“Mấy ngày nay không ăn uống tử tế chắc cũng đói lắm rồi. Nàng mau ăn đi.”
“Vậy…ta không khách sáo đâu nhé?” – Vân Nghê gần như ngồi ngay xuống, tay cầm lấy chiếc đũa ban nãy hăm hở ăn.
Trịnh Cảnh Hiên ngồi ở bên cạnh, giống như lần trước ở tửu lâu, chỉ im lặng nhìn cô. Đôi lúc do ăn nhanh mà Vân Nghê bị nghẹn đỏ cả mặt, thì Trịnh Cảnh Hiên ở bên cạnh rót nước, vỗ vỗ lưng cho cô. Có người mang đồ lên đưa cho Trịnh Cảnh Hiên , y cũng chỉ bảo mang vào đặt lên bàn rồi lui ra. Có vẻ trong mắt y bây giờ chỉ có hình bóng của người con gái đang ở trước mặt mà thôi.
Cho đến khi Vân Nghê ăn no rồi, Trịnh Cảnh Hiên cũng mới chỉ động đũa có một chút, phần lớn thức ăn đều vào bụng của Vân Nghê hết. Biết là do mình ăn hết đồ ăn rồi nên Vân Nghê chỉ đành cười giả lả, bảo y không thì cùng cô đến thiện phòng, cô sẽ nấu tặng y một bát mỳ coi như tạ lỗi. Nhưng Trịnh Cảnh Hiên từ chối, nói cô đã chịu mệt nhiều ngày rồi mau đi nghỉ ngơi đi. Cung chẳng biết phải nói thêm gì nữa cả, nên cô đành phả làm theo. Nhưng mà….cô phải nghỉ ngơi ở đâu? Mẫn Nhi thì ở cùng với vị cô nương tên Xuyến Tâm tại căn phòng dưới mật thất kia rồi, còn cô thì sao? Vốn đâu có chỗ nào được sắp xếp dành cho Vân Nghê đâu.
“A Hiên, ta…..phải nghỉ ở đâu? “
Trịnh Cảnh Hiên khẽ cười quay lại chỉ vào giường của mình: “Đúng rồi, ta quên mất, nay chưa kịp sắp xếp phòng cho nàng, vậy nàng cứ nghỉ tạm ở đây đi. Ta qua phòng của hạ nhân cũng được”
“Từ…. Từ từ đã, không cần đâu, huynh cứ ngủ ở đây đi. Huynh ngủ trên giường ta trải chăn ngủ ở dưới cũng được. “
Nói xong không chờ cho Trịnh Cảnh Hiên phản ứng lại, Vân Nghê đã chạy đi tìm thêm hai cái chăn nữa. Trải chăn dưới sàn, cô vuốt lại cho phẳng ra rồi cởi giày bò vào.
Trịnh Cảnh Hiên nhìn bàn chân đã cởi giày của cô mà đỏ mặt quay đi hướng khác: “nhưng mà…..”
“Không nhưng nhị gì cả, không sao đâu. Huynh yên tâm ta sẽ không thừa cơ lợi dụng làm gì huynh đâu. “
“Vậy…… Nàng an mộng…. “
“An mộng. “
Vân Nghê chui vào chăn rồi cuộn tròn lại, mắt nhắm miệng cười nhưng trong lòng thì lại ngổn ngang những suy tính. Vân Nghê không biết phải làm gì tiếp theo nữa, đến được kinh thành rồi, vào được phủ Tiêu Dao vương rồi tiếp theo phải làm gì? Cô cũng chẳng biết nữa, không lẽ bây giờ đi gây chuyện để có việc làm sao?
“Ký chủ? Cô làm gì mà ngủ trong phòng mỹ nam nhà người ta rồi?
“Pipi?…….Dựa vào chiếc nhan sắc mũ miều này của ta đó, hehe”
“Chứ không phải là do cô bán thảm lấy được lòng thương hại của Trịnh Cảnh Hiên sao? “