ngược lại càng muốn thu mình nhỏ lại. Thiệu Vân An nhờ Vương Thạch Tỉnh lên huyện mua cho y hai cái mạng che mặt, một cái mặt nạ bằng gỗ, bất quá Quách Tử Mục ít khi ra khỏi cửa, nếu phải ra ngoài chắc chắn là sáng sớm trong thôn không có ai, hoặc thời điểm chạng vạng.
Thời gian Tưởng Khang Ninh đi kinh thành đã hơn nửa tháng. Từ huyện Vĩnh Tu đến kinh thành, đi đường thuỷ nhanh nhất là bốn ngày. Tưởng Khang Ninh mãi không trở về, Thiệu Vân An ngầm suy đoán có phải phía đại thần bên kia có chuyện gì hay không. Nhà mới đã dựng xong, ngày tân gia là ngày sáu tháng mười hai. Phía Tưởng Khang Ninh không có tin tức, Thiệu Vân An cũng nghĩ thông suốt. Nếu thật sự không kéo được hai vị đại thần nhập bọn, huynh trưởng Tưởng Khanh Ninh vẫn có thể tự mình lãnh sinh ý lần này, bất quá phải cẩn thẩn một chút hoặc đành chia sẻ chén canh với ông chủ lớn đứng sau Nhất Trượng Hiên vậy.
Sắp sửa chuyển nhà, Thiệu Vân An đóng gói các đồ vật trong nhà cũ không dùng tới trước. Trong ngày tân gia, phải có trưởng bối đứng ra để làm lễ nhập trạch, như thế mới thuận lợi, suôn sẻ. Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh kiên quyết không tính đến Vương lão thái và Vương Đại Lực. Nhờ tộc trưởng Vương Văn Hoà cũng không thích hợp. Tính tới tính lui, cuối cùng nhờ Vương lão cha. Tuy rằng Vương lão cha và Vương Thạch Tỉnh cách nhau năm họ, nhưng đều là tộc nhân Vương thị. Ở trong tộc Vương lão cha rất có uy tín, ông đại diện là thích hợp nhất.
Mặc kệ người ngoài đàm luận, Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An tự mình đến mời Vương lão cha. Vương lão cha cười đáp ứng. Vương lão cha hiện tại là càng nhìn Vương Thạch Tỉnh cùng Thiệu Vân An càng thích. Vương Thạch Tỉnh đã từng bí mật đến gặp Vương lão cha biểu hiện hắn ủng hộ Vương Thư Bình làm tộc trưởng. Vương lão cha cũng cảm thấy Vương Thư Bình thích hợp. Vương Thạch Tỉnh và Vương Thư Bình ngày càng quan hệ gần gũi, ông đương nhiên vui vẻ tình nguyện làm chuyện thuận nước đẩy thuyền.
Vương Thạch Tỉnh nhờ Vương lão cha xông nhà lại khiến nhà lớn bên kia (Vương lão thái) mắng mỏ một trận. Vương lão thái còn kéo theo Vương Chi Tùng chạy đến nhà Tứ thẩm tìm Vương lão cha, lần này rõ ràng là tân gia nhi tử của bà, hà cớ gì lại là Vương lão cha xông nhà. Lúc ấy Vương Tứ thẩm không có nhà, Vương lão cha trực tiếp mời tộc trưởng và lý chính đến, hai người lại thêm lần nữa giáo huấn Vương lão thái, còn gọi cả Vương Chi Tùng tới. Vương lão thái giữa tiếng châm biếm mỉa mai của mọi người, bị Vương Chi Tùng kéo về nhà.
Thiệu Vân An rất hả hê khi nghe đến trò cười này, muốn hắn nói, Vương lão thái chính là bị thần kinh, không biết chừng còn đang trong thời kỳ tiền mãn kinh, lại càng khùng điên hơn. Đến nước này rồi mà còn không rõ hiện trạng, còn tưởng chỉ cần la lối khóc lóc, mắng chửi là người khác sẽ dè chừng. Chưa nói Vương Thanh, cho dù là so với Triệu Tùng Bác và Vương Diễn được nhận vào Bạch Nguyệt học đường, cái danh đồng sinh lang của Vương Chi Tùng chẳng là gì ngoài cái rắm. Không thấy cả thôn bây giờ đều đi nịnh bợ tộc trưởng và lý chính sao? Đương nhiên không phải không có người tới nịnh bợ Thiệu vân An, chẳng qua là Thiệu Vân An dầu muối đều không ăn (nghĩa là cứng nhắc, không dễ bị lay chuyển), Vương Thạch Tỉnh thì lại là bộ dáng “uất ức” nhà ta tức phụ làm chủ, những người muốn xun xoe làm quá thì lại khiến Thiệu Vân An phản cảm.
Ngày mai chuyển nhà, đêm khuya, Thiệu Vân An cùng Vương Thạch Tỉnh đánh xe ngựa ra ngoài. Quách Tử Du nghe thấy tiếng động, nhưng không ra xem, lật người tiếp tục ngủ. Trong xe ngựa trống không, Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh chỉ làm bộ làm tịch. Hai người đến nhà mới, tới phòng ấm chỗ Vương lão cha đang ngủ. Vương Hạnh và Vương Trang Hoa tối nay ở đây trông chừng, dù sao cũng không thể để Vương lão cha ngủ ở đây một mình, Vương Tứ thúc còn cất công mang đến bốn con chó đen lớn, hai đực hai cái. Vương Hạnh và Vương Trang Hoa không ngủ trong nhà, mà ngủ ở lều canh gác.
Vương Thạch Tỉnh gõ cổng, Vương Hạnh mở ra. Vương Thạch Tỉnh tiến lên nói chuyện với hai người trước, buổi tối hắn sẽ mang vài đồ vật quan trọng lại đây, để tránh ngày mai lúc chuyển đồ đạc xảy ra sai sót. Thiệu Vân An ở trên xe, Vương Thạch Tỉnh đánh xe ngựa đi thẳng đến một dãy nhà thấp ở hậu viện. Vương Hạnh và Vương Trang Hoa tự giác không theo qua. Hầm giữ rượu ở nhà mới được xây dựng bên dưới mấy dãy nhà thấp này. Hai con chó đen đang canh giữ bên này, thấy Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An thì gâu gâu hai tiếng, sau khi nhận ra chủ nhân thì nằm xuống đất bất động.
Thiệu Vân An bỏ toàn bộ Dương Nãi tử tửu vào hầm, lá trà thì bảo quản trong căn phòng trống phía trên hầm rượu. Giữ trong không gian là an toàn nhất, nhưng Thiệu Vân An không biết khi nào Tưởng Khang Ninh trở lại, vạn nhất y đột nhiên tới, hoặc đột nhiên phái người lại đây, nếu lấy đồ trực tiếp từ trong không gian ra khó tránh khỏi có sơ sẩy. Nhà mới còn trống trải, lại có bốn chú chó, nhưng bọn chúng hay di chuyển nên cũng không an toàn.
Vương Thạch Tỉnh giả vờ chạy đi chạy về bốn chuyến, dặn dò Vương Hạnh và Vương Trang Hoa cẩn thận trông coi, lúc này hai người mới về nhà ngủ. Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An ngày mai chuyển nhà, Tứ thúc, Tứ thẩm cùng Thu thúc, Ngân thúc ngày mai cũng không mở sạp.
Hôm sau trời còn chưa sáng, cả nhà Vương Thạch Tỉnh đã thức dậy. Vương Thanh và Vương Ni tối hôm qua hồi hộp đến tối khuya mới ngủ. Buổi sáng phải dậy sớm nhưng hai bé không hề khó chịu. Tỉnh ngủ liền đi rửa mặt, sau đó giúp đỡ cha và cha nhỏ sửa sang, dọn dẹp đồ đạc lần cuối cùng. Bữa sáng cho mỗi người là một chén súp trứng gà, bánh ngô, và dưa muối. Nguyên liệu trong nhà bếp cơ bản đều đóng gói hết, ăn chút gì đó lấp bụng là được.
Gần một canh giờ sau, tất cả đồ vật trong nhà cũ đã thu thập xong. Vương Thư Bình, Triệu Nguyên Đức và hai huynh đệ Vương Hạnh, Vương Trang Hoa đánh xe bò trong nhà tới để hỗ trợ chở đồ đạc. Giờ lành vừa đến, pháo trúc tân gia nổ vang, xe bò, xe ngựa, xe lừa chở đồ đạc hướng về nhà mới. Thiệu Vân An ở tại nhà mới tiếp đón khách nhân, Vương Thạch Tỉnh phụ trách di chuyển đồ vật. Quách Tử Du và Quách Tử Mục đã đến nhà mới trước, Quách Tử Mục mang mặt nạ lau dọn nhà cửa, Quách Tử Du ở bên ngoài giúp đỡ tiếp đón mọi người.
Chuyển nhà mới đương nhiên phải mời mọi người trong thôn đến ăn mừng. Vương Thạch Tỉnh quyết định đặt một cái bàn ở tiền viện. Hậu viện và các phòng trong nhà không mở cửa cho mọi người, chỉ mời lý chính, tộc trưởng cùng với vài nhà có quen biết với Vương Thạch Tỉnh vào tham quan. Những người này cũng không dùng bữa ở tiền viện mà ở chính sảnh. Tường vây xung quanh nhà được xây như một hộ giàu thực sự, toàn bộ dùng gạch ngói xanh. Toàn bộ kiến trúc được chia thành năm khu vực: tiền viện, khu phòng ở, hậu viện, khu trồng trọt, chăn nuôi và khu sản xuất. Khu phòng ở lại chia thành bốn viện độc lập, phân biệt là chủ viện của Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An, Vương Thanh và Ni tử mỗi bé một viện và hai phòng ở cho khách nhân. Phòng của gia nhân thì bố trí tại tiền viện và hậu viện, cũng được tính là khu riêng biệt.
Trà và rượu Thiệu Vân An lên kế hoạch sẽ sản xuất ở tại nhà, đây là công dụng của khu sản xuất. Hầm chứa rượu cũng nằm trong khu vực sản xuất. Khu gieo trồng thì ở hậu viện, đất trồng rau trong nhà phải tưới linh tuyền mới cho năng suất tốt. Ngoài ra, Thiệu Vân An còn có kế hoạch trồng các loại hoa dại như hoa cúc, hoa hồng, hoa lài và các loại trà hoa khác. Hoa hồng và hoa lài ở Đại Yến quốc có, hắn chỉ chờ cơ hội để trồng thôi. Khu chăn nuôi chủ yếu là dê, bò, ngựa, heo, gà vịt cho nhà dùng, số lượng không nhiều nên không nuôi bên ngoài. Nếu tương lai muốn nuôi nhiều hơn, có thể vây một miếng đất trên núi, chuyên môn dùng để nuôi gia súc. Tuy nhiên trước mắt Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An chưa có ý định này.
Đến ngay cả căn nhà cũ từng ở, Thiệu Vân An đã lên kế hoạch chi tiết. Nếu sau này sinh ý từ lá trà và rượu lớn mạnh, có thể chuyển ngôi nhà cũ thành xưởng chế trà và rượu, khối đất đó thực ra cũng không nhỏ. Lối kiến trúc của nhà mới hoàn toàn khác với gia viên của các hộ giàu có khác trong thôn, nhìn qua thật giống như gia viên của các viên ngoại trên huyện thành. Thậm chí có nhiều thôn dân không có cơ hội vào trong tham quan, cũng đủ để họ tấm tắc khen ngợi, toà nhà quá xinh đẹp, chắc chắn tốn không ít bạc. Đến thời điểm này, Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An có thể xem là người giàu có nhất trong thôn, có gia viên lớn nhất trong thôn, ngay đến nhà lý chính còn kém xa. Mà những người có thể vào trong tham quan càng không ngớt lời khen ngợi, người không biết còn tưởng đang đi tham quan gia viên của viên ngoại nào đó trên huyện.
Thiệu Vân An thiết kế nhà mới cao, rộng, đồ đạc trong nhà cũng không tầm thường, số tiền Vương Thạch Tỉnh đưa cho hắn đều dùng hết. Vương Thạch Tỉnh tuỳ ý tức phụ xài tiền đến phá sản, chỉ cần tức phụ thích.