Nước mưa theo nhánh cây nhỏ giọt, Tống Dư Hàng kéo nàng ôm lại.
Các nàng cách nhóm người đang nói chuyện khá xa, Lâm Yêm giãy dụa, thấp giọng nói: “Tống Dư Hàng, chị đến cùng làm sao vậy?”
Tống Dư Hàng lại phủ áo khoác lên cho nàng: “Quan tâm em, em không cần lúc nào cũng cự tuyệt ý tốt của tôi.”
“Tôi, không, cần.” Lâm Yêm trầm giọng gằn từng chữ.
Tống Dư Hàng thoáng quay đầu, không ai để ý đến các nàng mới giơ tay nhéo nhéo cái mũi của Lâm Yêm: “Khẩu thị tâm phi.”
Hành vi quá mức thân mật khiến gương mặt Lâm Yêm nhất thời nóng ran, càng thêm mất tự nhiên.
May là có người giúp nàng giải vây.
“Tống đội còn chưa kết hôn phải không?” Vị cảnh sát dẫn đường có chút tò mò đối với nữ lãnh đạo đến từ Thành phố này.
Tống Dư Hàng trở về vị trí: “Phải.”
Người nọ cười: “Tôi cũng đoán vậy, kết hôn, chăm sóc trẻ nhỏ có mấy ai nguyện ý bôn ba bên ngoài.”
“Pháp y Lâm thì sao?”
Không hiểu sao đề tài lại chỉa đến nàng, trên đường đi vị Nữ Pháp y này tuy rằng khó tiếp cận nhưng với diện mạo nhường ấy thì vô pháp bỏ qua sự tồn tại của nàng.
Vị cảnh sát nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được một từ ngữ chính xác để hình dung nàng, tia chớp xoẹt qua, hắn đột nhiên nghĩ đến mấy câu từ trong võ hiệp: Lãnh mỹ nhân
Có điều, Lâm Yêm lại niềm nở cong môi mỉm cười, mang theo chút hương vị minh diễm động lòng người.
“Không a, nhưng bạn trai thì có vài người, mỗi ngày đều hỏi han ân cần, ba năm bảy đến nhà một người, hai tư sáu lại đổi một người khác, cũng rất phiền.”
Nàng vừa nói xong, nhánh cây dùng để vẻ vời trong tay Tống Dư Hàng đột nhiên crack một tiếng gãy làm đôi.
Vị cảnh sát cười gượng: “Ha ha…. ha ha…. Pháp y Lâm thật là…. thật là….”
Thật là cái gì hắn nghĩ cả buổi cũng không ra.
Đoạn Thành dỏng tai nghe ngóng: “Mọi người nghe xem, có tiếng gì đó?”
Mọi người chợt nín thở, mọi âm thanh đều trở nên im bặt, chỉ có tiếng nước mưa tí tách rơi trên phiến lá.
Nhóm người trú trong khe núi, bên ngoài sắc trời tối đen không thấy năm ngón tay.
Phương Tân có chút sợ hãi, đây là lần đầu tiên cô phải ngủ lại một nơi hoang dã thế này.
“Gì…. âm thanh gì? Sao tôi lại không nghe thấy?”
Cô lắp bắp nói xong, trong rừng bỗng nhiên vang lên tiếng sói tru lảnh lót, hết đợt này đến đợt khác, khiến người sởn gai ốc.
Đoạn Thành lần đầu tiên nghe thấy âm thanh này là trong một chương trình động vật chiếu trên TV, da gà có nhiêu nổi hết cả lên.
Kèm theo tiếng sói tru là một trận sột soạt trong khu rừng cách đó không xa.
Lâm Yêm cảnh giác sờ vào roi sắt bên hông.
Tống Dư Hàng kéo nàng ra phía sau mình, lên cò súng, dẫn đầu đi ra ngoài: “Tôi đi xem.”
Lâm Yêm muốn kéo cô lại nhưng không giữ được, vừa lo vừa tức: “Tống Dư Hàng!”
Tống Dư Hàng cầm đèn pin không hề quay đầu lại đi vào rừng.
Những người còn lại nôn nóng chờ đợi, mưa càng lúc càng lớn, Lâm Yêm đứng ngồi không yên, duỗi tay lau sạch nước mưa trên mặt, nắm chặt roi sắt trong tay, ánh đèn pin thúc thủ lúc ấn lúc hiện, đã đi xa khoảng tầm mấy chục mét, cây cối um tùm thoáng chốc đã không nhìn thấy bóng dáng của cô, bất thình lình nghe được cô nói gì đó, ánh đèn pin sau đó cũng mất hút.
Lâm Yêm lập tức chạy ra ngoài như mũi tên lao khỏi dây cung.
“Tống Dư Hàng!” Nàng cao giọng gọi với.
Tống Dư Hàng bị nước mưa cùng nhánh cây ngán chân ngã xuống, cô lau đi lớp bùn đất dính trên mặt, ánh đèn pin chiếu lên gương mặt nôn nóng sốt ruột của cô.
Cô cầm lấy cục đá ném lên cây, phát ra tiếng động hấp dẫn sự chú ý của nàng: “Tôi ở đây, có người bị sập bẫy, mau gọi người tới.”
Lâm Yêm cầm đèn phin bước xuống phụ giúp một tay, trong ngực cô là một bà lão bảy tám chục tuổi đang nắm đầu con sơn dương.
Động tĩnh vừa rồi là do một người một thú này làm ra, vậy mà bọn họ tưởng đâu có sói chứ.
Lâm Yêm thực muốn mắng cô: “Không lo chuyện bao đồng chị sống không nổi có phải không vậy?”
Sườn núi nhỏ hẹp, chỉ cần lui một bước chính là vực sâu vạn trượng.
Tống Dư Hàng chỉ biết cười: “Được mà, tôi không sao, mau đi thôi.”
Dây thừng nhanh chóng được đưa đến, bà lão được treo người kéo lên trước, sau đó đến lượt con sơn dương, cuối cùng mới là Tống Dư Hàng.
Lâm Yêm vốn không định đưa tay đỡ, nhưng nhìn bộ dạng cố sức nắm chặt sợi dây thừng của cô, vẫn là không nỡ vươn tay ra.
Tống Dư Hàng mượn lực xoay người nhảy lên, gia tốc khiến hai người cùng lui về phía sau vài bước, đồng nghĩa với việc nàng ôm Tống Dư Hàng hay nói cách khác, Tống Dư Hàng lao thẳng vào trong ngực nàng.
Tim đập thình thịch như mưa.
Hai tay Lâm Yêm đẩy cô ra, lập tức quay đầu đi.
“Ah— Lâm Yêm, em nghe tôi nói.” Tống Dư Hàng kiểm tra súng vẫn còn, thở dài nhẹ nhõm, nhìn thấy nàng đi xa liền nhấc chân đuổi theo.
Miệng bà lão liên tục nói thổ ngữ, đoàn người nghe không hiểu gì, đến vị cảnh sát dẫn đường cũng chưa từng nghe qua, gãi gãi đầu.
Bà ta lại tìm đến Tống Dư Hàng, đem sợi dây trói con sơn dương đặt vào trong tay cô, huyên thuyên nói vài câu.
Tống Dư Hàng hiểu được: “Bà muốn chúng tôi đi cùng bà?”
Lão nhân nhìn bộ cảnh phục trên người cô, gật đầu, giơ lên ngón tay cái. Tống Dư Hàng nhấc chân ra hiệu mọi người đi theo mình.
Vẫn là dân bản xứ thông thạo đường đi, đoàn người dầm mưa không bao lâu con đường phía trước trở nên thông thoáng bằng phẳng hơn rất nhiều, xuyên qua cánh rừng trức thì tới nhà của bà lão, là một căn nhà tranh đơn sơ.
Bọn họ nhiều người, bà lão có chút ngượng ngừng, lại nói gì đó, sau đó khom lưng chấp tay thi lễ, Tống Dư Hàng vội đỡ bà lên.
“Cảm ơn bà cho chúng tôi ở lại, nếu không tối nay chúng tôi phải qua đêm dưới mưa rồi.”
Tống Dư Hàng dắt con sơn dương vào trong rào tre, đóng cổng lại.
Bà lão đã lớn tuổi, bước chân không còn mấy linh hoạt, khập khiểng bước vào trong lấy khăn lau đưa cho mọi người, ý bảo mọi người lau mặt trước đi.
Khăn lông đã xỉn màu không nhìn ra được màu sắc vốn có, Tống Dư Hàng cũng không chê bai, nhận lấy định lau mặt nhưng đột nhiên như nghĩ đến gì đó lại đưa khăn lông cho Lâm Yêm.
Lâm Yêm lui về sau một bước, khinh thường miệt thị: “Tự chị lau đi.”
Cô cũng không tức giận, lúc này mới lau mặt, vò vò mái tóc ngắn, vuốt ngược đầu tóc ướt sủng ra sau vành tai, bộ cảnh phục áp sát vào người càng lộ rõ muốn đường cong có đường cong, muốn cơ bắp có cơ bắp.
Bà lão đem ra cây đèn dầu đốt lên, mời mọi người ngồi.
Phòng không lớn, bốn phía gió lùa, bàn ăn cơm ở bên ngoài cũng nhỏ, đen xì, vài người ngồi xuống, không còn nhiều ghế trống nên bà lão lấy thêm ít rơm rạ đi vào.
Một đám người cứ thế ngồi xuống đất sưởi ấm.
Bà lão lại ấp úng một hồi đi ra ngoài, mọi người không hiểu gì, Phương Tân không yên tâm theo bà ra ngoài, sau một lát trở lại nói: “Mọi người đến nhóm lửa phụ đi.”
Bọn họ lúc này mới bừng tỉnh, Đoạn Thành vén tay áo lên: “Được, tôi tới.”
Ngày ngồi xe mệt nhọc, tối lại dầm mưa leo núi, mọi người đã sớm mệt lã nhưng nghe nói có đồ ăn liền kích động, đến cả Lâm Yêm cũng có chút mong đợi nho nhỏ.
Nhưng đến khi thức ăn được mang ra nàng mới trợn tròn mắt, lấy cái thìa khoáy khoáy món cháo nhão toẹt, bên trong có vài ba lá cải cùng thứ gì đó mà nàng không biết tên.
“Cơm heo?”
Đoạn Thành dùng ánh mắt không nói nổi nhìn nàng, bưng chén cháo lên.
Tống Dư Hàng nhấm một ngụm: “Nếm thử, mùi vị cũng không tệ lắm.”
Lâm Yêm lại ngồi xuống: “Không, các người ăn đi.”
Vừa nói xong bụng nàng đã khán nghị kêu rột rột.
Lâm Yêm quay mặt đi, Tống Dư Hàng bất lực lắc đầu.
Bà lão nhìn thấy nàng không ăn có hơi bối rối, đứng bên cạnh nàng huyên thuyên không biết nói gì.
Lâm Yêm ngoảnh mặt làm ngơ.
Bà lão lại cầm một chén cháo đưa cho nàng, lớn tuổi nên tay cũng có chút run rẩy.
Lâm Yêm hơi mất kiên nhẫn, dùng tay phất đi: “Đã nói không ăn là không ăn, bà mang đi đi!”
Tống Dư Hàng giơ tay cầm chén cháo của bà lão, đỡ bà: “Lâm Yêm, em lại giở tính đại tiểu thư nữa à, không ăn thì không ăn, có cần quá đáng vậy không?!”
Lâm Yêm nghẹn tức không chỗ bộc phát, bà lão ngược lại khuyên Tống Dư Hàng: “A…. a…..”
Lúc này cô mới chịu ngồi xuống ăn cháo.
Lâm Yêm tức giận mang theo roi sắt ra ngoài cửa nghe mưa rơi.
Qua một lúc, Tống Dư Hàng giúp bà lão vào bếp rửa chén đũa, hai người đứng ở cửa không biết nói gì, bà lão duỗi tay chỉ chỉ sau núi, Tống Dư Hàng liền mang theo lưỡi hái đi ra ngoài.
Lâm Yêm cầm roi sắt xoay người tựa cửa, không thèm để ý cô, cũng không quan tâm cô khi nào sẽ về.
Khoảng chừng nửa giờ, nhóm cảnh sát nam đã vào phòng củi trải ổ nghỉ ngơi, Lâm Yêm đưa tay vô túi tìm được bao thuốc đã thấm nước, đốt không cháy, nàng thờ ơ vứt luôn bật lửa.
Tống Dư Hàng đi đến kéo tay nàng: “Đi với tôi.”
Vào nhà bếp, nhiệt khí ấm áp dễ chịu, bà lão ngồi xổm trước bệ bếp, lấy kéo gắp than đút vô trong lò gắp ra hai củ khoai lang vàng óng.
Mùi hương ngọt dịu thoang thoảng lan toả.
Lâm Yêm nuốt nước bọt, chần chừ không đi lại.
Gương mặt bà lão ửng đỏ do nhiều năm phơi dưới cái nắng gắt, đầu tóc bạc được bới bằng một chiếc khăn, da mặt nhăn nhúm, thân mình gầy guộc da bọc xương, hàm răng thì thưa thớt. Rõ ràng dung mạo bình thường, nhưng khi cười lại cực kỳ chân thành tốt đẹp, dưới ánh lửa giống như một trưởng bối hiền từ ngắm nhìn tiểu hài tử.
Lâm Yêm càng thêm xấu hổ.
Bà lão thấy nàng đứng yên, cầm lên củ khoai lang nướng làm động tác lột vỏ, miệng nói hô ” ăn ” ” ăn “
Tống Dư Hàng đẩy nàng qua, cầm củ khoai nướng trên tay bà lão, lăn qua lăn lại: “Ui…. nóng quá, em tự lột hay để tôi lột cho em?”
Lâm Yêm vừa nghe lập tức đoạt lấy, đầu ngón tay bị nóng làm đỏ liền tức giận dậm chân, Tống Dư Hàng cùng bà lão phì cười nhìn nàng.
Nàng ngồi trong nhà bếp cắn từng mẫu khoai lang nhỏ, Tống Dư Hàng quét dọn đống tro còn thừa, bà lão gom củi còn ướt ôm tới đặt bên bếp lò hong khô.
Tống Dư Hàng liếc nhìn bà lão: “Những gì hôm nay chúng ta được ăn có thể là nửa tháng lương thực của bà lão.”
Lâm Yêm như bị nghẹn, khoai lang nướng thơm ngọt cũng có chút khó nuốt xuống: “Vậy củ khoai này từ đâu chị có?”
“Đào ngoài ruộng sau nhà, những thứ có thể bán được tiền bà đều luyến tiếc ăn chúng.”
Cô vẫn đang giã tro, Lâm Yêm thoáng nhìn bà lão đang ngồi ở cửa băm cỏ.
“Còn không?”
Tống Dư Hàng lại lấy một củ khoai từ trong bếp lò ra đưa cho nàng: “Còn, ăn không đủ sao?”
Lâm Yêm cầm củ khoai mặc kệ nó có nóng hay không, bọc trong miếng vải bước ra cửa tìm bà lão.
“Ăn.”
Nàng chỉ thốt ra một chữ, bà lão không hiểu lắm vội đẫy về phía nàng: “Cô ăn…. cô ăn….”
Lần này thì nàng nghe hiểu.
Nhưng là trước giờ nàng không thích đô co giảng đạo lý, có chút tức giận.
“Bảo bà ăn thì ăn đi!”
Tống Dư Hàng nhịn không được bật cười.
Lâm Yêm lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, nhưng vẫn nhét củ khoai lang nướng vào trong ngực bà lão, đi được vài bước lại quay đầu, moi hết số tiền trong túi ra nhét vô tay bà.
Bà lão nhìn sấp tiền ướt nước càng thấp thỏm lo lắng, vẻ mặt kinh hãi.
Tống Dư Hàng đứng dậy trấn an bà: “Không sao đâu, bà nhận đi, cô ấy nhiều tiền lắm, đây không có bao nhiêu đâu.’
Lâm Yêm không hé răng, ngồi xổm xuống đất vùi đầu ăn khoai lang, giống y như đứa nhỏ làm sai chuyện lại không chịu thừa nhận.
Tống Dư Hàng buồn cười nhìn nàng, sao lại có người cứng đầu như nàng vậy chứ, miệng thì độc đoán như lòng lại từ bi, thật quá đáng yêu đi.
Chờ bà lão đi rồi, lòng cô nóng ran nhường chiếc ghế đẩu duy nhất trong phòng cho nàng, bảo nàng ngồi xuống còn bản thân cô thì ngồi xổm trước mặt nàng.
Tầm mắt hai người ngang nhau, Tống Dư Hàng ngẩn đầu nhìn nàng, đôi đồng tử màu nâu nhạt tựa như viên thuỷ tinh trong suốt, đầu tóc hơi rối ghé vào trước người nàng, ôn hoà mỉm cười.
Lâm Yêm ngẩn người, cô đã mở miệng trước: “Ăn ngon không?”
Lâm Yêm rũ mắt né tránh việc tiếp xúc ánh mắt: “Ừhm.”
“Tôi ăn chưa no.” Tống Dư Hàng thành thật nói: “Em đem củ khoai của tôi đưa cho bà lão rồi.”
“….”
Lâm Yêm duỗi tay đưa củ khoai mình đã ăn được một nửa cho cô: “Tôi ăn no.”
Ánh mắt đó rõ ràng vẫn lưu luyến trên mặt mình.
Tống Dư Hàng bật cười cũng không từ chối hảo ý, Lâm Yêm hơi hé môi, không nói gì, nén giận.
“Vầy nha, phân cho em một nửa, công bằng.” Cô vẫn bẻ nửa củ khoai ra làm hai nửa.
Lâm Yêm sửng sốt, môi cong cong, muốn cười lại vẫn cố nhịn.
Tống Dư Hàng nhét nửa của nửa củ khoai lang vào tay nàng: “Em đó, khi nào mới có thể thẳng thắn thành khẩn một chút đây?”
Lâm Yêm cắn khối khoai lang mềm mịn, trong màn đêm mưa rét lạnh thân thể lại trở nên khoang khoái vô cùng, mà có lẽ vì cô quá ôn nhu, hiểu mình, bao dung hết thảy tật xấu cùng sự tuỳ hứng của nàng, có một người như vậy ở bên, về mặt tinh thần xem như đã hạnh phúc lắm rồi.
Nàng nhăn nhăn cái mũi, để lộ chút tinh nghịch trẻ con, đến nổi khoé môi dính ít vụn khoai cũng không hề hay biết.
“Tôi a, không phải chị nói đó sao? Cuộc đời tôi không hề có 4 chữ thẳng thắn thành khẩn….”
Âm cuối cùng bị tiêu triệt trước hành động bất ngờ của cô.
Trong đôi mắt Lâm Yêm là gương mặt càng lúc càng phóng đại của Tống Dư Hàng, cho đến khi gió lùa qua ánh nến, hết thảy quy về tĩnh lặng.
Cô khẽ chạm vào môi nàng như một tia sét, vụn khoai lang nho nhỏ dính trên khoé miệng nàng cũng theo đó biến mất.
Tống Dư Hàng đỏ mặt, người lưu luyến tình trường nhiều năm như Lâm Yêm cũng đỏ mặt.
“Lâm Yêm, tôi nghĩ kỹ rồi, em thì sao?”