“Cậu chưa từng làm với nam?” Trì Sính hỏi.
Ngô Sở Úy dùng ánh mắt đáp trả Trì Sính, anh thấy tôi giống người từng làm với đàn ông hả?
“Vậy sao cậu biết cậu thích đàn ông?” Trì Sính lại hỏi.
Ngô Sở Úy run môi, đáp một câu rút gân: “Tôi cũng không biết tôi có thích đàn ông không, tôi chỉ biết tôi thích anh.”
Một câu nói qua loa hời hợt, nhưng lại chân thật nện vào tim Trì Sính.
“Nhân tinh tử!” Hung tợn nhéo mặt Ngô Sở Úy một phát. (Chắc là một kiểu chửi như hồ ly tinh vậy thôi)
Trên mặt đau đớn, nhưng trong lòng lại thở phào, coi như đã hold được lần này.
“Tôi không thích cưỡng ép người khác, nếu cậu không muốn vậy cứ nhìn tôi đến đi.”
Nói xong, lôi đại điểu ra khỏi quần, tự mình vuốt nắn.
Ngô Sở Úy lập tức dại ra, mí mắt giật dữ dội. Má nó, đây là muốn làm gì? Y tưởng Trì Sính sẽ thôi, ai ngờ chuyện đáng sợ còn ở đằng sau.
Trì Sính thấy ánh mắt né tránh của Ngô Sở Úy, cười dữ tợn quay đầu y lại.
“Da mặt mỏng thế, còn muốn thao tôi?”
Ngô Sở Úy nghiến chặt răng, sợ hễ mở miệng thì sẽ chửi.
Tiếng thở dốc nặng nề của Trì Sính rơi vào tai Ngô Sở Úy, khiến mặt y đỏ bừng.
“Không cho phép nhắm mắt, nhìn cho kỹ đi.”
Vật tượng trưng phái mạnh lớn đến dọa người còn đang bừng bừng dũng mãnh, màu sắc khá đậm, kinh lạc rõ ràng. Phần đỉnh căng đầy cứng chắc, thay vì nói là bao q*y đầu, không bằng nói là long đầu, có khí thế cuồng bạo nuốt chửng vạn vật.
“Thích không?” Trì Sính hỏi.
Ngô Sở Úy nghiến răng nghiến lợi, thích, có thể không thích sao? Hai chúng ta cùng đi một con đường, nói sao thì cũng coi như anh em. (Đàn ông luôn thích có jj lớn)
“Thích thì đưa tay đây.” Trì Sính nói.
Ngô Sở Úy: “… A?… A!…”
Lúc nắm lấy, năm ngón tay Ngô Sở Úy đều cứng đờ.
Trì Sính cuối cùng không làm khó y, chỉ để y nắm một chút rồi buông ra, tay duỗi ra sau lưng Ngô Sở Úy, bóp phần mông chắc nịch của y, xoa nắn mạnh bạo. Ngô Sở Úy không theo, Trì Sính liền xoay sợi dây nịt quanh tay giữ lại, đe dọa: “Nhất định muốn tôi hung lên phải không?”
Trên thực tế, Trì Sính thật sự có đủ nhẫn nại với Ngô Sở Úy, hắn chưa từng phải động tay trước mặt người khác. Bắt đầu từ lúc Ngô Sở Úy hất cháo lên người hắn, hắn đã cho Ngô Sở Úy lòng bao dung bất thường, nhẫn nại dùng hoài không cạn, giống như nhường nhịn y, chiều ý y là điều nên làm.
Ngô Sở Úy vùi bộ mặt ẩn nhẫn vào chăn, âm thầm mài răng, sớm muộn cũng có ngày anh sẽ hối hận!
Lúc gần bùng phát, Trì Sính túm cổ Ngô Sở Úy ấn lên bụng mình.
Lát sau, tinh dịch trắng nồng bắn ra trước mắt Ngô Sở Úy, kèm theo sự co giật của thần kinh và rung động tại chỗ da thịt tiếp giáp, cùng với tiếng thở ra sảng khoái cực điểm của Trì Sính.
Trì Sính đi rồi, trước khi đi lại bôi thuốc lên trán cho Ngô Sở Úy, còn cảnh cáo một câu.
“Nếu còn để tôi thấy cậu lấy đầu làm vũ khí, tôi sẽ chọc cậu thành than tổ ong.”