Cô ấy hấp dẫn sự chú ý của kẻ giết người để cho Hứa Minh Tâm một khoảng thời gian đủ để trốn kỹ.
Đúng lúc này, kẻ giết người đột nhiên ngẩng đầu lên cười lạnh nói: “Tao nhớ ra rồi, mày là quân y! Nhiều năm hoạt động cùng với quân đội ở vùng biên giới. Mày nói mày nhỏ con gầy ốm, sức không có bao nhiêu á? Mày nghĩ tao có tin mày không? Chắc là lát nữa mày giết tao luôn ấy chứ!”
Cố Yên nghe vậy thì nhíu mày lại thật chặt, cứ tưởng tên này chỉ là kẻ quê mùa đầu óc không có bao nhiêu, không ngờ gã lại biết khá nhiều chuyện của Đà Nẵng.
Mẹ nó, khó chơi quá nhỉ, chẳng lẽ phải chơi cứng đối cứng với gã ư?
Cố Yên thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh không chút cảm xúc cười cười: “Kiến thức của ông cũng khá là rộng đấy nhỉ!”
“Chuyện cưới hỏi của mày với nhà họ Bạch đã được lan truyền ra khắp cái Đà Nẵng này rồi, hai dòng họ lớn mạnh kết hợp lại với nhau. Có trách thì phải trách chúng mày huênh hoang quá, nếu không chắc tao cũng đã tin rồi đấy.”
“Nhưng lời tôi nói vẫn là sự thật, thân phận của tôi vẫn thế, chỉ có khống chế tôi thì mới có thể bảo đảm cho ông ra ngoài bình yên vô sự, nhà họ Cố và cảnh sát sẽ không dám hành động”
“Thế ư? Mày là nhân viên của cửa hàng này ư? Nó đến đây một mình hay đến đây cùng với ai nữa?” Kẻ giết người hỏi nhân viên cửa hàng, Cố Yên nghe thế thì tim chợt hẫng một nhịp.
Nhân viên cửa hàng e sợ kẻ giết người, chỉ khai Hứa Minh Tâm ra.
Hứa Minh Tâm đã sắp nấp được sau cây cột nhưng không ngờ một ánh mắt độc án nhìn về phía mình khiến cô sợ đến mức không dám cử động.
Khi kẻ giết người nhìn thấy Hứa Minh Tâm thì lập tức nở nụ cười: “Thì ra cô tư nhà họ Cố và con gái nuôi của nhà họ Ngôn là bạn với nhau à. Bắt mày đi thì sẽ có rủi ro nhất định nhưng chắc chắn bắt một con bé còn chưa dứt sữa thì an toàn rồi!”
“Ông…”
Sắc mặt Cố Yên lập tức trở nên tái nhợt, đổ mồ hôi lạnh và không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Mày lại đây thay cho con nhỏ mang thai này, nếu không tao sẽ giết nó!”
“Không… Đừng làm thế!”