“Bệ hạ, vi thần sợ người thân thể không khỏe nên nấu cho người một bát canh.” Giọng Ninh Phù Dung rất dịu dàng:
“Điều kiện của hành cung tương đối kém, bệ hạ phải bảo trọng thân thể.”
Minh Thù mỉm cười dựa vào cửa điện: “Thưởng cho ngươi uống.”
“Bệ hạ, đây là vi thần tự tay nấu cho người.” Ninh Phù Dung nhấn mạnh hai chữ “tự tay”.
“Khổ cho thừa tướng nên thưởng cho thừa tướng uống.”
Ninh Phù Dung: “…”
Hít thở sâu một hơi, Ninh Phù Dung dò xét hỏi: “Bệ hạ, vi thần có chỗ nào làm không đúng sao, người hãy nói với vi thần.”
“Nhiều lắm không muốn nói.” Minh Thù ngáp một cái:
“Phiền thừa tướng đêm nay gác đêm, trẫm đi nghỉ trước đây.”
Cái gì!
Ninh Phù Dung kinh ngạc, nàng ấy lại để cho nàng gác đêm?
Minh Thù cười đóng cửa lại, vẻ mặt Ninh Phù Dung đột nhiên dữ tợn, bưng chén canh trên tay nổi gân xanh. Một lúc lâu nàng hít thở sâu một hơi, uống bát canh một hơi cạn sạch.
Rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào!
“Thừa tướng, sao người ở đây?” Mạnh Lương từ chỗ tối đi tới, có chút kỳ quái nhìn Ninh Phù Dung đứng ở cửa cầm cái bát không.
Ninh Phù Dung miễn cưỡng cười cười: “Mạnh Lương tướng quân à, ta đến thăm bệ hạ.”
“Để hạ quan thông báo giúp thừa tướng?”
“Không cần, đã gặp rồi.”
Mạnh Lương gật đầu: “Ban đêm trời lạnh, thừa tướng nhanh trở về đi.”
Ninh Phù Dung thở dài: “Bệ hạ bảo ta gác đêm, tiểu Mạnh tướng quân đêm nay tạm thời nghỉ ngơi một chút đi.”
Mạnh Lương nhíu mày: “Bảo vệ an toàn của bệ hạ là chức trách của hạ quan.”
Nói như vậy nghĩa là không muốn rời đi rồi.
Ninh Phù Dung cũng không nói nhiều, đi tới ngồi xuống trên bậc thang trước cửa điện.
Mạnh Lương đứng ở phía sau nhìn bóng lưng của Ninh Phù Dung, không biết đang suy nghĩ gì.
–
Minh Thù thấy Quân Tuyệt nằm cuộn tròn trên mặt đất, trong lòng than thở, đứng dậy lên giường.
Quân Tuyệt cũng không biết là giả bộ ngủ hay ngủ thật rồi, ôm thật chặt cái chăn, để nửa người ở ngoài.
Minh Thù kéo hắn dậy, hắn mơ màng mở mắt ra, ú ớ một tiếng: “Lạnh…”
Minh Thù vừa nâng vừa ôm hắn: “Ừm, lên trên giường ngủ.”
Quân Tuyệt nhỏ giọng thì thầm: “Bệ hạ không cho.”
Minh Thù: “…”
Minh Thù ném hắn lên giường khiến hắn tỉnh táo hẳn, ngồi trên giường nhìn Minh Thù, mắt đang híp lại: “Bệ hạ?”
“Ngủ đi.”
Quân Tuyệt đột nhiên đưa tay ôm lấy cổ Minh Thù: “Bệ hạ, hình như ta thích người.”
Lời thú nhận nhanh như tốc độ lốc xoáy.
“Đầu óc bị lạnh nên hư rồi sao?” Minh Thù cười nhẹ, lại không đẩy hắn ra:
“Trẫm là kẻ thù của ngươi, ngươi thích kẻ thù của ngươi, ván quan tài của phụ hoàng ngươi sẽ chịu không nổi.”
Quân Tuyệt buồn rầu, một lúc lâu hắn mới thì thào một tiếng: “Hủy diệt Tịch Chiếu không phải người.”
Đầu hắn đặt trên đầu vai của Minh Thù: “Tịch Chiếu đã không còn nhưng ta vẫn muốn sống khỏe mạnh. Bệ hạ, ta không muốn báo thù, ta chỉ muốn sống thật tốt. Ta không muốn lại bị giam lỏng, ta không muốn trở về nơi đó.”
“Cho nên ngươi mới thích trẫm?”
“Không… không phải, bệ hạ có tin yêu từ lần gặp đầu tiên không?”
“Không tin.”
“…”
Quân Tuyệt càng xích lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người được giảm thiểu, dán đến kín không kẽ hở.
Ánh sáng yếu ớt làm cho gian phòng cảng trở nên mập mờ.
Quân Tuyệt dán bên tai Minh Thù, âm thanh cực kỳ nhỏ: “Nhưng ta tin.”
Quân Tuyệt là hoàng tử nhỏ nhất của Tịch Chiếu đột nhiên được đưa lên ngôi vị hoàng đế, lại đối mặt với vong quốc, trong lòng hắn hắn chắc hẳn cảm thấy yếu đuối bàng hoàng vì không giúp được gì nên có thể nói là Quân Tuyệt rất hiểu rõ.
Quân Tuyệt đột nhiên muốn so xem ai diễn xuất hay hơn, Minh Thù nửa đêm hơi đau lòng, muốn ăn đồ ăn vặt để an ủi.
Sự tín nhiệm cơ bản giữa người và người đâu?
Không thể yên ổn ngủ một giấc sao?
Minh Thù vỗ vỗ sau lưng hắn: “Vừa gặp đã yêu đều là gạt người, mau ngủ đi.”
“Bệ hạ không thích ta sao?”
Minh Thù không mở miệng.
Quân Tuyệt lại hỏi: “Bệ hạ không thích ta chỗ nào?”
“Dáng dấp quá đẹp trai.”
Quân Tuyệt: “…” Cái này cũng xem như là lý do cự tuyệt sao? Dáng dấp đẹp không tốt? Người muốn đi tìm những kẻ xấu không chịu nổi?
Khẩu vị của nhân vật phản diện tương đối đặc biệt?
Vậy chẳng lẽ lão tử phải đi hủy dung nhan sao?