Tính toán một chút, niên đại của hắn gặp phải đại nạn, kỳ thực vừa vặn là một ngàn năm sau, cộng lại vừa đúng một vạn năm.
Mỗi cách vạn năm, Hằng Thiên Đại Lục sẽ xuất hiện tai nạn lớn sao?
Còn nữa, Tử Tuyết Tiên nhắn lại, nói vạn năm qua đều là một lời nói dối, ý chỉ cái gì? Cùng đại kiếp vạn năm có quan hệ gì không?
Hắn trầm ngâm một chút, mới nói:
– Lẽ nào Mã huynh biết?
– Ta biết là biết, nhưng tai vách mạch rừng, không thể nói ngoài miệng.
Mã Đa Bảo nghiêm nghị nói.
Tường, nơi nào có tường? Tai lại ở nơi nào?
Lăng Hàn không rõ, chỉ nhìn Mã Đa Bảo.
Mã Đa Bảo dựng thẳng lên một ngón tay, chỉ hướng thiên không.
– Thiên Đạo Chi Nhãn?
Lăng Hàn kinh ngạc nói.
Mã Đa Bảo lắc đầu, lại đưa tay chỉ lên nữa.
Lăng Hàn sững sờ, sau đó tỉnh ngộ. Thiên Đạo Chi Nhãn là Thủ Hộ giả của giới này, cao cao tại thượng, như vậy lên trên nữa? Thần giới!
Thần giới đang giám sát giới này? Tại sao? Hơn nữa, Tử Tuyết Tiên gặp phải địch nhân chính là tộc nhân của nàng ở Thần giới, những người kia nhắc tới đề tài Nhân tộc diệt vong, tựa hồ chính là thủ phạm của đại kiếp vạn năm trước.
Để Lăng Hàn không rõ chính là, Thần giới muốn diệt Hạ giới còn không đơn giản, coi như Thần linh hạ giới sẽ phải chịu áp chế, nhưng nhiều thêm mấy cái không phải được sao, dù sao Hằng Thiên Đại Lục chỉ có mấy Phá Hư Cảnh, còn Thần giới lại có bao nhiêu Thần linh?
– Hắc huynh đệ, vạn năm chính là một vòng, lại qua trăm năm, có lẽ chỉ mấy chục năm, lại một lần đại kiếp giáng lâm, nếu như không suy nghĩ biện pháp, sẽ tái diễn bi kịch của vạn năm trước.
Mã Đa Bảo nói.
– Không thể nào!
Chư Toàn Nhi vẫn yên lặng nghe, nhưng cuối cùng không nhịn được kinh ngạc thốt lên, cái đề tài này quá kinh người.
Ngược lại Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu thì không để ý chút nào, các nàng một cái mất trí nhớ, một cái vốn là hài tử, hoàn toàn không có quan niệm diệt thế.
Lăng Hàn hỏi:
– Mã huynh biết tất cả những căn nguyên này?
– Không thể nói.
Mã Đa Bảo lắc đầu, ngón tay chỉ bầu trời.
Lăng Hàn kinh ngạc:
– Lẽ nào tuyên dương ra, sẽ đưa tới đại nạn?
– Ha ha, nếu như thiên hạ đều là ngu dân, vậy dĩ nhiên sẽ dễ thống trị.
Mã Đa Bảo cười nói.
– Vì lẽ đó, người thông minh cũng phải giả bộ hồ đồ, hắc huynh đệ, ngươi thiên phú kinh người, tương lai tất thành đại khí, nhưng cũng phải nhớ kỹ, quá cứng dễ gãy, thế gian cường giả nhiều lắm, trước khi chưa có đủ thực lực bảo vệ, thì phải nhớ giấu tài.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Đa tạ nhắc nhở.
– Vậy hắc huynh đệ, có hứng thú cùng ta hoàn thành nghĩa cử này không?
Mã Đa Bảo hỏi.
– Ha ha, thực lực của ta bây giờ còn quá yếu, chờ tới Thiên Nhân Cảnh nói sau đi.
Lăng Hàn từ chối, hắn tự nhiên không thể bởi vì đối phương miêu tả cho hắn một bàn kế hoạch lớn, phác hoạ một chút chí khí, liền liều mạng bước lên thuyền giặc của đối phương.
Mã Đa Bảo cũng không tiếp tục khuyên, chỉ vỗ vai của Lăng Hàn nói:
– Hắc huynh đệ, ta tin tưởng ngươi, nhất định sẽ làm ra lựa chọn chính xác. Đúng rồi, gần đây không yên ổn, ngươi tốt nhất ở trong thành. Còn nữa, cầm tấm linh phù này, sử dụng ở thời điểm nguy hiểm nhất, có thể bảo đảm ngươi một mạng.
Hắn cho Lăng Hàn một tờ linh phù, không đợi Lăng Hàn hỏi nhiều, đã nhẹ nhàng rời đi.
Lăng Hàn, Chư Toàn Nhi thì còn thưởng thức câu nói sau cùng của hắn, đây là có ý gì?
– Tên béo đáng chết, thịt của Nữu!
Hổ Nữu thì phát ra tiếng kêu thảm, Mã Đa Bảo đi thì đi, lại còn thuận tay lấy luôn hết thảy thịt nướng trên vĩ, há có thể không làm nàng đau lòng.
Lăng Hàn an ủi nàng một lát, cũng lấy ra thịt nướng khác.
Hắn và Chư Toàn Nhi nhìn nhau, đều có chút lo lắng, Mã Đa Bảo tiết lộ tin tức quá kinh người, chính là đại họa hầu như hủy diệt Hằng Thiên Đại Lục ở vạn năm trước, có thể sẽ phát sinh lần thứ hai.
– Còn nữa, tên béo kia nói gần đây không nên ra khỏi thành, bên ngoài không yên ổn, chuyện này là có ý gì?
Lăng Hàn vuốt cằm, chỉ cảm thấy tên béo này quá vô căn cứ, nói cái gì cũng chỉ nói nửa câu, còn lại để hắn đi đoán.
Chư Toàn Nhi cũng không hiểu ra sao, chỉ có Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết không buồn không lo, ở một bên phấn khởi nướng thịt, tranh ăn.
—————