Người phụ nữ trẻ tuổi ôm gò má mình. Chính cô ta cũng không kịp phản ứng, cô ta cho rằng chí ít người đàn ông trẻ tuổi này sẽ nói mấy câu hung ác đe dọa mình, thậm chí sẽ không ra tay, chỉ nói mấy câu thôi, không ngờ người này lại nói đánh là đánh.
“Mày…” Người phụ nữ trẻ tuổi vừa định mở miệng thì Trương Thác lại cho thêm một cái tát. “Bốp” một tiếng giòn vang, người phụ nữ trẻ tuổi vừa nói tới bên miệng thì bị Trương Thác đánh cho nuốt vào.
“Dám đụng vào bạn gái tôi, cô đã nghĩ kỹ hậu quả chưa?
Trương Thác tiến lên, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ trẻ tuổi. Bị Trương Thác nhìn chằm chằm, cô ta chỉ cảm thấy mình như bị một con thú dữ theo dõi, không khỏi dựng tóc gáy, tim đập thình thịch, vô cùng bối rối.
Trương Thác túm tóc cô ta, sau đó đá một phát trúng bụng cô ta. Người phụ nữ trẻ tuổi bị Trương Thác đá bay, đập trúng bàn thủy tinh trong phòng riêng. “Choang” một tiếng, bàn thủy tinh vỡ tan tành.
Trương Thác ra tay khiến đám đội trưởng Tôn trợn mắt há hốc mồm. Họ nghĩ mình không có cách nào đánh một người phụ nữ như vậy, nhưng xem ra thanh niên xa lạ này lại không hề cảm thấy có gánh nặng chút nào.
Chương 560:
Người phụ nữ trẻ tuổi bị ném xuống đất, hai tay ôm bụng, gương mặt vặn vẹo, cất tiếng rên rỉ thống khổ, trên người đã có những nơi bị miểng thủy tinh cứa rách.
Trương Thác chẳng buồn nhìn người phụ nữ trẻ tuổi này một lần, đi về phía Hạ Tấn Dương. Hạ Tấn Dương đều thấy rõ cảnh Trương Thác đánh người phụ nữ trẻ tuổi kia, thấy tên hung ác này tiến về phía mình, Hạ Tấn Dương rụt vào trong góc: “Mày… Mày muốn làm gì?!
“Cậu chính là Hạ Tấn Dương?” Trương Thác cười lạnh.
Hạ Tấn Dương nuốt nước bọt, cố gắng bình tĩnh nói: “Nếu mày đã biết thân phận của tao thì cũng nên biết đụng vào tao sẽ có hậu quả như thế nào!
“Vậy à?” Trương Thác nhướng mày: “Lúc nãy tôi ở bên ngoài, nghe thấy cái miệng của cậu lợi hại quá nhỉ!
Hạ Tấn Dương hụt hơi, cố gắng bình tĩnh nói: “Sao? Miệng là của tao, tao nói gì thì liên quan gì tới mày?
“Đương nhiên là liên quan tới tôi!” Trương Thác đạp lên ngực Hạ Tấn Dương, đè anh ta ở nơi đó không thể nhúc nhích, tay còn lại cầm dao gọt hoa quả trên bàn. Lưỡi dao sắc bén cách miệng Hạ Tấn Dương chỉ chưa đầy 1 cm, Hạ Tấn Dương run lẩy bẩy, cảm thấy lưỡi dao này có thể cứa lên mặt mình bất cứ lúc nào.
“Cậu nói xem” Trương Thác lắc lư dao gọt hoa quả trước miệng Hạ Tấn Dương: “Tôi nên cắt miệng cậu trước hay cắt lưỡi cậu trước đây nhỉ? Giọng nói của cậu thật sự rất khó nghe!
“Tôi… tôi…” Hạ Tấn Dương hoảng sợ vì khí lạnh tỏa ra từ Trương Thác, nói chuyện cũng lắp ôi chính là… con trai của Hạ Đường, nếu anh đụng vào tôi thì cũng sẽ không có kết cục gì tốt đâu!
“Ha” Trương Thác cười khẽ, đột nhiên năm chặt chuôi dao đâm mạnh vào hõm vai Hạ Tấn Dương.
“Phập” một tiếng, mũi dao ghim vào cơ thể người. Hạ Tấn Dương cất tiếng kêu thê lương thảm thiết. Đám đội trưởng Tôn đứng ở cửa phòng riêng không tự chủ được nuốt nước miếng, ông anh này quá hung ác, quả thực là không kiêng nể gì. Nữ đội viên lúc trước cũng bị người phụ nữ trẻ tuổi mắng vội kéo †ay Hàn Ôn Nhu: “Hàn Ôn Nhu, vừa rồi anh ấy bảo cậu là bạn gái của anh ấy, đó là bạn trai cậu hả?!
Bạn trai ư? Hàn Ôn Nhu suy nghĩ rồi đáp: “Coi như là thế?
Trương Thác đâm dao vào hõm vai của Hạ Tấn Dương, cũng không rút ra. Hạ Tấn Dương liên tục la hét như heo bị chọc tiết.
“Cậu còn kêu nữa thì tôi sẽ cắt lưỡi cậu” Trương Thác lạnh lùng nói.
Nghe vậy, tiếng kêu thảm thiết của Hạ Tấn Dương ngưng bặt. Anh ta tràn ngập sợ hãi nhìn Trương Thác: “Đại… Đại ca, xin… xin lỗi!
Hạ Tấn Dương thật sự sợ hãi. Vừa rồi anh ta còn cho rằng người này sẽ vì thân phận của mình mà không dám làm gì mình, nhưng bây giờ anh ta mới phát hiện mình sai rồi, sai quá sai, một nhát dao của đối phương đã nói rõ ràng là anh không hề để ý tới thân phận của mình.
Ngoài phòng riêng, ông chủ quán karaoke đang nôn nóng chờ trước cửa. Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng cất bước đi vào quán karaoke, vừa bước vào thì lớn tiếng chất vấn ông chủ: “Đã xảy ra chuyện gì? Cậu Hạ đâu?!
Ông chủ quán karaoke thấy người đàn ông trung niên này xuất hiện thì thở phào nhẹ nhõm: “Ông Bình, cậu Hạ đang ở phòng riêng 888, cậu… cậu ấy…” Ông ta ngập ngừng.
“Nói “Cậu Hạ… bị người ta đánh…
“Cái gì?” Sắc mặt ông Bình thay đổi. Hạ Tấn Dương là ai?
Con trai độc nhất của Hạ Đường, vậy mà lại bị đánh ở địa bàn của mình, nếu bị bí thư biết chuyện này thì chắc chắn sẽ trách tội mình! Chung quy bí thư với Hạ Đường, bố của Hạ Tấn Dương là bạn thân nhiều năm.
“Kẻ đánh người đâu?” Ông Bình lập tức hỏi. Ông chủ quán karaoke chỉ về phía phòng riêng: “Còn đang ở trong phòng riêng!
“Đi, qua đó xem thử kẻ nào to gan đến thế!” Ông Bình nổi giận đi về phía phòng riêng.
Ông Bình trừng ông chủ quán.
Trong phòng riêng, Hạ Tấn Dương run lẩy bẩy, nhìn Trương Thác bằng ánh mắt tràn ngập sợ hãi. Đám đội trưởng Tôn muốn tiến lên ngăn cản Trương Thác, nhưng không biết nên nói cái gì. Hạ Tấn Dương đùa giỡn bạn gái người ta, người ta ra tay cho Hạ Tấn Dương một bài học, thân là đàn ông, nếu bạn gái của mình bị người khác đùa giỡn thì chắc hẳn mình cũng sẽ nổi giận đánh người.
Chương 561:
Cửa phòng riêng đột nhiên mở ra từ bên ngoài, một tiếng hét vang lên: “To gan bằng trời, đúng là to gan bằng trời! Dám đánh người ở đây! Còn vương pháp không hả?!” Ông Bình còn chưa tiến vào thì đã lớn tiếng quát mắng.
Đám đội trưởng Tôn thấy người tới thì sắc mặt thay đổi.
Họ là thành viên của Lưỡi Đao, đương nhiên biết thư ký của lãnh đạo Đại Hải.
“Ông Bình, sao ông lại tới đây?” Đội trưởng Tôn vội vàng nháy mắt với Hàn Ôn Nhu để cô đi ngăn cản Trương Thác, còn mình thì cười làm lành đứng trước mặt ông Bình.
Ông Bình hừ lạnh: “Tôi không tới thì các cậu còn muốn lật tung trời lên hả? Ngay cả cậu Hạ cũng dám đánh! Kẻ đánh người là ai!!
“Là tôi!” Hàn Ôn Nhu đang định đi khuyên can Trương Thác, nghe thấy ông ta hỏi thì lập tức tiến lên gánh vác mọi chuyện: “Là tôi đánh người.
“Cô?” Hàn Ôn Nhu nhìn Hàn Ôn Nhu từ trên xuống dưới: “Thật †o gan! Các cô tới đây để bảo vệ cậu Hạ, vậy mà dám đánh cậu Hạ, trong mắt các cô còn có vương pháp không hả?!
“Ông Bình, chuyện này không như ông nghĩ đâu, nghe tôi giải thích đãt” Đội trưởng tôn nôn nóng tiến lên.
Ông Bình vung tay đẩy đội trưởng Tôn ra: “Giải thích cái gì?
€ó gì mà giải thích? Tôi nói cho mấy người biết! Chuyện lần này, mấy người đều không thoát thân được đâu! Tôi sẽ nói rõ với bí thư, các người hãy chờ ăn cơm tù đi!!
Ông Bình vừa dứt lời thì một giọng nói vui sướng vang lên trong góc phòng riêng: “Chú Bình, cứu cháu với! Cứu cháu.
Giết người!!
Hạ Tấn Dương vốn đang sợ hãi, thấy ông Bình xuất hiện thì lập tức mừng rỡ, đồng thời đắc ý nhìn Trương Thác: “Thằng oắt, tao muốn mày chết!!
Ông Bình nhìn vào góc phòng riêng, thấy Hạ Tấn Dương đang bị một người đạp lên ngực, đè trên sofa. Trên hõm vai của Hạ Tấn Dương còn cắm một cây dao gọt trái cây! Sắc mặt ông Bình thay đổi, ông ta nhìn người đạp lên Hạ Tấn Dương, bóng dáng hơi quen mắt, nhưng không tài nào nghĩ ra đó là ai.
“Bỏ chân cậu xuống! Có nghe thấy không hả?” Ông Bình vừa tiến lên vừa quát Trương Thác.
“Thăng oắt, kêu mày buông ra, mày không nghe thấy hả?
Hạ Tấn Dương tàn nhãn nhìn Trương Thác: “Mày muốn chết thì cứ tiếp tục đạp tao đi!
“Ha” Trương Thác cười khẽ, giơ tay tát lên mặt Hạ Tấn Dương. Cái tát này rất mạnh, chẳng những vang lên tiếng giòn †an mà còn khiến Hạ Tấn Dương bị rụng hai cái răng, khóe miệng chảy máu tươi. Động tác của Trương Thác lại khiến ông Bình thay đổi sắc mặt. Ông ta không ngờ người này lại càn rỡ đến mức đó, trước mặt mình mà vẫn dám đánh người.
Đám đội trưởng Tôn nhìn động tác của Trương Thác thì đều thầm kêu xúc động, ông Bình là ai? Thư ký của lãnh đạo.
Đại Hải! Trước mặt ông ta mà còn dám ra tay, không phải là tự tìm phiền toái cho mình hay sao? Nếu là lúc trước đánh người, cho dù ông Bình biết thì mọi người cũng có lý do qua loa, cùng lắm là bị xử phạt. Nhưng bây giờ tính chất hoàn toàn thay đổi, nếu ông Bình thực sự muốn truy cứu thì sẽ phải ngồi tù! Đám đội trưởng Tôn đều khẩn trương nhìn Trương Thác.
Hạ Tấn Dương bị Trương Thác tát lên mặt, ánh mắt tràn đầy khó tin. Anh ta không thể ngờ được rằng người này còn dám đánh mình sau khi ông Bình đã tới.
“Trong mắt cậu còn có vương pháp không hả? Dừng tay cho tôi!” Ông Bình hét lên, tiến lên bắt lấy vai Trương Thác, dùng sức lôi ra. Nhưng không phải ông Bình muốn kéo Trương Thác là kéo được. Ông ta chỉ cảm thấy mình đang kéo một tảng đá lớn, không hề sứt mẻ. Tuy nhiên Trương Thác vẫn chậm rãi xoay người lại, nhìn ông Bình.
Ông Bình vốn còn đầy mặt phẫn nộ, sau khi thấy rõ gương mặt của Trương Thác thì lập tức cứng đờ. Mặc dù ông ta chỉ mới gặp Trương Thác một lần, nhưng ấn tượng quá sâu sắc! Ông Bình làm đăng ký trước cửa Chúc Gia Trang bao lâu nay, vẫn là lần đầu tiên thấy có người đạp cửa nhà họ Chúc, được ông cụ Chúc đích thân ra nghênh đón, kêu lấy rượu ngon ra chiêu đãi. Ông Bình không dám nghĩ thân phận của Trương Thác là gì, chỉ biết rằng đây là người mà mình không thể trêu vào, là người mà bí thư không thể trêu vào.
Không ngờ kẻ đánh người lại là nhân vật lớn này.
Cả nhà tham gia Group Facebook bên em để báo lỗi và nếu như web em có sập thì bên em sẽ thông báo nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!