Sau một vòng, cũng không biết là thiên ý trêu người, hay là mọi người không có hứng thú tranh giành, cảm giác người nhảy xuống thử một lần đều có chút qua loa cho xong, ngay cả một người sững sờ đụng phải vận khí cũng không có.
Bên này tùy tùng của Đường Quân vẻ mặt buồn bực, sau khi nhảy xuống, cũng tay không mà về.
Nhìn tình hình này không biết mọi người sẽ phải chơi tới khi nào, Miêu tiểu nhị thật sự có chút như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than rồi.
Hắn không muốn đập phá quán mới lưu lại một quả, kết quả lại mạnh mẽ biến thành đập phá quán, chuyện này thật sự không biết nói thế nào, Miêu Nghị đúng là đứng ngồi không yên.
Hắn rút ra một chiếc nhẫn trữ vật dưới đáy bàn, lặng lẽ đưa cho một gã tùy tùng của Đường Quân ngồi bên cạnh, truyền âm nói:
– Đừng để lộ, quay về giúp ta chuyển giao cho Nguyệt Dao tiên tử.
Người nọ ngẩn ra, làm phép kiểm tra đồ trong chiếc nhẫn trữ vật, rõ ràng chính là hộp băng ngọc đựng ‘Băng Nhan’ vừa rồi, không khỏi âm thầm vui vẻ, không cần phải nói, lại là một người si mê vẻ xinh đẹp của Nguyệt Dao tiên tử. Người như thế hắn gặp cũng nhiều rồi, thì ra ngươi náo loạn hồi lâu, đến lúc có chút tặng vật lại rơi vào tay chúng ta.
Người nọ truyền âm trả lời:
– Ngưu huynh đệ, ta sẽ giúp ngươi chuyển giao, nhưng tiên tử có nhận hay không, ta cũng không dám bảo đảm.
Sau đó hắn lại nói thêm một câu:
– Người muốn tặng quà cho Nguyệt Dao tiên tử quá nhiều rồi!
Miêu Nghị trả lời:
– Ta là thấy nàng muốn, mới đưa nàng. Nếu không nhận, vậy thì làm phiền huynh đệ trả lại cho ta, ta đưa cho người khác, còn sợ không ai muốn sao?
Người nọ ngạc nhiên quay đầu lại nhìn hắn, nghĩ thầm, có nam nhan theo đuổi nữ nhân như ngươi sao? Làm ơn có chút thành ý có được không? Cho dù ngươi có ý nghĩ này cũng không nên nói ra ngoài chứ!
Miêu Nghị bất kể nhiều như vậy, âm thầm truyền âm nói với Lão bản nương:
– Lão bản nương, ta về phòng trước.
Lão bản nương cũng biết hắn ngồi không yên, thật sự làm người khác quá chú ý rồi, thích thú khẽ vuốt cằm “ừ” một tiếng.
Miêu Nghị rời tiệc, vốn định lặng lẽ rời đi, không biết làm sao người thấy hắn khó chịu lại quá nhiều, trở thành đối tượng trọng điểm chú ý, mọi người lục tục quay đầu lại nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.
Đông Phương túc chủ Hùng Uy liếc mắt nhìn thân ảnh của Miêu Nghị, nghiêng đầu nhìn về phía Phục Thanh, truyền âm báo tin:
– Lão Nhị!
Phục Thanh khẽ vuốt cằm, thừa dịp người khác không chú ý, cùng lão Tam Ưng Vô Địch lặng lẽ rời tiệc.
Quẹo vào thang đu, thoát khỏi ánh mắt của mọi người trong đại sảnh, Miêu Nghị như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhỏm, từng bước lên lầu, vừa đi vừa lắc đầu, cái này gọi là chuyện gì đây.
Đi đến hành lang phía trên, chưa được mấy bước, sau lưng liền truyền đến một trận tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, con ngươi co rụt lại.
Chỉ thấy Tây Phương túc chủ Phục Thanh và Nam Phương túc chủ Ưng Vô Địch dắt tay nhau đi tới.
Miêu Nghị không cho rằng đại nhân vật như vậy có thể đến tìm mình, nghiêng người tựa vào vách tường, nhường lối đi, để cho bọn họ đi trước.
Kết quả hai người đi tới trước mặt hắn liền dừng lại, Ưng Vô Địch lạnh lùng hỏi:
– Bằng hữu giấu đầu che mặt, không biết là vị cao nhân của Đại Ma Thiên?
Miêu Nghị chỉ vào mình, ngạc nhiên nói:
– Hỏi ta?
Ưng Vô Địch trầm mặt xuống:
– Nơi này còn có người khác sao?
– Ta không phải là người của Đại Ma Thiên.
Miêu Nghị khoát tay áo.
Phục Thanh lạnh nhạt nói:
– Hai huynh đệ chúng ta cùng nhau đến đây. Chẳng lẽ còn không đáng giá được bằng hữu nể mặt một chút?
—————