– Nếu anh đã sợ thua, vậy thì một vạn cũng được.
Phương Cảnh Kỳ nhún vai.
Hàn Sâm không nói gì thêm, chỉ là cười híp mắt nhìn Phương Cảnh Kỳ, bây giờ Phương Cảnh Kỳ trong mắt hắn đã không còn là một người nữa, mà là một cái kho tiền di động, hắn đang lo lắng không biết kiếm tiền như thế nào, vậy mà Phương Cảnh Kỳ lại tự mình dẫn xác tới, nếu như không cầm số tiền này, quả thực là thiên địa bất dung.
Nói đến trò đánh tay, chỉ cần năng lực phản ứng không chênh lệch quá lớn, Hàn Sâm cho rằng không có mấy người có thể vượt được hắn.
Tính bạo phát cùng với nắm chặt thời cơ xuất thủ, hắn tuyệt đối là đỉnh cấp bên trong đỉnh cấp, có thể so sánh với sát thủ tinh anh, trước khi có được viên tinh thạch màu đen kia, hắn chính là dựa vào thứ này để kiếm cơm, loại người thuần túy dựa vào năng lực phản ứng như Phương Cảnh Kỳ, sao có thể là đối thủ của hắn được.
– Tôi cho anh đánh trước.
Phương Cảnh Kỳ một lần nữa đưa bàn tay tới trước mặt Hàn Sâm, anh ta không cho rằng bằng vào năng lực phản ứng của anh ta, Hàn Sâm có thể đánh trúng được.
Ở độ tuổi này của Hàn Sâm, nhiều lắm chỉ mới vào không gian Thần Chi Tí Hộ Sở được một năm, gien tiến hóa vô cùng hạn chế, huống chi Hàn Sâm xuất thân trong loại gia đình này, khả năng đạt được gien cao cấp sẽ thấp hơn.
Phương Cảnh Kỳ thì đã ở không gian Thần Chi Tí Hộ Sở nhiều năm rồi, đã lấy được một lượng lớn gien, tự nhận tố chất thân thể cùng năng lực phản ứng hơn xa Hàn Sâm, đây là tiêu chuẩn bất di bất dịch, cho nên Hàn Sâm không thế nào đánh trúng anh ta được.
– Vậy tôi sẽ không khách khí nữa.
Hàn Sâm đưa bàn tay xuống phía dưới tay Phương Cảnh Kỳ, bảo trì một chút khoảng cách với bàn tay Phương Cảnh Kỳ, sau đó giữ bất động trên không trung, hỏi một tiếng:- Bắt đầu chưa?- Đã bắt đầu! BA~! Phương Cảnh Kỳ vừa mới nói xong ba chữ đã bắt đầu, bàn tay của Hàn Sâm đã lật lên đánh tới, bộp một tiếng đánh lên mu bàn tay của y, mu bàn tay trắng nõn của Phương Cảnh Kỳ lập tức đỏ lên.
– 1 vạn tệ, Tiểu Tuyết, em ghi chép lại giúp anh.
Hàn Sâm nói với Tiểu Tuyết ở bên cạnh.
– Ghi lại.
Phương Cảnh Kỳ cũng cắn răng nói với Tiểu Tuyết, trong lòng y vô cùng không phục, nghĩ rằng Hàn Sâm thừa dịp y đang nói chuyện ra tay, cho nên y mới không kịp phản ứng như vậy.
Tiểu Tuyết vội vàng kết nối với máy ghi chép thông tin, ở phía trên vẽ lên một nét ngang.
– Lại đến.
Phương Cảnh Kỳ lại đưa bàn tay đến trước mặt Hàn Sâm.
– Bắt đầu chưa?Hàn Sâm đưa bàn tay tới trước hỏi.
Phương Cảnh Kỳ hết sức chăm chú chằm chằm vào bàn tay Hàn Sâm, ánh mắt nhìn lom lom, cũng không ngẩng đầu lên nhìn Hàn Sâm, chỉ là hơi gật đầu.
Đã có bài học lúc trước, lúc này Phương Cảnh Kỳ đã chuẩn bị đầy đủ, thề bất kể như thế nào cũng sẽ không bị Hàn Sâm lừa nữa.
Lần này Hàn Sâm lại không hề vội vã đánh, thậm chí căn bản không có ý tứ muốn đánh, ngược lại còn quay đầu nhìn về phía Tuyết Tịch, cười tủm tỉm nói:- Tiểu Tuyết, anh kể cho em nghe một câu chuyện thú vị nhé?- Bây giờ ư?Tuyết Tịch ngây ra một lúc.
Hàn Sâm hơi gật đầu, liền nói tiếp:- Có một con chó nhỏ đáng yêu tới sa mạc để du lịch, nó mang đủ nước và thức ăn, nhưng kết quả là chưa tới hai ngày đã chết rồi, em có biết tại sao không?- Nó gặp phải bão cát à?Tuyết Tịch nói.
– Không hề, gió êm sóng lặng, thời tiết rất tốt.
Hàn Sâm cười nói.
– Là bởi vì nó bị lạc đường?Tuyết Tịch lại phán đoán.
– Có nước và thức ăn sung túc, cho dù lạc đường cũng sẽ không chết.
Hàn Sâm nói.
– Em không đoán được nữa, là vì sao vậy?Kỳ thật là Tuyết Tịch không có tâm tư gì đi đoán vấn đề của Hàn Sâm, tâm tư của cô đều ở trên tay Hàn Sâm và Phương Cảnh Kỳ.
– Bởi vì con chó nhỏ đáng yêu kia không tìm thấy cột điện, cho nên nín nhịn tới chết.
Hàn Sâm cười nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết Tịch ửng đỏ:- Sâm ca, anh thật đáng ghét.
– Thấp kém! BA~! Mặt Phương Cảnh Kỳ lạnh lùng nói một câu, đột nhiên chỉ cảm thấy mu bàn tay tê rần, âm thanh đánh tay trong trẻo đã truyền vào trong tai.
.