Đếm ngược mười giây bắt đầu cuộc thi, tiếng súng vừa phát lên những chiếc xe ô tô lao vùn vụt trên đường đua, ngang qua khu E, xe Kiều Chính Hạo chậm lại một chút, xác định được chỗ của Mạc Nhược Vũ liền kích động nhấn ga lao vào cuộc đua.
Xe ra khỏi khu vực có thể quan sát, chặng đường không được xem trực tiếp được phát lên màn hình lớn thông qua flycam. Khắp phố xá đều phát trực tiếp cuộc đua, người đi đường đều nán lại xem.
Xe của Kiều Chính Hạo bất ngờ bị xe song song va vào chặn lối khiến xe anh xoay một vòng sau đó dừng lại. Ngay khi xe anh bị va chạm, Mạc Nhược Vũ cúi đầu không dám xem tiếp, bên tai vẫn vang lên những lời tường thuật chi tiết của MC.
Mạc Nhược Vũ bật khóc trong lo sợ, nếu Kiều Chính Hạo vì cô mà tham gia cuộc đua nguy hiểm, nếu anh nhỡ may xảy ra chuyện gì thì cả đời này cô cũng không thể tha thứ cho chính mình.
Từng giây trôi qua đối với Mạc Nhược Vũ đều vô cùng chậm chạp, hai tai cô bị ù lên vì tiếng hét xung quanh, tâm trạng giảm xuống tột cùng, cô muốn rời khỏi nơi đây cũng không còn sức để đứng dậy.
Tiếng la bỗng lớn lên, mọi người đều đứng lên chờ đợi khoảnh khắc xe chạm vạch đích, MC tường thuật hào hứng so sánh xem trong hai chiếc xe ngang tài ngang sức ai sẽ trở thành quán quân.
Khi tiếng thắn xe vang lên, tiếng phấn khích ầm ầm, MC cũng sung sướng thông báo chiếc xe đua mang số hiệu 07 của Kiều Chính Hạo cán vạch đầu tiên, Mạc Nhược Vũ ôm mặt chống khuỷu tay trên đùi, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Xe Kiều Chính Hạo lướt qua vạch đích đến khu E dừng lại, mọi người đồng loạt im lặng dõi theo anh xuống xe tháo nón bảo hiểm đi thẳng lên khán đài. Loading…
Không khí bỗng yên lặng kỳ lạ, Mạc Nhược Vũ vừa hạ tay che mặt xuống thì va ngay vào mắt là chiếc quần đua xe màu đỏ đen, cô căng thẳng không dám ngẩng đầu, giả vờ như không biết.
Đôi chân trước mắt Mạc Nhược Vũ quỳ xuống một gối, chiếc nhẫn trong hộp nhung hình vuông giơ ra trước mặt cô, giọng nói có chút run rẩy của Kiều Chính Hạo cất lên.
“Nhược Vũ, gả cho anh một lần nữa được không?”
Nước mắt Mạc Nhược Vũ tự động tuôn ra như xối lũ, đôi vai run nhẹ lên vì kìm nén cơn xúc động, mọi người xung quanh qua vài giây đều đồng loạt hô “Đồng ý đi! Đồng ý đi!”.
Đôi tay đặt trên đùi Mạc Nhược Vũ run lên, Kiều Chính Hạo không đợi được nữa liền nắm lấy tay cô đeo nhẫn vào, cô không rút lại mà để yên cho anh đeo.
Mọi người ngưỡng mộ vỗ tay rầm rầm chúc mừng, Kiều Chính Hạo kéo Mạc Nhược Vũ ôm vào lòng, kéo nón che nửa mặt cô lên cao một chút, tháo khẩu trang để nhìn được gương mặt anh nhớ mong suốt hơn ba tuần qua.
Kiều Chính Hạo bất giác mỉm cười, nụ cười dịu dàng chưa từng xuất hiện trước đó, may mà đã tìm lại được cô.
Đưa Mạc Nhược Vũ rời khỏi khán đài xuống sân, đến chỗ đồng đội trong nhóm đua xe và hỗ trợ bảo trì,… Kiều Chính Hạo nghênh ngang lên mặt với những kẻ đang bày ra vẻ mặt ghen tỵ kia. Bạn bè Kiều Chính Hạo gọi Mạc Nhược Vũ bằng chị dâu và em dâu rất tự nhiên, cô chỉ mỉm cười gật đầu chào hỏi.
Nhận cúp xong Kiều Chính Hạo không cùng cả nhóm đi ăn mừng mà đưa Mạc Nhược Vũ về nhà, anh đã nhớ cô đến phát điên, không còn tâm trí dành cho những chuyện khác.
Lên xe, Mạc Nhược Vũ nóng lòng nói cho Kiều Chính Hạo chuyện quan trọng, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng: “Em có thai rồi”
“Anh biết rồi”
Thấy Kiều Chính Hạo vẫn điềm nhiên, lòng dạ Mạc Nhược Vũ càng không yên, lo sợ hỏi: “Anh không hỏi là con ai à?”
Biểu cảm Kiều Chính Hạo có chút ngỡ ngàng, nhịn cười hỏi: “Con ai?”
“Em không biết”