Ông Vương rốt cuộc là bị điên hay bị ngốc mới làm ra hành vi không thông minh như này.
Lưu Đức Vượng cũng tức giận rồi, hét lên: “Tên họ Vương kia, ông làm người đừng quá đáng quá, Lưu Đức Vượng tôi là tổng giám bộ phận, muốn cắt chức cũng buộc phải thông qua quyết định của ban giám đốc của tổng bộ mới có thể cắt chức, ông có tư cách gì cắt chức của tôi?”
“Tổng bộ sao?”
Vương Kiện Lai mỉm cười, gọi một cuộc điện thoại, ấn loa ngoài.
Ông ta trực tiếp nói: “Phó chủ tịch Vương Kiện Lai của phân bộ khu Giang Nam, xin cắt chức của tổng giám bộ phận Lưu Đức Vượng.”
Lưu Đức Vượng cười ha hả.
“Tên họ Vương kia, ông quậy cái gì? Tôi đâu có tội gì chứ, ông cho rằng tổng bộ sẽ cắt chức của tôi sao?”
“Hơn nữa, ông ngay cả một văn bản chính thức cũng không có, dựa vào vài ba câu thì muốn cắt chức của tôi, ông cho rằng ông là gia chủ của Star Jewelry sao?”
“Tên họ Vương, ông thật là già rồi hồ đồ!”
Vừa dứt lời thì nghe trong điện thoại truyền đến một câu trả lời khẳng định: “Đồng ý thỉnh cầu, lập tức cắt chức tổng giám bộ phận của Lưu Đức Vượng, mãi mãi không tuyển dụng nữa.”
Trong nháy mắt, mắt của Lưu Đức Vượng đều xanh lè.
Không thể, chuyện này không thể nào.
Ông ta bất luận thế nào cũng không hiểu, tổng bộ sao có thể đồng ý lời thỉnh cầu hoang đường của Vương Kiện Lai chứ, chuyện này không hợp lẽ thường.
Nhưng vấn đề là tổng bộ đã đồng ý rồi!
Vương Kiện Lai hỏi: “Bây giờ nghe rõ rồi chứ? Đến phòng tài vụ nhận tiền đi, cùng với cháu trai của ông cút khỏi đây.”
Lưu Đức Vượng hận đến ê răng.
Ông ta dùng tay chỉ Vương Kiện Lai: “Ông ở sau lưng chơi tôi? Tôi giết ông!”
Lưu Đức Vượng vừa muốn ra tay, Giang Nghĩa vụt người đi tới, đạp một cước vào bụng của Lưu Đức Vượng, đá ông ta ra hơn 3m, trực tiếp đập tan mấy tấm thủy tinh
Giang Nghĩa khẽ lắc đầu: “Chậc chậc, tôi nhớ có người đã nói với tôi, đập vỡ một tấm kính, tôi cả đời cũng không đền nổi, may mà không phải tôi đụng vỡ, quá đắt.”
Lưu Đức Vượng đau tới mức rên lên.
Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Tôi đã nói rồi, nếu tôi muốn trả hàng thì nhất định phải trả hàng, bây giờ ông tin rồi chứ?”
Á?
Lưu Đức Vượng bỗng ngộ ra, lập tức ngẩng đầu nhìn sang Giang Nghĩa.
Lăn lộn trong giới nhiều năm như vậy, ông ta sớm đã không thể tinh ranh hơn được nữa, chuyện ngày hôm nay đều quá khác thường, điều khác thường nhất trong đó chính là Giang Nghĩa ngay từ đầu giống như đã biết kết cục.