……
Nỗi sợ nối đuôi nỗi sợ, chỉ khi nhảy xuống biển rồi mới bình tĩnh trở lại.
Điều thật sự làm 922 không ngờ tới chính là phản ứng của Tần Cứu.
Trước đó anh có nghe bóng nghe gió 154 tám mấy lần vụ boss nhà mình bị thương mất trí nhớ, mà lần nào cũng không thể thiếu giám thị A.
Nhà nhà đều biết, hai người này là mối quan hệ thù địch một mất một còn.
Đối thủ một mất một còn không phải nên châm dầu vào lửa hay sao? Hay gây rắc rối cho đối phương, làm dịu tâm tình tức giận của mình?
Tại sao sau khi xem xong video thì phản ứng đầu tiên của Tần Cứu lại nói là “Không ai cả”? Đây là do theo bản năng giấu diếm đi à?
Gạt Du Hoặc người trong cuộc ra một bên thì sao ngay cả cấp dưới thân cận nhất mà anh cũng muốn giấu?
Nếu không phải biết quan hệ hai người này kém, biết thái độ Tần Cứu đối với giám thị A chẳng ra gì. 922 rất muốn tự hỏi….. giấu diếm thế này thì nói giữ gìn càng đúng hơn, không phải sao.
Có điều đây không phải là khẳng định.
922 nghĩ thầm, có lẽ là còn có tính toán khác nhỉ?
Anh ta ngồi run rẩy trong chăn, tự hỏi cả buổi cũng không thấu được tâm tư Tần Cứu.
Nhưng anh ta không ngại đứng về phía boss vô điều kiện. (ourcutehome)
“922?”
“Thằng ngu ơi?”
“Ngu…..”
“Hả?” 922 bỗng nhiên hoàn hồn giữa lúc xưng hô đang không ngừng lên cấp của 154.
Môi 154 run run vài giây, mở miệng nói: “Đang hỏi cậu đấy, trước đó cậu rống cái mồm lên là muốn nói cái gì?”
922 một bên run cầm cập, một bên ở trong lòng niệm thần chú “Vô cùng xin lỗi”, ngoài miệng lại bảo: “Tôi….. ui cha mạ ơi lạnh quá. Tôi tính nói với cậu cái gì ấy nhỉ? Tôi lạnh quá, ui ui…… lạnh đến quên tất.”
154 cứ như bị giật hụi chót trưng ra bộ mặt xác chết, trong lòng chửi thầm, ui ui cái mả mẹ cậu, đánh cậu mà không chết tôi theo họ cậu luôn.
.
Cả thảy ba tiếng tạm giam, đến khi thả về phòng thi cũng đã đêm hôm khuya khoắc.
Trong hang đá vang lên tiếng ngáy o o, chủ yếu thì tiếng ngáy chỉ phát ra từ chỗ nhóm thuyền viên ăn no không lo không nghĩ thôi. Còn bên phía các thí sinh, thế nhưng lại trợn to con mắt, trông cứ như cả đàn cú mèo ngồi xổm vậy.
Trong đó có Địch Lê và đồng đội cậu nhóc đang cầm nhánh gỗ trong tay, mà bao bọc nhánh gỗ lại là con thỏ chết nọ.
Bọn họ trông chả khác gì đang dâng cống phẩm, kính cẩn nghiêng mình đợi người tới.
“Lại đói bụng à?” Du Hoặc vừa vào hang đã bị con thỏ nướng nọ làm cho ngứa hết cả mắt, buồn bực hỏi.
Địch Lê: “…… Đói chết tôi cũng không ăn cái này đâu.”
“Vậy mấy người ôm cái đó làm gì?”
“Tính xử lý nó……” Địch Lê muốn nói do mấy người khác đều không dám đụng vào.
Có thì cũng có Ngô Lị, Thư Tuyết dám, nhưng thoạt nhìn các cô gầy gò, Địch Lê ngại quăng rắc rối qua chỗ các cô nàng, đành tự mình ôm luôn.
“Thế sao không xử lí đi?”
“Dù sao cũng là hai anh nướng, sợ hai anh muốn ăn thật.”
“……”
“Thế hai anh có ăn không?” Địch Lê hỏi.
“Không có hứng thú.” Du Hoặc còn đang muốn nói vứt nó luôn đi thì chợt nhớ ra còn có chữ “hai” ở đây bao gồm cả Tần Cứu. Có khi Tần Cứu lại thèm thì sao?
“Còn anh? Ăn không?” Hắn quay đầu lại hỏi, thì thấy Tần Cứu đi ngay sau hắn một bước, đang dùng ánh mắt cực kì, cực kì phức tạp nhìn hắn.
Du Hoặc: “……”
Ăn có mỗi con thỏ thôi mà sao rối rắm vậy?
Hắn dừng bước, hỏi: “Anh sao thế?”
Tần Cứu sửng sốt, đột nhiên hoàn hồn.
“…… Không có gì.” Anh nhanh chóng cau mày, rồi bóp nhẹ cánh mũi vài lần.
Nó giống như anh vừa ngủ gật rồi choàng tỉnh cố gắng tỉnh táo lại đôi chút.
Quay qua quay lại, thần sắc anh đã trở lại như thường.
“Sao vậy? Đặc biệt dành riêng cho chúng tôi ăn tối à?” Anh hỏi Địch Lê.
Địch Lê ngớ người hai giây, kinh ngạc nói: “Muốn ăn thiệt hả?”
“Đùa chút thôi.” Tần Cứu vươn tay tới: “Đưa đây tôi đem đi chôn. Không chừng lát nó đóng băng rồi thì có thể nói chuyện tiếp.”
Ai ngờ lời này vừa cất lên, sắc mặt vài thí sinh đều thay đổi.
“Đừng đi ra ngoài……” Địch Lê nói.
Những người khác vội vàng gật đầu.
“Đúng vậy, trước đừng đi ra ngoài.”
“Chờ bình minh đã rồi nói sau.”
“Giờ là mấy giờ? Phải 3, 4 giờ không? Có ai có đồng hồ không, hay mượn đồng hồ quả quýt của thuyền viên xem thử đi.”
“Ba giờ kém bốn mươi lăm, cách bình minh không còn bao lâu nữa. Muốn làm gì thì cứ đợi chốc đã.”
Mồm năm miệng mười luyên tha luyên thuyên, Du Hoặc nghe xong cũng chẳng lần ra được lí do tại sao.
Thư Tuyết vẫy vẫy tay với hai người bọn họ nói: “Vừa mới ra gợi ý, hai người đi đến chỗ giám thị nên không rõ chuyện lắm.”
“Chuyện gì?” Du Hoặc đi tới.
“Bên ngoài có cái gì đó đang tới gần.” Thư Tuyết nói.
“Tới gần? Là sao?”
“Là như thế này…… sau khi hai người bị giám thị mang đi. Mọi người tính chia nhóm ra, một nửa đi ngủ, một nửa thì chờ hai người trở về, tôi bên nhóm gác đêm……”
Lúc ấy nhóm người nghỉ ngơi ngủ mau lắm, chẳng mấy chốc tiếng hô hấp đều đều đã đan xen chồng chất lên nhau vang trong hang.
Thư Tuyết dựa vào bên tường cầm nhánh gỗ dài khảy đống lửa, thì đột nhiên nghe được tiếng nói chuyện kì quái vọng lại.
Giống như có vài người khẽ khẽ vào tai nhau nghe, cả một trận hỗn loạn ngâm nga thật nhẹ, nhưng lại nghe không rõ nội dung.
Có đến bốn người đàn ông vẫn luôn canh giữ bên chỗ cửa hang, Thư Tuyết tưởng bọn họ nói chuyện với nhau giải buồn, bèn không để nó ở trong lòng.
Ai ngờ sau một lúc lâu, tiếng nói nhỏ khe khẽ lại vang lên. Riêng lần này cô có nhìn qua chỗ mấy người bọn họ, chỉ thấy họ đang xuất thần, chẳng ai mở miệng.
Cô lại đợi trong chốc lát, đến khi tiếng nói nhỏ khe khẽ lại vang lần nữa, cô cúi người đi tìm thử một phen.
Rốt cuộc phát hiện chỗ tiếng nói khe khẽ phát ra……
Âm thanh cũng không ở trong hang, mà là ở nơi nào đó ngoài hang, truyền tới một cách mơ hồ từ một vách đá cứng cỏi.
Thư Tuyết không nhiều lời, bèn kể lần phát hiện này cho mấy người gác đêm cùng nghe.
Mọi người lập tức ngồi thành vòng dán mặt lên vách tường nghe ngóng tiếng kì quái đó.
“Tổng cộng chúng tôi nghe thấy được sáu lần.” Thư Tuyết nói: “Đáng sợ chính là, cứ mỗi lần tiếng nói đó vang lên là chúng như gần ta thêm một chút.”
Địch Lê chen vào nói: “Đúng rồi. Trước khi hai người trở về không lâu, mấy người chúng tôi mang theo đuốc dọc theo cửa hang soi một vòng cũng chẳng thấy thứ gì.”
“Dọc theo cửa hang?” Du Hoặc liếc mắt qua cửa hang một cái: “Soi như thế nào?”
Địch Lê ho khan hai tiếng. Cậu nghiêm người đi đến cửa hang, cầm cây đuốc soi một vòng, nói: “Đó….. soi như vậy á.”
Du Hoặc tỏ vẻ tin rồi.
Hắn đi đến bên đống lửa khom lưng cầm một cây đuốc lên.
Địch Lê hỏi: “Anh…… làm gì vậy?”
“Đi ra ngoài nhìn xem.” Du Hoặc nói xong lại muốn lấy thêm cây thứ hai.
Nhưng bàn tay đưa ra được nửa đường thì ngừng lại.
Kể từ khi bài kiểm tra này bắt đầu, cứ mỗi lần xảy ra chuyện đều vừa vặn là hắn với Tần Cứu.
Kỳ thật đếm kỹ cũng chỉ có vài lần, nhưng lạ ở chỗ, hắn thế mà đã hình thành một thói quen.
Cứ theo thói quen mà cho rằng “Đi ra ngoài nhìn xem” cũng bao gồm cả hai người.
Ngón tay Du Hoặc ngừng ở chỗ cách ngọn lửa vài centimet, khuôn mặt lạnh băng, nội tâm xấu hổ.
Nhưng xấu hổ lần này kéo dài không được bao lâu.
Ngón tay hắn di chuyển, như không có chuyện gì mà lấy thêm cây đuốc thứ hai.
Xuất phát từ lí do ngay cả quỷ cũng không tài nào biết được, tạm thời hắn không muốn cho Tần Cứu biết mình là giám thị A.
Dựa theo đủ loại cách nói, giám thị A đối chọi gay gắt với Tần Cứu hẳn là đánh chết cũng không mời kẻ thù cùng kề vai sánh bước với mình đâu.
Hắn bây giờ hành động ngược lại, dù Tần Cứu có mười cái đầu cũng chả tính hắn vào diện tình nghi giám thị A.
Hoàn hảo.
Hắn cầm lấy cây đuốc liếc qua Tần Cứu, lần đầu tiên sau 800 năm qua chủ động hỏi: “Đi không?”
Tần Cứu: “……”
Quá hiếm có đi được chứ, giám thị 001 vui đến nỗi mặt đờ cả ra luôn rồi này.