Sau khi Mộc Tuyết chết, Mộc Tình cho tổ chức lễ an táng ả ta theo hình thức hoàng gia.
Sau khi Mộc Tuyết chết, Liễu Trường Thanh của Phượng Tê cung cũng tự sát, Mộc Tình chỉ có thể tổ chức an táng thêm một trận nữa, một tháng phải làm tang lễ cho ba người.
Trương Gia Sâm quay trở lại hệ thống, hệ thống lạnh lùng nói: “Nhiệm vụ lần này thất bại rồi.”
Trương Gia Sâm khẽ xoa xoa trán, bình tĩnh nói: “Ta không quen với việc làm con gái, ta nghi ngờ thân phận thật của Mộc Nghê Thường.”
“Đó là người làm nhiệm vụ.” Hệ thống đáp lại.
Trương Gia Sâm khẽ mím môi, nói: “Có thể tra ra là ai không?”
“Hệ thống hỗ trợ độc lập với nhau, không thể biết được thông tin của người làm nhiệm vụ.” Tiếng hệ thống vẫn lạnh lùng vang lên.
Trương Gia Sâm có cảm giác người làm nhiệm vụ lần này rất quen. Từng cử chỉ hành động đều rất quen thuộc, nếu như hắn đoán không nhầm, thì đó chính là “Miêu Diệu Diệu.”
“Người làm nhiệm vụ này tự sát rồi, nhiệm vụ của cô ta cũng thất bại rồi đúng không?” Trương Gia Sâm hỏi hệ thống.
“Không thể xác định được.” Hệ thống trả lời.
Trương Gia Sâm thở dài, lần này hắn có thể giữ được mạng sống, bởi vì trước đó hắn có được bảo vật, nhưng lần này báu vật đã tan thành mây khói rồi, ngăn cản việc hắn bị xóa sổ.
Trong đầu Trương Gia Sâm cứ hiện ra cảnh Mộc Nghê Thường tự sát, nắm tay lấy đôi bàn tay của hắn đến mức in dấu tay, gân xanh gân tím đều nổi hết lên, nhìn không còn giống với tay người nữa rồi, thật đáng sợ.
Ban đầu vốn là người nên chết từ lâu rồi, bị người ta nguyền rủa mà còn sống sót lâu như vậy, có thể chịu đựng được nỗi đau ấy, Trương Gia Sâm bỗng chốc bật cười.
Hắn bị thua tận hai lần khi đụng độ cùng một người, Trương Gia Sâm cho rằng sau này nhất định sẽ lại tiếp tục gặp người đó, mối thù này không thể biến mất như thế được.
Hãy nhớ là oan gia thì sẽ ngõ hẹp.
Miệng Trương Gia Sâm không ngừng nhắc đến tên của Miêu Diệu Diệu, giọng nói vô cùng quỷ dị.
Ninh Thư quay trở lại không gian hệ thống, đi ngủ ngay lập tức, chưa bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi như khi nhập vai trong thế giới này, cho dù bây giờ đã rời khỏi thân xác của Mộc Nghê Thường, nhưng cô vẫn còn cảm giác đau ở lồng ngực.
Nỗi đau đớn đó khiến Ninh Thư không dám quay trở lại, cũng khâm phục bản thân, có thể chịu đựng đến phút cuối.
Không biết đã ngủ bao lâu, Ninh Thư tỉnh dậy vươn vai một cách sảng khoái, cúi xuống nhìn, thấy linh hồn của bản thân mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, hình hài cũng tăng lên đáng kể.
Ninh Thư: →_→
Đây là bồi thường cho nỗi đau khổ trước đó ư?
“2333, có chuyện gì thế, ta cảm thấy linh hồn của mình mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.” Ninh Thư bối rối hỏi hệ thống 2333.
2333 trả lời: “Cái này cũng giống như nghề rèn vậy, qua một quá trình rèn luyện vất vả, nếu như có thể chịu đựng vượt qua được, thì bản thân như được tái sinh mạnh mẽ, nếu như không vượt qua được thì linh hồn sẽ rời khỏi xác, có những người rất kiên cường, nhưng cũng có những người yếu đuối, chính là như vậy đấy.”
“Chúc mừng, cô dựa vào sự kiên cường ngu ngốc của mình, khiến cho linh hồn của cô mạnh mẽ hơn nhiều.” 2333 vui mừng nói: “Linh hồn càng mạnh thì sẽ ít bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của người ủy thác.”
Ninh Thư ồ lên một tiếng, cũng coi như có chút thu hoạch. Nhiệm vụ lần này quả thật không đơn giản, lãng phí mất 35 điểm công đức để đổi lấy bùa hộ mệnh.
Ngực vẫn còn đau, Ninh Thư bây giờ còn đau hơn lúc bị nguyền rủa.
Đã thực hiện nhiều nhiệm vụ như vậy, nhưng điểm công đức là thứ khó đạt được nhất, thực hiện nhiều nhiệm vụ mà vẫn chỉ được có chút ít điểm công đức. Nhưng không ngờ lâm vào tình huống này lại phải dùng hết điểm công đức mà mình có.
Cô tự sát đây, trời ơi!
Ninh Thư không quan tâm lắm: “Xem điểm tích lũy lần này được bao nhiêu.”
Trong lòng không có chút hy vọng nào với nhiệm vụ lần này, không hoàn thành nhiệm vụ mà còn đòi điểm tích lũy, đừng quan tâm đến điểm tích lũy làm gì, hãy quan tâm đến việc có thể đổi được hào quang chống lại nguyền rủa không đi.
Không muốn chịu đau nữa, Ninh Thư vẫn còn cảm giác cơn đau ấy trong mình, thấy ớn lạnh toàn thân.
Đừng để cô biết người đóng vai Mộc Tuyết là ai, nếu không cô sẽ giết chết kẻ đó.