Hà Thanh ngây ngẩn, không thể không nói rằng Điền Doanh Doanh thật sự biết rất rõ ràng, biết được nhược điểm của nàng ở đâu, nàng gần như đã bị Điền Doanh Doanh thuyết phục, tuy là rất có lỗi với Tề Bách sư huynh nhưng nàng chỉ muốn ở bên đại sư huynh, về sau nàng sẽ bồi thường cho Tề Bách sư huynh…
Nhận ra nàng đã dao động, Điền Doanh Doanh vừa lòng cười, nhẹ nhàng vuốt hai má nàng, cười nói: “Ngươi xem, khuôn mặt này xinh đẹp đáng yêu đến mức nào, đại sư huynh sao có thể không thích chứ.”
“Được rồi, ngươi cứ cẩn thận ngẫm lại đi, ta đi nghỉ ngơi trước đây, sau đó sẽ đến Túy Mặc Cư một chuyến, giúp ngươi tìm hiểu chỗ đại sư huynh.” Trên khuôn mặt vẫn luôn tái nhợt gầy yếu của Điền Doanh Doanh lộ ra nụ cười quái dị, “Yên tâm, sớm muộn gì hắn cũng là của ngươi thôi.”
Túy Mặc Cư.
Tô Bạch mang thần sắc mệt mỏi ngồi trên ghế, hai mắt vô thần, đầu óc trống rỗng, từ đêm nhìn thấy một màn kia thì hắn vẫn luôn như vậy.
Lúc mới đầu, Mộ Thanh Giác tuy là đau lòng nhưng cũng không nóng nảy, y bóp chết mối tình đầu của người ta ngay từ trong trứng nước, dù sao vẫn nên cho người ta một chút thời gian thích ứng, nhưng càng về sau y càng nhịn không nổi nữa.
“Sư huynh, đừng ở trong phòng mà buồn rầu cả ngày như vậy, đi ra ngoài với ta một lát nhé?”
Mịa, còn đi nữa, lần trước đi theo ngươi đã thấy được thứ không nên thấy, giờ đi nữa không biết lại nhìn thấy cái quái gì đây? Tô Bạch lắc đầu.
Mộ Thanh Giác đại khái có thể đoán được điều mà hắn đang suy nghĩ, vì thế thanh âm càng thêm nhẹ, “Ngoan, không đi xa đâu, chỉ tới phụ cận Túy Mặc Cư thôi, được không?”
Ngoan con em mi! Tô Bạch cảm thấy mình sắp bị một chữ ‘ngoan’ nhu tình như nước này giật chết, quay ra định từ chối, vừa mở miệng liền đối diện với ánh mắt uy hiếp của nam chính, đôi mắt thâm thúy mê người của đối phương đang tinh tường truyền tải một thông điệp tàn nhẫn cho hắn: ‘nếu không đi ta sẽ ăn ngươi nha’, sau đó hắn liền vô cùng sáng suốt nuốt lời nói sắp ra khỏi miệng xuống.
Mợ nó, còn có nhân tính nữa hay không, một người mới thất tình cũng nhẫn tâm uy hiếp nữa, quả thực phát rồ mất!
Mộ Thanh Giác vừa lòng nắm tay hắn đi ra ngoài. Tô Bạch thích trúc xanh cho nên vùng phụ cận Túy Mặc Cư trồng một mảnh xanh ngát, hai người bước chậm trong rừng, một người cao lớn tuấn lãng, một người thon dài tuyệt mỹ, tuyệt đối là cảnh đẹp ý vui.
Đi một lúc, ánh mắt Mộ Thanh Giác chợt lóe, khóe miệng gợi lên một nụ cười quỷ dị, bất động thanh sắc liếc nhìn người nào đó một cái, lúc quay lại đã khôi phục thành bộ dạng đạm mạc cương nghị.
Nhìn thiếu niên áo trắng bên cạnh, Mộ Thanh Giác lộ ra tươi cười ấm áp, tình cảm che giấu dưới đáy lòng gần như sắp tràn hết ra ngoài, y nhìn thiếu niên chăm chú, nhẹ giọng nói: “Sư huynh, thực ra huynh không cần phải thương tâm như thế.”
Tô Bạch giương mắt cá chết nhìn y, rất không khách khí mà ngầm trợn trắng mắt trong lòng, móa nó đừng có nói mấy câu thiếu đánh như vậy, ta biết ngươi là nam ngựa đực, với ngươi mà nói thì ‘thất tình’ chỉ là một từ trong từ điển của người khác thôi, nhưng xin ngươi cũng phải nghĩ tới cảm nhận của ta một chút chứ! Có tin ta đánh ngươi không!
Mộ Thanh Giác tiếp tục thâm tình chân thành: “Chẳng lẽ huynh không biết có người đã thích huynh rất nhiều năm rồi ư?”
Hử? Có chuyện này nữa cơ á? Ai thế? Tô Bạch tò mò, bên cạnh hắn tới tới lui lui cũng chỉ có vài em gái kia thôi, thật đáng buồn họ còn là mấy cô vợ nhỏ tương lai của nam chính nữa.
Mộ Thanh Giác không nói gì, nâng chiếc cằm tinh xảo của người nọ lên, nhắm thẳng đôi môi khiến mình ao ước suốt bao năm qua mà hung hăng hôn xuống, thực xin lỗi, sư huynh, ta không nhịn thêm được nữa.
Nụ hôn này vừa cường thế vừa bá đạo, đôi môi khô ráo nóng bỏng hung hăng tàn sát bờ môi Tô Bạch, không cho hắn có cơ hội thích ứng liền cường ngạnh tách hai phiến môi ra, quấn lấy chiếc lưỡi nho nhỏ của hắn mà không ngừng liếm mút.
F*ck! Đây rốt cục là chuyện gì vậy! Nam chính ngươi không phải là một tên ngực đực thẳng tăm tắp hay sao? Đang thẳng vèo cái lại thành cong, các bà xã của ngươi có biết không?
Thấy hắn thất thần, trong lòng Mộ Thanh Giác ảo não, trừng phạt bằng cách cắn đầu lưỡi hắn một phát. Ưm, Tô Bạch đau khổ nhíu mày, đáy lòng rung động, chỉ cảm thấy chiếc lưỡi đang tàn sát bừa bãi trong miệng mình rất ấm áp mềm mại, mang theo hơi thở cường thế nhè nhẹ trên người nam chính, động tác của nó không ngừng mở rộng, kích thích não bộ và toàn bộ hệ thần kinh, làm cho người ta say mê. Thân thể hắn như nhũn ra, theo bản năng bám lấy áo nam chính, bất lực nhắm mắt lại.
Mộ Thanh Giác đột nhiên mở to mắt, đôi mắt lạnh như băng của y hiện lên đồng tử dựng thẳng màu vàng, lạnh lùng quét đến chỗ hai người đang nấp sau một phiến trúc xanh đối diện.
Điền Doanh Doanh đứng sau một cây trúc cao lớn, hoảng sợ nhìn một màn trước mắt, gắt gao che miệng mình, đáy lòng chấn động, thế mà… thế mà lại là loại quan hệ này sao? Chẳng trách đại sư huynh lại chăm sóc y như vậy, chẳng trách y lại có chiếm hữu dục mãnh liệt đối với đại sư huynh như thế…
Đến tận khi Tô Bạch thấy khó thở, Mộ Thanh Giác mới cực kì không nỡ mà ngừng lại, ngắm cánh môi mỏng vì bị hôn mà càng thêm hồng nhuận của hắn, đuôi mắt thì che phủ một màn hơi nước lấp lánh, đáy lòng y liền xao động, tiếp tục hôn thêm lần nữa mới buông Tô Bạch ra.
Móa, đây là nụ hôn đầu của lão tử ở cả kiếp trước lẫn kiếp này đó biết không? Quả thực là nam nhân cũng muốn rơi lệ mà, hai mắt Tô Bạch vô thần, hiển nhiên còn chưa thể chấp nhận tin dữ này.
“Sư huynh, không, Tô Bạch, ta yêu huynh.” Ánh mắt Mộ Thanh Giác kiên nghị thâm tình. Tô Bạch nghe vậy, thân thể liền chấn động, ngẩng đầu nhìn vào mắt Mộ Thanh Giác, muốn tìm ra một chút ý đùa giỡn trong mắt y, nhưng không hề có, trong đôi mắt tối đen như màn đêm kia lúc này ngoại trừ tình ý nóng rực ra thì chẳng còn điều gì nữa.
“Sao có thể thế được?” Tô Bạch không dám tin, rốt cục chỗ nào không đúng chứ?
“Sao lại không thể được.” Mộ Thanh Giác yêu thương vuốt ve hai má hắn, “Có người giúp ta thoát khỏi kiếp lưu lạc, cho ta một nơi ở ấm áp bình yên; hắn ở bên ta suốt mười năm, lúc ta còn là một tên bỏ đi không có gì ngoài hai bàn tay trắng, chỉ có người kia không ngần ngại nắm lấy tay ta; hắn luôn yên lặng lo lắng mọi chuyện cho ta, mà lại không để ta biết được; khi bị đuổi giết thì hắn bảo người khác giữ chân ta để một mình hắn đối mặt với kẻ địch; lúc ta vô ý ngã xuống vực, hắn liền không chút do dự nhảy theo. Huynh nói xem, một người như vậy, sao ta có thể không yêu hắn cho được?”
Thanh âm Tô Bạch khô khan: “Nhưng ta là nam nhân.”
Mộ Thanh Giác đầy mặt không sao cả: “Không sao, ta cũng vậy.”
Mợ nó chính vì ngươi ‘cũng vậy’ cho nên mới có vấn đề đó hiểu không?! Tô Bạch cảm thấy hình như trong lúc mơ hồ mình đã mở ra cánh cửa của một thế giới hoàn toàn mới. Nhưng mà có người còn đáng thương hơn cả hắn, tam quan đều trực tiếp được tẩy sạch một lần, chẳng qua là hắn không biết mà thôi.
Ôm lấy Tô Bạch, nhìn theo hướng người nào đó vừa rời đi, Mộ Thanh Giác chậm rãi nở nụ cười, đừng có dễ dàng chết đi đó, nếu không trò chơi này sẽ không vui nữa rồi.
_________________
@yuiyeye: Đường truy thê của Mộ ca vẫn còn chông gai lắm a~:D3