Ánh mắt Quân Tuyệt nghiêm túc: “Bệ hạ, ta có thể giúp người.”
Minh Thù trong lòng cảm thán, nếu ngươi có thể cho ta điểm giá trị thù hận, đó chính là giúp ta rồi.
Ừm…
Hài Hòa Hiệu dường như chưa gửi nhiệm vụ phụ.
[Nhiệm vụ phụ…]Ngươi xem tiểu yêu tinh đánh lộn đến quên luôn rồi sao!
[… Thu hoạch giá trị thù hận Mạnh Lương.]“…”
Hết rồi sao?
[Hết rồi.]Minh Thù: “…” Chuyện này không khoa học!
Liên quan gì đến chuyện Mạnh Lương?
Minh Thù tự tay xoa xoa chân mày: “Liên Tâm, đưa hắn trở về trước.”
“Bệ hạ.” Giọng nói Quân Tuyệt cao cao: “Để cho ta ở lại bên cạnh người, người nhất định sẽ không hối hận, ta có thể giúp người.”
Minh Thù phất tay.
Liên Tâm vội vàng mời Quân Tuyệt đi ra ngoài.
–
Mạnh Lương hơi rụt rè, hắn nhìn nữ hoàng đứng ở bên ngoài Dưỡng Tâm điện một chút, nàng đứng ở đằng kia nhìn mình cả nửa canh giờ làm gì thế nhỉ?
Áp lực tâm lý thật lớn…
Mạnh Lương hít thở sâu một hơi, đi về phía Minh Thù: “Bệ hạ, đêm đã khuya.”
Minh Thù lắc đầu.
Mạnh Lương không biết Minh Thù lắc đầu có ý gì, chỉ có thể hỏi dò xét: “Bệ hạ không ngủ được sao?”
Minh Thù vẫn không nói, Mạnh Lương suy nghĩ một chút: “Bệ hạ muốn trò chuyện sao?”
Không muốn!
Minh Thù vung long bào, vào Dưỡng Tâm điện.
Mạnh Lương bị long bào quét qua, gió kia lạnh run run, có chút ngơ ngác nhìn hình bóng Minh Thù biến mất ở cửa điện.
Một đêm lặng yên qua đi, chân trời hé lên ánh sáng nhạt.
Sương mù sáng sớm tràn ngập, toàn bộ Dưỡng Tâm điện dường như đều bị bao phủ trong sương mù.
Quân Tuyệt đi trong sương mù sáng sớm để đến, Liên Tâm cầm đèn cung đình bát giác khắc hoa dẫn đường ở phía trước, xua tan một mảng sương trắng.
Thân thể hắn có chút đơn côi, sương mù sáng sớm làm mờ ảo khuôn mặt của hắn nhưng không cách nào làm mờ nhạt thân thể đầy khí chất kia.
Mạnh Lương canh giữ trước cửa điện, thấy Quân Tuyệt qua đây, hắn nhíu mày lại, tự tay ngăn người: “Liên Tâm sớm như vậy, bệ hạ vẫn chưa thức giấc.”
“Tiểu Mạnh tướng quân, là bệ hạ triệu kiến.”
Liên Tâm cẩn thận trả lời.
“Sao ta lại không biết?”
“Vừa rồi tiểu Mạnh tướng quân rời khỏi.” Liên Tâm cười cười:
“Mong tiểu Mạnh tướng quân nhường qua một bên, bệ hạ đang chờ bên trong.”
Mạnh Lương như là hoài nghi, hoặc như là gì khác, dùng ánh mắt quan sát Quân Tuyệt từ trên xuống dưới nhiều lần, chậm rãi buông tay xuống.
Quân Tuyệt thoáng ngẩng đầu, cười thản nhiên với hắn.
Mạnh Lương chau mày, nhìn Quân Tuyệt theo Liên Tâm vào Dưỡng Tâm điện, khoảnh khắc Liên Tâm từ Dưỡng Tâm điện đi ra, cũng đóng cửa lại…
Đóng cửa làm gì!
–
Trong điện.
Minh Thù mang quần áo chỉnh tề, ngồi ở sát mép giường rồng, vuốt vuốt một miếng ngọc phía dưới có tua.
Quân Tuyệt đứng ở trước mặt nàng, lên tiếng: “Bệ hạ.”
Minh Thù ngẩng đầu: “Qua đây.”
Quân Tuyệt lưỡng lự một chút rồi từ từ đi qua, Minh Thù giơ tay lên thắt ngọc ở bên hông hắn: “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là người đứng đầu hậu cung này, phượng quân của trẫm.”
Đồng tử Quân Tuyệt hơi co lại, chuyện này… chuyện này có điểm không giống với hắn nghĩ!
Không phải ngươi nói mọi người sẽ đập đầu vào cột trên Kim Loan điện sao?
“Không vui sao? Trước đó không phải la hét muốn ở bên cạnh ta sao?” Minh Thù thu tay về.
“Bây giờ hối hận rồi?”
Phượng quân…
Gần quan được ban lộc.
Vì nhiệm vụ… thiệt thòi một chút cũng được, dù gì lão tử co được duỗi được, trở về lại là một trang hảo hán.
“Bệ hạ muốn phong ta làm phượng quân thật, hay là chỉ cho ta một thân phận?”
“Thích ngươi sao?” Minh Thù cười:
“Ngươi cũng quá đề cao mình rồi.”
Lão tử đẹp mắt như vậy, thích không phải rất bình thường sao!
“Bệ hạ là đồng ý hợp tác với ta?” Hắn cũng không nghĩ rằng có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy, không chừng kẻ thần kinh này lại có chủ ý xấu gì nữa, cần đề phòng một chút.
“Cứ coi là vậy đi.”
Minh Thù chỉ muốn phong hắn làm phượng quân mà thôi, chỉ đơn giản như vậy. Nhưng hắn muốn nghĩ nhiều, Minh Thù cũng sẽ không giải thích.
Quân Tuyệt suy nghĩ một chút: “Bệ hạ sẽ nạp những nam tử khác sao?” Chuyện này vẫn rất quan trọng, lão tử co được duỗi được, không có nghĩa là lão tử có thể tiếp nhận chuyện ngoài lão tử ra còn người khác.
“Có lẽ có, có lẽ không, ai biết được.” Minh Thù cười khẽ: “Sao, rất để tâm sao?”