Ninh Sương quả thực là bị mạch não người Viên gia chọc giận đến cười, năm đó Viên Y dùng thủ đoạn hại nàng, kết quả, hiện tại người Viên gia lại cảm thấy tất cả là do nàng tạo thành, là nàng phá hủy hôn nhân hài hòa của Viên Y cùng Chương Tư Lượng, mỗi khi Ninh Sương nghĩ đến Viên Y liền muốn nôn.
“Lần này ta tới là có một số việc muốn nhờ Diệp thiếu hỗ trợ, xưởng gỗ của chúng ta cùng công ty Đỉnh Phong có hợp tác, Đỉnh Phong gần đây có một cái dự án, tiến triển không thuận lợi, trêи công trường sự cố lớn thì không có, sự cố nhỏ lại xảy ra không ngừng, cứ tiếp tục như vậy, kỳ hạn công trình sẽ chậm trễ nghiêm trọng.” Chương Tư Lượng nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Phải vậy không? Ta đi xem thử đi, dù sao cũng không có chuyện gì làm.”
Diệp Phàm theo Chương Tư Lượng tới công trường Đỉnh Phong, công trường này đã tu sửa hai lần, lần khởi công thứ ba lại không thuận lợi, đầu tiên là máy xúc đất không nhạy không rõ nguyên do, sau đó lại có công nhân ngoài ý muốn ngã gãy chân, khởi công đến bây giờ, chuyện lớn chuyện bé đã ra hơn mười cái.
Diệp Phàm theo Chương Tư Lượng dạo qua một vòng ở công trường liền rõ ràng bảy tám phần.
Diệp Phàm xoay qua xoay lại ở công trường một hồi mới gặp được lão bản công trường.
Có một đại sư mặc đạo bào đứng bên cạnh lão bản, đại sư cầm la bàn xoay xoay một hồi.
(dremhouse2255)
“Vương lão bản, nơi này đúng là có sát khí, nhưng không phải quá nghiêm trọng, để ta làm pháp một hồi, lấy pháp khí trấn áp sát khí xuống là được rồi.” Đại sư nói.
Vương Cảnh Thạch vội gật đầu, “Vậy làm phiền đại sư.”
Diệp Phàm quay sang nhìn Chương Tư Lượng một cái: “Hình như đã có người tới rồi, không biết có phải thần côn từ Long Hổ Sơn hay không?”
Sắc mặt Chương Tư Lượng đổi đổi liên tục: “Diệp thiếu, người Long Hổ Sơn không dễ mời như vậy.” Rất nhiều đại sư đều chú ý tới duyên phận, nếu đối phương cảm thấy vô duyên, vậy mặc cho ngươi có nhiều tiền hơn nữa cũng không mời được người, có thể mời được người Long Hổ Sơn đương nhiên là tốt nhất, nhưng người Long Hổ Sơn không dễ mời như vậy.
“Không phải Long Hổ Sơn sao?” Diệp Phàm nghi hoặc hỏi.
Chương Tư Lượng cau mày, sắc mặt không tốt lắm, trước đó Vương Cảnh Thạch nhờ hắn mời người, hắn còn để ở trong lòng mà mời Diệp Phàm lại đây, kết quả Vương Cảnh Thạch quay đi quay lại đã tìm người khác giải quyết, hiển nhiên là không quá tín nhiệm hắn.
Nhìn thấy Chương Tư Lượng, Vương Cảnh Thạch cười đi tới, “Chương huynh, ngươi đến rồi?”
Chương Tư Lượng lạnh lùng nhìn Vương Cảnh Thạch một cái: “Nếu Vương huynh sớm nói với ta đã mời đại sư tới, ta liền không làm phiền Diệp thiếu.”
Chương Tư Lượng vừa mở miệng, Vương Cảnh Thạch mới biết được Diệp Phàm là đại sư tới giúp đỡ giải quyết vấn đề.
Vương Cảnh Thạch liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, thần sắc như thường: “Chương huynh giáo huấn phải, là ta không đúng, hôm nào ta bồi tội với hai vị.”
(dremhouse2255)
Vương Cảnh Thạch ngoài miệng khách khí, trong lời nói lại không có ý nhận lỗi nào, hiển nhiên là không để Diệp Phàm vào mắt!
Chương Tư Lượng banh mặt, ước chừng cũng rõ ràng là như thế nào, Diệp Phàm mặc một thân quần áo phong cách hip-hop, nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng đến hai chữ đại sư.
Diệp Phàm khẽ đảo mắt, không nói gì.
Bạch Vân Hi vẫn luôn cảnh cáo Diệp Phàm nói ít một chút, còn nói cho Diệp Phàm trầm mặc là kim, ít nói một chút mới có phong phạm cao nhân, Diệp Phàm cảm thấy nam nhân tốt nên nghe lời lão bà, liền câm miệng.
Diệp Phàm không nói chuyện, Chu đại sư bên người Vương Cảnh Thạch lại mở miệng, “Tiểu huynh đệ cũng là pháp sư phong thuỷ sao, môn phong thuỷ này thâm sâu vô cùng, tuổi ngươi còn trẻ, không nên mới chỉ học được chút da lông liền mang ra khoe khoang, dễ lầm người lầm mình.”
Diệp Phàm hai tay chốn lưng, cực kỳ ngạo nghễ ngẩng cao đầu: “Trêи đời này có một số người ngay từ nhỏ chính là vì đả kϊƈɦ người khác mà tồn tại, lại có số người tuổi có lớn cũng không nhập được môn, có một số người tuổi còn trẻ đã trêи biết thiên văn dưới tường địa lý, không chỗ nào không thông, thiên phú cách biệt a, đây là chú định từ nhỏ, con người không thể tránh khỏi!”
“Tiểu huynh đệ, theo ý của ngươi ngươi chính là người vì đả kϊƈɦ người khác mà tồn tại?”
Diệp Phàm gật đầu: “Ngươi còn có chút ánh mắt, không sai, ta chính là người như vậy, bổn thiếu gia tài hoa hơn người, mị lực vô biên.”
Chương Tư Lượng hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Diệp thiếu chính là Diệp thiếu! Tự tin như vậy! Chỉ là ở trong mắt người không quen, tự tin như vậy rất ngu ngốc a!
(dremhouse2255)
Vương Cảnh Thạch nghi hoặc nhìn về phía Chương Tư Lượng, Chương Tư Lượng không khỏi có chút túng quẫn.
“Nếu ngươi lợi hại như vậy thì nói ra xem, chuyện ở nơi này là như thế nào?” Chu đại sư lạnh lùng nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm không vui nhìn Chu đại sư: “Ngươi bảo ta nói ta liền phải nói sao, ta như vậy chẳng phải là quá mất mặt!”
Chu đại sư cười lạnh: “Quả nhiên lòi đuôi.”
“Lão bản, không tốt!” Một người phụ trách vội vội vàng vàng chạy tới cao giọng hô.
Vương Cảnh Thạch lạnh mặt nhìn qua: “Lại xảy ra chuyện gì?”
“Có người muốn nhảy lầu, là một tiểu hài tử.” Người phụ trách nói.
“Thật là, sao lại nghĩ luẩn quẩn trong lòng như vậy chứ!”
Chương Tư Lượng lắc đầu thở dài: “Hiện tại áp lực học tập của hài tử quá lớn, sau khi học xong còn phải đến lớp học bổ túc, gánh nặng việc học nghiêm trọng bức mấy hài tử này đến điên rồi.”
Diệp Phàm: “……”
Thời điểm Diệp Phàm tới địa điểm phát sinh sự cố đã có rất nhiều người vây xem, nhân viên cứu viện đang hỗ trợ khai thông tâm lý.
(dremhouse2255)
Vương Cảnh Thạch đau đầu nhìn tiểu hài tử trêи lầu: “Đây là tiểu hài tử nhà ai vậy? Cha mẹ không biết giám sát hài tử chặt chẽ một ít sao? Hắn nghĩ luẩn quẩn cái gì trong lòng mà muốn nhảy lầu không biết! Nhanh đi tìm bác sĩ tâm lý khuyên bảo đi! Ai có thể giải quyết chuyện lần này ta cho hắn một trăm vạn.”
“Diệp thiếu, ngươi làm sao vậy?” Chương Tư Lượng hỏi.
Diệp Phàm híp mắt: “Ngươi đi tìm người hỏi một chút xem tiểu tử kia có phải có huynh đệ song sinh hay không.”
Chương Tư Lượng nghi hoặc nhìn Diệp Phàm một cái, cũng không hỏi nhiều thêm, trực tiếp đi tìm hiểu.
Không lâu sau, Chương Tư Lượng liền trở về, sắc mặt có chút cổ quái, “Diệp thiếu, ngươi đoán không sai, tiểu hài tử kia có một đệ đệ song sinh, ngày thường hai huynh đệ tình cảm không tồi, đệ đệ hắn có vấn đề gì sao?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Vấn đề không phải ở đệ đệ hắn mà là ở đệ đệ người khác.”
Chương Tư Lượng: “……”
Vương Cảnh Thạch nghe được Chương Tư Lượng cùng Diệp Phàm trao đổi, trong lòng không hiểu làm sao lại có chút phát lạnh, làm sao Diệp Phàm biết được tiểu tử kia có huynh đệ song sinh?
(dremhouse2255)
……….