Thấy Kim Cương Cự Lực Hùng cùng Tử Kim Thần Tí Viên càng đấu càng hăng mà thương thế Thạch Giáp Cự Nham Xà càng ngày càng nặng. Huyền Thiên trên cây đại thụ mượn cây cối che chắn và thi triển ngự kiếm phi hành bay tới gần Thạch Giáp Cự Nham Xà hai mươi dặm.
Nhân loại là địch nhân của yêu thú, Huyền Thiên không dám ở trên không trung phi hành, nếu không bốn con yêu thú nhất định sẽ giảng hòa tạm thời để săn giết Huyền Thiên. Huyết nhục yêu thú có thể hấp thu hết thảy năng lượng, nội lực của vũ giả còn hấp dẫn hơn cả huyết nhục của yêu thú.
Khi Huyền Thiên tới gần đỉnh núi thì Thạch Giáp Cự Nham Xà căn bản đã gần hấp hối, dưới công kích của Tử Vũ Thiểm Điện Ưng nó dần dần mất đi tránh né cùng năng lực phản kháng. Cái đầu rắn đã bị Tử Vũ Thiểm Điện Ưng bóp nát nhừ, đôi mắt đôi tai đều bị trảo đứt, cái miệng rắn cực lớn cũng đứt hơn phân nửa.
Tử Vũ Thiểm Điện Ưng cũng thập phần chật vật, chém giết một cự xà không phải là chuyện dễ dàng, nó đã bỏ ra một cái giá lớn thật lớn. Thạch Giáp Cự Nham Xà vặn vẹo không cách nào đánh trả, Tử Vũ Thiểm Điện Ưng rơi xuống người Thạch Giáp Cự Nham Xà, móng vuốt sắc bén cấu vào trong thân hình cự xà phát ra một tiếng vui sướng, đã tới thời điểm thu hoạch rồi.
Cái mỏ nhọn của Tử Vũ Thiểm Điện Ưng dùng sức mổ lên trên đầu rắn tạo thành một cái động lớn, huyết nhục bay tứ tung, một khối lớn huyết nhục bị Tử Vũ Thiểm Điện Ưng nuốt vào trong bụng sau đó lại bắt đầu mổ lần thứ hai.
Yêu hạch là tinh hoa của yêu thú, là nơi chứa năng lượng cực lớn trong cơ thể yêu thú. Một nửa tồn tại trong thịt huyết nhục, một nửa tồn bên trong yêu hạch, Tử Vũ Thiểm Điện Ưng mổ đầu cự xà hiển nhiên là muốn ăn yêu hạch của nó.
Đúng lúc này là thời điểm Tử Vũ Thiểm Điện Ưng có tính cảnh giác thấp nhất, nó trải qua sinh tử bác, rốt cục đánh bại cường địch, nghênh đón thu hoạch. Vui sướng xông váng đầu não, ngay cả Huyền Thiên vụng trộm bay đến phía trên nó, Cự Ưng đều không có phát hiện.
Lôi Ngân Kiếm lập tức xuất hiện chém ra một đạo kiếm quang chói mắt, kiếm khí kịch liệt nổ bắn ra ngoài ngàn mét khiến hư không bổ ra một khe nứt cự đại.
Huyền Thiên cầm Lôi Ngân Kiếm trảm thẳng xuống, trong chốc lát đã kề sát cổ của Tử Vũ Thiểm Điện Ưng.
Đây là một kích trí mạng, Huyền Thiên muốn một kiếm chém rụng đầu của Tử Vũ Thiểm Điện Ưng. Lôi Ngân Kiếm là trung đẳng bảo khí. Hơn nữa Huyền Thiên thân mang cự lực dùng thực lực đỉnh phong chém ra một kiếm, lực công kích vô cùng đáng sợ, mặc dù cường tráng như Tử Kim Thần Tí Viên hoặc là Kim Cương Cự Lực Hùng cũng không đỡ nổi một kiếm này.
Tử Vũ Thiểm Điện Ưng có ưu thế là tốc độ cùng phi hành, thân thể cường tráng không bằng Tử Kim Thần Tí Viên cùng Kim Cương Cự Lực Hùng. Dù cho Huyền Thiên sử dụng hạ đẳng bảo khí đều có thể tạo thành tổn thương thật lớn đối với nó, huống chi Lôi Ngân Kiếm này còn là một trung đẳng bảo khí, một kiếm vô cùng sắc bén cơ hồ chính là một kiếm tuyệt sát Tử Vũ Thiểm Điện Ưng.
Tử Vũ Thiểm Điện Ưng đang vui sướng một đầu Thạch Giáp Cự Nham Xà thì lập tức cảm nhận được uy hiếp trí mạng, nó phát ra hoảng sợ rồi hai cánh lập tức vỗ mạnh một cái, cái đầu chim cực lớn nghẹo sang một bên bay nhanh đi như thiểm điện.
Tử Vũ Thiểm Điện Ưng trong sinh tử nguy cơ bộc phát tốc độ kinh hồn, tử ảnh lóe lên, trong chốc lát liền chạy ra bên ngoài vài trăm mét.
Kiếm quang chỉ trảm vào tàn ảnh của tử ưng, nhưng mà trên không trung lại có vô số huyết hoa vẩy ra, chứng minh một kiếm này của Huyền Thiên không thất bại.
Thân thể Tử Vũ Thiểm Điện Ưng lao ra bên ngoài vài trăm mét lập tức nhoáng một cái, hướng bên cạnh phát ra một tiếng thê lương, cái đầu cực lớn hoàn toàn nghiêng về một bên.