Ninh Thư vừa thổ huyết xong, Liễu Trường Thanh lại quay lại, cô sợ đến mức suýt nữa lại nôn ra máu, gương mặt Ninh Thư run rẩy nhìn Liễu Trường Thanh, vội vàng hỏi: “Phượng hậu đây là…”
Liễu Trường Thanh đáp: “Kể từ hôm nay trở đi, Trường Thanh sẽ chuyển đến ở cùng bệ hạ, chăm sóc sức khỏe cho bệ hạ.”
Ninh Thư: Móa móa móa…
Ở cùng thì nguy mất thôi?
Ninh Thư lạnh lùng nói: “Trẫm không cần Phượng hậu ở bên chăm sóc, sức khỏe của trẫm như thế nào thì trẫm là người hiểu rõ nhất.”
“Bệ hạ, người không hề rõ.” Liễu Trường Thanh lắc đầu.
“Trẫm nói rồi, trẫm không cần Phượng hậu chăm sóc, nếu như Phượng hậu rảnh rỗi như vậy thì hãy dạy dỗ con gái mình cho tốt đi, nhìn việc mà nó đã làm đi, trẫm không muốn nói nữa.” Ninh Thư lạnh lùng nói.
Liễu Trường Thanh nhếch môi, nét mặt lộ ra một chút tổn thương, cuối cùng hắn nói: “Bệ hạ, sao người lại không hài lòng với Tuyết nhi như vậy?”
Hài lòng? Nếu như Mộc Tuyết vẫn là Mộc Tuyết lúc đầu thì Ninh Thư sẽ truyền ngôi lại cho nàng ta, thế nhưng trong cơ thể của Mộc Tuyết bây là một người đàn ông, có vẻ còn là một người làm nhiệm vụ, hắn đã nguyền rủa cô độc ác như vậy, cho dù có phải liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng, cô cũng phải kéo hắn xuống cùng để làm đệm lưng.
Tình huống bây giờ giống y như trong kịch bản, cô cũng giống y như Mộc Nghê Thường, cuối cùng sẽ phế đi vị trí người nối ngôi của Mộc Tuyết, cho dù là không phế được đi chăng nữa, cô cũng sẽ không để Mộc Tuyết lên ngôi Nữ hoàng một cách dễ dàng.
“Trẫm yêu nó rất sâu nhưng hận nó cũng rất nhiều, không phải trẫm không hài lòng với nó, mà là những việc nó làm đều khiến trẫm vô cùng thất vọng, Mộc Dao cũng vì nó mà chết, thế mà nó không hề hối hận một chút nào, lại còn bảo trẫm phế nó đi, đây chính là thái độ hối cải của nó ư, nó đang uy hiếp trẫm thì có.” Ninh Thư lạnh lùng nói.
“Đừng đến làm phiền trẫm nữa, trẫm cũng không cần Phượng hậu ở bên cạnh chăm sóc.” Ninh Thư phất phất tay: “Trẫm còn phải xử lý chuyện chính sự, hậu cung không được can dự vào chính sự, lúc trẫm xử lý chuyện chính sự mà Phượng hậu cũng muốn đứng bên cạnh để nhìn sao?”
Liễu Trường Thanh nhếch khóe miệng, hắn nói: “Trường Thanh đã đi quá giới hạn rồi.”
Liễu Trường Thanh hành lễ với Ninh Thư, sau đó quay người rời đi, nhìn bóng lưng có vẻ như rất bi thương, nhưng Ninh Thư không hề để ý.
“Đỡ trẫm lên giường nằm.” Ninh Thư nói với Thu nữ quan, ngồi trên ghế lâu quá khiến nửa thân dưới của Ninh Thư không còn cảm giác, giống như tê liệt hết rồi, có cảm giác như đến máu cũng không lưu thông nữa rồi.
Ninh Thư niệm Thanh Tâm chú trong lòng, nhưng lại mơ màng ngủ quên lúc nào không hay, lúc tỉnh lại, cô thấy Thu nữ quan đang đứng bên giường, trong tay bê một chén trà, nàng nói với Ninh Thư: “Bên ngoài bây giờ đang xuất hiện nhiều tin đồn không hay.”
Ninh Thư bình tĩnh lại, uống một ngụm trà: “Có chuyện gì thế?”
“Bên ngoài đồn rằng sức khỏe của bệ hạ không ổn, không lâu nữa sẽ… băng hà.” Thu nữ quan quỳ trên mặt đất: “Bệ hạ, nô tỳ xin thề với bệ hạ, nô tỳ không hề nói chuyện gì ra ngoài, những nô bộc phía dưới nô tỳ cũng đã cảnh cáo nhiều lần rồi, nô tỳ không biết tại sao tin tức này lại truyền ra ngoài được.”
Ninh Thư cũng không để ý lắm, trong thiên hạ không có bức tường nào hoàn toàn kín gió, có thể giấu được đến lúc nào thì giấu chứ Ninh Thư chưa từng nghĩ rằng mình có thể giấu được mãi.
Cố gắng chịu đựng việc sức khỏe đang suy yếu để thượng triều, kết quả là vừa ngồi xuống ngai vàng, tất cả những đại thần phía dưới đều nói phải để cho Ninh Thư dưỡng bệnh thật tốt, bla bla một lúc, sau đó mới muốn Ninh Thư bỏ chuyện giam lỏng Hoàng thái nữ, để Hoàng thái nữ cai quản đất nước.
Biểu cảm của Ninh Thư từ đầu đến cuối đều là: →_→
Cơ thể trúng độc của cô không ổn rồi, đoán chừng là trò do Mộc Tuyết bị giam cầm nên đã không chịu ngồi yên nửa tháng qua, những lời đồn đại này chắc là do Mộc Tuyết tung ra.
“Sức khỏe của trẫm rất ổn, chờ đến khi trẫm chết rồi hẵng để nó lên trị vì đất nước, để nó lên làm Nữ hoàng.” Ninh Thư chỉ quăng lại một câu rồi rời đi.
Ninh Thư cảm thấy thời gian của mình không còn dài nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trong vòng mười ngày nữa chắc chắn cô sẽ chết, chắc là do có ánh nắng chiếu rọi nên Ninh Thư không còn cảm thấy đau như vậy, tinh thần cũng khá tốt.
Tối đến, Ninh Thư gấp rút dạy dỗ cho Mộc Tình, Ninh Thư chỉ có thể dạy cho Mộc Tình tất cả những gì có trong đầu của nguyên chủ, về phần Mộc Tình có hiểu được hay không? Cô cũng không dám chắc.
Bây giờ ánh mắt của Mộc Tình lúc nhìn Ninh Thư đã bình tĩnh hơn nhiều rồi, chí ít thì cũng không còn hận đến thấu xương nữa rồi, mặc dù không gọi Ninh Thư là Nữ hoàng nhưng cũng đã gọi là bệ hạ rồi.
“Người thực sự không ổn sao?” Mộc Tình nhìn Ninh Thư, hỏi.
Ninh Thư nhìn Mộc Tình một cái, nhỏ vào trong chậu một ngụm máu đen, sau đó cô nói: “Con thấy bộ dạng này của ta còn có thể sống được bao lâu nữa?”
Mộc Tình:…
Ây da, thật là sởn tóc gáy, sao cô có thể dễ dàng nói mình sắp chết như vậy chứ?
Đúng là phù thủy.