“Sao hả? Nhìn không giống à?” Cố Thành Trung xác nhận lời nói của Hứa Trúc Linh.
“Thật ra những thông báo lúc trước không hề chính xác, Hứa Trúc Linh là vợ sắp cưới của tôi từ lâu rồi nhưng nghĩ đến việc em ấy vẫn còn đi học, sợ gây ra phiền phức không đáng có nên vẫn giữ.
kín đến giờ, chúng tôi đã bên nhau được khoảng một năm rưỡi rồi và tình cảm vẫn đang mặn nồng.”
“Vợ chưa cưới của tôi có ngoại hình xinh xản, vóc dáng cũng đẹp, học thức cao lại rất dễ thương, đảm đang tháo vác và rất sắc sảo khi giao tiếp nên tất nhiên tôi sẽ theo đuổi em ấy rồi, đợi đến khi em ấy đủ tuổi kết hôn, tôi sẽ tổ chức một đám cưới linh đình để rước em ấy vào nhà.”
“Hèm… anh Thành Trung… tại sao anh lại thích cô Trúc Linh trong khi có rất nhiều sự lưa chọn như vậy?”
Phóng viên lúng túng hỏi, giống như không thể hiểu được.
Đó cũng là suy nghĩ của mọi người ở đây.
Tại sao lại thích Hứa Trúc Linh? Tuy rằng cô thực sự rất ưa nhìn nhưng mà ở Đà Nẵng có rất: nhiều người con gái xuất thân từ những gia đình danh giá như vậy, chắc chắn sẽ có người hơn hẳn Hứa Trúc Linh.
Tại sao lại là cô? Với lại vóc dáng đẹp gì chứ?
“Cũng không biết nữa, lần đầu nhìn thấy đã bị trúng tiếng sét ái tình, sau đó thì nhớ nhung khôn tả, đến khi gặp lại lần thứ ba thì lại mong muốn được bên nhau trọn đời”
Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh dịu dàng nhìn qua cô.
Cô gái bé nhỏ cảm thấy mình giống như bị hút vào trong ánh mắt ấy.
Một người con gái nhỏ bé như mình lại được anh trân trọng đến nhường này thật sự là may mắn nhất trong cuộc đời cô.
Nếu nói hôn nhân của những gia đình quyền thế thường là giả dối, phần lớn là bãng mặt không băng lòng Nhưng tình cảm của họ lại hoàn toàn thật lòng bởi vì ánh mắt không biết nói dối.
Ánh mắt của Cố Thành Trung không thể chứ.
đựng tất cả bởi vì trong đó đã có hình bóng Hứa Trúc Linh mất rồi Khi Hứa Trúc Linh nhìn anh, trong mắt anh hiện lên niềm hạnh phúc vô bờ.
Hai bên đều đáp lại tình cảm của đối phương chính là khoảnh khắc đẹp nhất trong tình yêu.
“Vậy tức là anh Cố Thành Trung đã yêu cô Hứa Trúc Linh ngay từ cái nhìn đầu tiên à? Còn cô Trúc Linh thì sao?”
“Lần đầu tiên gặp mặt à? Khi đó anh ấy trông rất xấu và làm tôi rất sợ hãi” Hứa Trúc Linh nói thật lòng, Cố Thành Trung không nhịn được cười và sờ đầu cô: “Lúc đó tôi vẫn còn bị biến dạng nửa khuôn mặt nhưng em ấy vẫn xem tôi như người nhà và không bao giờ rời bỏ, vì vậy tôi sẽ không bao giờ buông tay em ấy. Nhiều người tò mò tại sao tôi lại ở bên Hứa Trúc Linh thì là bởi vì em ấy đã chấp nhận ở bên đứa con thứ ba của nhà họ Cố khi người đó chỉ có hai bàn tay trắng còn ngoại hình thì vô cùng xấu xí”
“Trước kia có rất nhiều tin đồn về tôi nào là xấu xí hung ác, tính cách lầm lì nên trong Đà Nẵng.
không ai dám kết hôn với tôi, vậy mà Hứa Trúc Linh lại đối xử với tôi rất tốt nên tôi cũng phải dùng quãng đời còn lại của mình báo đáp em ấy chứ, đúng không?”
“Ra là vậy”
Mọi người chợt nhận ra.
Bởi vì có người quấn quýt không rời nên mới có được ước hẹn bên nhau suốt đời Thời gian có hạn nên bọn họ không ở lại bao lâu thì đi vào trong.
Phóng viên đã chặn cửa và hỏi rất nhiều Tất cả đều ngưỡng mộ cặp đôi tưởng chừng như không thế đến với nhau này nhưng lại kiên trì bên nhau đến tận hôm nay.
Sau khi vào trong, Hứa Trúc Linh không còn căng thẳng nữa, thở ra một hơi và vỗ ngực nói “Làm em sợ muốn chết, còn sợ mình đối phó không nổi đám người đó nữa”
“Thật ra anh cũng lo lẳng nhưng em không làm anh thất vọng, giống như tối hôm đó khi em vừa bước ra khỏi khách sạn thì bị đám phóng viên chặn lại, còn nhớ không?”
“Sao anh biết? Không phải anh đã rời đi từ rất lâu sao?” Hứa Trúc Linh vô cùng kinh ngạc, anh đang nói về chuyện lần đầu tiên ở khách sạn.
Lúc đó, cô bị phóng viên vây quanh, cô thuận miệng nói một câu để giải vây rồi lập tức bị chú An đưa về biệt thự.
Từ đó… bắt đầu cho định mệnh của đời mình.
“Lúc đó anh đang đứng ở đối diện, tưởng em không thoát được nên mới kêu Khương Anh Tùng xử lý nhưng không ngờ em lại mang đến bất ngờ.
lớn cho anh. Anh nghe rất rõ câu “người đàn ông của tôi”, thật sự làm anh vô cùng hạnh phúc, có lẽ chính vào giây phút đó anh đã yêu em và em cũng chính là người đầu tiên đứng ra bênh vực anh, nên anh không dám quên và cũng không muốn quên.”
“Thì ra anh ở gần đó, chẳng trách sao chú An đến sớm như vậy: “Anh thả em đi, sao còn trở lại làm gì?”
“Anh nói mình là một người đáng tin cậy, vậy chẳng lẽ em không phải à? Hơn nữa… tuy rằng anh hơi xấu nhưng anh lại không làm nhục em khi ở trong khách sạn nên em rất biết ơn vì việc đó, em cũng không muốn tiếp tục bị nhà họ Hứa lợi dụng nữa, vậy thay vì kết hôn với người khác thì gả cho anh còn tốt hơn, ít ra… anh vẫn còn tôn trọng em”
“Cũng may anh không phải một người con trai đào hoa, nếu không thì em đã không có ấn tượng tốt rồi “Đúng vậy, trong cuộc sống có rất nhiều chuyện không thể lường trước được nhưng dù sao chúng ta cũng chọn những gì tốt nhất cho.
mình, vậy có nghĩa là… chúng ta đã định sẵn là dành cho nhau, phải không?”
©ô cười toe toét nói, đôi mắt to trong sáng ấy cong lên thành hình lưỡi liêm, trong đó ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.
Trong đôi mắt ấy là niềm hạnh phúc vô bờ, trong sáng như ngọc, vô cùng đẹp đẽ.
Anh không kiêm được cúi người xuống và khế hôn lên mắt cô.
“Hứa Trúc Linh, sau khi thông báo cho mọi người biết thì em sẽ là của mình anh”“
“Chà, phải nói Hứa Trúc Linh là của người con trai thứ ba nhà họ Cố và con trai thứ ba nhà họ Cố cũng chỉ của mình Hứa Trúc Linh mà thôi, vậy mới công bằng”
Cô cười tươi và nói, thậm chí còn ngoéo tay với anh.
“Móc ngoéo, đóng dấu, suốt đời không đối”
Cố Thành Trung cười khúc khích và làm cái hành động trẻ con này với cô, chỉ khi có cô cạnh bên thì mọi việc dù là nhỏ nhặt nhất cũng trở nên đáng trân trọng.