Mình họ sặc sụa, ba nhìn thấy thì vẫy vào, mẹ giao cho rổ rau, hai cụ lủi luôn. Không hiểu tối qua hắn thưa cái chuyện quái quỷ gì với ba mẹ mình mà thái độ hai người là lạ ấy!
Ba mình già rồi, hắn so với ba tất nhiên to hơn rất nhiều, cho nên là mặc áo quần của ba thành ra ngắn cũn cỡn. Mình đứng dưới, nhìn bắp chân bắp tay săn chắc mà nóng hết cả người, đành viện cớ.
-“Cắt quả bầu thôi cũng điệu, xuống để tôi cắt cho!”
Hắn nào có dám không nghe, tới lượt mình lên, cảm giác hắn ở quá gần, đầu óc vẫn bị ảnh hưởng, mình lệnh.
-“Tránh ra cho tôi làm việc, đi vào nhà đi!”
-“Giữ thang, nhỡ em ngã…”
-“Ngã cái lờ mà ngã, thang ghế này ngã sao được, đi đi…”
Lủi thủi đi vào nhà, người đâu mà, đuổi đi là đi thật.
Thế nào mà ba phút sau đã thấy lò dò ra, tay cầm cốc nước cắm sẵn ống hút, đưa lên cho mình.
-“Uống đi cho hạ hoả.”
Nhìn cái mặt, ghét thế không biết, mình không chịu, nhất định đuổi hắn, miệng thì cứng, mà nhìn mặt người ta xị ra thấy tội ghê.
Hắn đi tới đi lui, hết ngồi lại đứng, rốt cuộc không hiểu bị cái gì nhập, đột nhiên lao tới, hai tay bất ngờ ôm lấy chân mình, đầu áp chặt phía bụng, thủ thỉ.
-“Đừng như vậy nữa, anh thấy khổ lắm…”
Giọng nói ấy, nỉ non ai oán, nghe như mật ngọt rót bên tai.
Cả người mình mềm nhũn, tim đập thảng thốt, chỉ muốn theo bản năng tự nhiên nhất, vòng tay qua ôm lấy người ta.
Được sao?
Hình như có câu mật ngọt chết ruồi thì phải?
Yêu nhau bảy năm, thề non hẹn biển còn bị cuỗm mất, đằng này còn chưa có giao ước gì?
Đối phương, không ai khác, mà là con Mai, người phụ nữ hoàn hảo nhất trong những người hoàn hảo.
Thực ra bạn bè chơi thân, mình sẽ không làm cái chuyện dây dưa với người yêu bạn. Tuy nhiên cái Mai và hắn, hiện tại là cái Mai đơn phương, nếu là mình của mấy năm trước, chắc là cạnh tranh công bằng đấy.
Nhưng mình của bây giờ, già rồi, trải đời, hiểu lắm rồi. Dù cho hắn có thích thích mình một chút thì sao chứ? Chẳng phải tới lúc lấy vợ sẽ chọn người như Mai sao? Đằng này, mình cũng chẳng dám chắc, là hắn thích mình, hay đơn thuần tình cảm anh trai em gái nuôi dưỡng từ nhỏ?
Nếu hôm nay, mình cứ ngu xi mà đâm đầu vào, sau này hậu quả, ai chịu?
Mình không muốn điên một lần nữa, mình không muốn ba mẹ mình khổ nữa, mình không muốn trải qua những việc kinh khủng đó nữa.
Mình đẩy hắn ra, mệt mỏi vào nhà.
Lúc lên Hà Nội, ba mẹ cứ ép mình phải đi với hắn. Mình nói hắn chở tới Phủ Lý là được, rồi mình sẽ tự bắt xe, mà hắn không dừng, mình cũng chẳng buồn la hét.
Cả quãng đường không ai nói với ai câu nào, cứ lặng yên như vậy cho tới khi về tới quán, mình vừa xuống xe thì hắn bỗng dưng cũng xuống, chặn trước mặt mình.
-“Anh…anh…anh thèm ăn cá bông lau kho quá!”
Ngón tay trỏ của hắn ngoắc nhẹ vào ngón út của mình, ánh mắt năn nỉ…
-“Nguyệt, Nguyệt ơi!”
Có ai đó gọi mình.
-“Ơ, em chào thầy ạ! Thầy, Nguyệt…”
-“Nguyệt, mày quen thầy à?”
Giọng con Mai dịu dàng vô cùng, mà sao mình cảm giác như mình sắp toi tới nơi rồi ấy!
Lại còn hắn, chỉ ừ, chào em, mặt vẫn không quay sang bên đó, cứ nhìn mình chằm chằm như đợi câu trả lời vậy.
-“Tối nay anh sang ăn cơm được không? Giờ anh lên quán ngồi đợi em nhé?”
Con Mai há hốc rồi, chết mất, mình ăn ở kiểu gì mà toàn rơi vào mấy cái tình huống máu chó vậy hả? Biết làm sao???