Vương Đông Nhi cùng Bối Bối khôi phục lại ý thức đã thấy mình được khí lưu màu xám tro phát ra từ trên người Hoắc Vũ Hạo bảo vệ.
Hoắc Vũ Hạo tản đi khí lưu màu xám tro, ngay lập tức, một cỗ âm gió thổi tới, linh hồn Vương Đông Nhi không nhịn được run lên một cái. Lúc này mới cẩn thận quan sát thế giới này.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo đi tới Bán Vị Diện này, lòng hiếu kỳ của hắn đối với Vị Diện này tuyệt đối không ít hơn Vương Đông Nhi cùng Bối Bối.
Đây là một thế giới âm u, trên bầu trời, treo một Thái Dương quỷ dị, Thái Dương này toàn thân đều màu đen, xung quanh tản ra quang mang màu tím quỷ dị, bí ẩn.
Không sai, chính là ánh sáng màu tím. Loại này ánh sáng này cũng không mãnh liệt, vì vậy, ánh sáng ở trong Bán Vị diện này cũng có chút mờ mịt.
Nơi này địa thế cao thấp không đồng đều, dõi mắt nhìn lại, trơ trụi không có bất kỳ thực vật nào sinh sống, mặt đất có màu đen như bị nước sơn đen nhuộm qua. Hơi thở lạnh lẽo từ bốn phương tám hướng không ngừng ào tới.
Phía trước là đồi núi trùng điệp, che mất quang cảnh phía xa.
Mà ở sau lưng bọn họ, có một cái cửa lớn, dường như bọn họ đã đi ra từ chính cái cửa này.. !
– Này, đây mới thật sự là một thế giới khác a!
Vương Đông Nhi rung động nói.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Dựa theo những gì lão sư nói, đây vẫn không thể coi là là một thế giới. Bởi vì ở chỗ này chỉ có mặt đất, mà không có bầu trời. Trong thế giới của chúng ta, là một cái tinh cầu, có đầy đủ sinh vật, chỉ cần chúng ta có thể đi vào không gian, sẽ có thể đi vào thế giới vô cùng vô tận. Mà Bán Vị Diện này so với thế giới của chúng ta còn kém xa. Nơi này chỉ có vong linh sinh vật, hơn nữa còn tồn tại biên giới. Biên giới chính là bóng tối cùng hư vô. Nếu như bất kỳ sinh vật nào của thế giới này đến nơi đó, cũng sẽ bị bóng tối cùng hư vô cắn nuốt. Chúng ta vừa thông qua chìa khóa không gian lão sư để lại tiến vào nơi này, chính là cánh cửa phía sau này. Chỉ có thông qua nó mới có thể trở lại không gian của chúng ta.
Bối Bối hỏi:
– Vậy nếu như vong linh sinh vật của thế giới này cũng thông qua được chìa khóa không gian này thì sao?
Hoắc Vũ Hạo không chút do dự nói:
– Vậy nó sẽ tiến vào trong thế giới của chúng ta. Lão sư thành lập Vong Linh Bán Vị Diện này, chính là vì muốn dễ dàng triệu hoán vong linh sinh vật. Ta dùng một loại phương thức khác để hình dung, hai người hẳn là sẽ tưởng tượng ra được thực lực lão sư của đệ khi còn sống mạnh mẽ đến mức nào.
– Lão sư của đệ tên đầy đủ là: Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư. Ước muốn ban đầu của hắn khi sáng tạo Vong Linh Bán Vị Diện này, chính là nghiên cứu Vong Linh Ma Pháp. Dùng cách diễn đạt ở chỗ chúng ta mà nói, chính là vì nghiên cứu hồn kĩ. Vì để cho Vong Linh Ma Pháp trở nên hoàn mỹ, hắn mới sáng tạo nơi này. Trải qua hơn ngàn năm, ở chỗ này không biết đã có bao nhiêu vong linh sinh vật cường đại.
Khi nói Ma Pháp, Bối Bối cùng Vương Đông Nhi còn có chỗ khó hiểu, nhưng khi nói là hồn kỹ, bọn họ có thể hiểu rất rõ ràng.
Một người có thể sáng tạo ra một thế giới, cho dù là Bán Vị Diện không hoàn chỉnh, điều này cũng thật là đáng sợ a! Vậy ma pháp của hắn, rốt cục kinh khủng tới mức nào đây?
Hoắc Vũ Hạo nhìn vẻ mặt hoảng sợ của hai người, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ: “Đại sư huynh, Đông Nhi, các ngươi không cần sợ hãi. Quả thật Vong Linh Ma Pháp cường đại, nhất là tu luyện tới đẳng cấp của lão sư đệ, lại càng mạnh mẽ đến mức làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được. Nhưng mà, lão sư đã từng nhắc qua, cho dù là Vong Linh Ma Pháp Sư cường đại cỡ nào, khi đang sử dụng Vong Linh Ma Pháp, đều phải tiến hành thông qua sinh mệnh lực của mình. Lúc đầu lão sư đã thông qua một nghi thức ma pháp đặc biệt để làm chính mình biến thành nửa người nửa vong linh, trở thành Vu Yêu. Nhưng sau một số lần sử dụng Vong Linh Ma Pháp quá mạnh mẽ, thân thể hắn ngày càng trở nên kiệt quệ. Nghe nói, năng lực lão sư truyền thụ cho đệ, chẳng qua chỉ là một phần năng lực của hắn. Chỉ là như vậy, đã để cho đệ được lợi cả đời này.”
Vương Đông Nhi nói:
– Vũ Hạo, chúng ta có thể đi ra xa xem một chút không?
– Dĩ nhiên có thể, nhưng nhất định phải cẩn thận. Ở chỗ này, bất cứ lúc nào chúng ta đều có khả năng gặp phải vong linh sinh vật.
Vừa nói, hắn chuyển động xe lăn, quay mặt về phía cánh cửa lớn, sau khi hắn niệm một câu chú ngữ, cánh cửa đã hóa thành một đạo ánh sáng mờ rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.
– Hai người phải nhớ không được rời khỏi đệ quá hai mươi bước. Ở trong phạm vi này, đệ có thể bảo vệ được hai người. Nhất là Đông Nhi. Ở nơi này năng lực quang thuộc tính của muội gặp cản trở rất lớn. Bởi vì trong Bán Vị Diện này, không hề tồn tại quang nguyên tố.
Vương Đông Nhi sửng sốt một chút, vội vàng thả ra vũ hồn của mình.
Quả nhiên, khi từng Hồn Hoàn từ dưới chân nàng dâng lên, hai cánh Quang Minh Nữ Thần Điệp sau lưng nàng mở ra nhưng lại hoàn toàn biến thành màu lam, hơn nữa không phát sáng mà chỉ lờ mờ, phía trên vốn là hoa văn màu vàng kim giờ cũng biến thành vàng nhạt.
Vương Đông Nhi có thể cảm nhận được rõ ràng, sau khi vũ hồn được phóng thích ra, hồn lực của mình đang bằng tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần tiêu hao. Dưới tình huống như vậy, nếu như nàng sử dụng hồn kỹ, như vậy, cũng chỉ có thể là dựa vào hồn lực bản thân để duy trì, không thể mượn bất kì lực lượng quang nguyên tố nào trong không gian. Hơn nữa, không có quang nguyên tố, nàng sẽ không cách nào khôi phục tiêu hao của bản thân mình.
– Thật là quá kỳ dị. Quả nhiên là như vậy!
Bối Bối cũng thả ra vũ hồn của mình, tình huống của hắn so với Vương Đông Nhi thì tốt hơn nhiều. Sáu hồn hoàn bay lên, điện quang lượn lờ. Lân phiến bao trùm cánh tay phải hắn, đồng thời lan ra khắp người.
Bối Bối nói:
– Bản thân huynh không cảm thấy nơi này và thế giới của chúng ta có gì khác nhau, nhưng mà, không khí giống như bị Lôi Điện của ta kích thích sau đó có chút run rẩy.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói:
– Việc này rất bình thường. Từ phương diện nguyên tố để nhìn nhận, Quang Minh cùng Lôi Điện có khả năng khắc chế vong linh sinh vật, mà ở đây, vì không có nguyên tố quang minh, cho nên vong linh sinh vật trở nên vô cùng mạnh mẽ. Nhưng không có hạn chế năng lực Lôi Điện. Vì vậy, đại sư huynh có thủ đoạn tốt nhất để đối phó với vong linh sinh vật ở đây .
Vừa nói, hắn vừa ra hiệu cho Vương Đông Nhi đẩy xe lăn của mình đi về phía trước.
Rất nhanh, bọn họ đã lên một gò núi.