Cô định cho Lệ Nghiêm uống thuốc kích dục để làm lại thêm một lần nữa nhưng vẫn chưa tìm thấy cơ hội.
Hơn nữa Mai Uyển Phương qua đời thì cô đã dần dần đoán biết được chuyện này bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Thế nên cô quyết định cắn răng giải quyết.
Đây là lần đầu tiên cô bị dồn ép phải làm đến nước này, dùng tất cả các loại thủ đoạn dơ bẩn nhất để giành được đàn ông.
“Chị thật để tiện! Tại sao chị lại có thể làm như thế? Cố Yên, trước đó chị luôn mồm mắng nhiếc tôi thì bây giờ chị lại làm cái gì? Chị không cảm thấy mình ích kỷ ư?”
“Đúng là tôi cực kì ích kỉ nhưng tôi hỏi cô tối hôm đó cô có chắc là mình không mềm lòng, không muốn tranh thủ cơ hội đó để làm ư? Cái gì mà hai người đều uống rượu nên mất đi lý trí. Anh ấy uống rượu xong thì chẳng còn biết trời trăng mây gió gì, như người bông vậy. Nếu như cô không chủ động thì làm gì có chuyện anh ấy làm bậy với cô? Cô là người có lỗi với tôi trước rồi lại lên tiếng chỉ trích tôi ư?”
“Bạch Thư Hân, hai người có phải là anh em hay không chẳng phải do tôi quyết định. Tôi chỉ biết Lệ Nghiêm là bạn trai tôi, chúng tôi sắp kết hôn với nhau rồi nên dù hai người không phải là anh em thì có làm sao? Cô không thể thay đổi được sự thật, chuyện tối hôm đó trên thế giới này chỉ có tôi và cô biết, Lệ Nghiêm sẽ không bao giờ biết. Tôi báo trước cho cô thế này thì đã biết chắc cô sẽ chạy tới tìm Lệ Nghiêm để nói nhưng tôi khuyên cô đừng tự rước lấy nhục!”
Giọng Cố Yên cực kì lạnh lẽo, gương mặt xinh đẹp đó chợt trở nên sắc bén.
Bạch Thư Hân nghe những lời đó xong thì có cảm giác mình chẳng còn cọng rơm cứu mạng nào để bám víu vào.
Cố Yên suy tính quá kỹ càng, cô ta đã chặn hết tất cả mọi đường lui của cô rồi.
“Chị… Tôi phải liều mạng với chị..”
Bạch Thư Hân tức tối muốn lao tới nhưng cô ấy không thể bì nổi Cố Yên.
Cố Yên chỉ cần trở tay thôi đã bẻ được tay cô ấy ra phía sau rồi.