Mà lúc này trên đỉnh Thương Mang sơn có hai lão đầu đang đứng trước tảng đá lớn.
“Tiểu tử thối, lão đạo ta cả đời không gần nữ sắc, không ngời lại dạy ra một đồ đệ chỉ cần mĩ nhân từ bỏ giang sơn, thật sự là mất hết mặt mũi của lão già này! Còn ngươi là người học chữ, lúc còn trẻ tự cho là phong lưu, cũng tạo ra không ít những mối tình ngang trái, làm cách nào lại dạy ra một đồ đệ có ý chí sắt đá như vậy?”
Nhìn ván cờ trên đỉnh núi vẫn duy trì trạng thái như cũ, lão nhân mặc áo đen thì thầm mắng.
“Ha ha, lão đạo, ván cờ này đến bây giờ cũng chưa kết thúc, ngươi còn muốn tiếp tục không?” Lão nhân áo trắng sảng khoái cười to.
“Nói nhảm! Tiếp tục cũng còn ý nghĩa gì nữa?” Lão nhân áo đen vung ta, muốn đem bàn cờ vứt xuống núi sâu vạn trượng.
“Khoan!” Lão nhân áo trắng cũng vung tay lên, chặn lại kích vừa rồi của lão nhân áo đen, nói, “‘thả thị thiên hạ như cỏ rác, dắt tay thiên nhai cười tiên gia ’, có thể buông bỏ thiên hạ giữ lấy người mình yêu, việc này cần bao nhiêu tình cảm sâu nặng? Hoàng Triều bất chấp việc nhượng lại thiên hạ cũng không hủy nó, ngươi cần gì phải làm khó? Giữ nó lại đi, coi như là nhân chứng cho một đoạn tình ái khuynh thế, ngàn đời có một!”
“Cũng được.” lão nhân áo đen cũng có chút cảm thán nói.
“Hiện nay thiên hạ thái bình, ngươi và ta cũng có thể vô lo vô nghĩ ung dung tự tại.”
“Hừ, trước tiên ngươi đi theo ta tìm tên tiểu tử thối kia, để ta đánh hắn vài cái, giải mối hận trong lòng!” Lão nhân áo đen nghiến răng dậm chân bất mãn nói.
“Ha ha ha……”
Đỉnh núi truyền đến tiếng cười vui rất to.
( hoàn)