Tuy rằng, thật ra Cố Hàm Ninh có chút dao động với chuyến đi chơi cuối tuần, nhưng rốt cuộc không đi được.
Thình thoảng cuối tuần Cố Hàm Ninh cóchuyện riêng, có đôi khi là Triệu Thừa Dư có chuyện. Tuy rằng chưa chính thức bắt đầu gây dựng sự nghiệp, nhưng cũng chuẩn bị đã sớm bắt đầurồi. Bùi Duệ Triết và hai người đàn anh khác Cố Hàm Ninh không quen, lại tới tìm Triệu Thừa Dư rất nhiều lần, nói là họp, có lúc, vừa nói chuyện là mất mấy giờ, thậm chí cả ngày. Muốn một lần thành công, thời giandài, chuẩn bị chu đáo là nhất định.
Cơ hội luôn dành cho người chuẩn bị tốt. Cố Hàm Ninh tự nhiên hiểu, chỉ là trong lòng ít nhiều có một chút mất mát.
Phụ nữ a, vừa muốn người đàn ông kiếmtiền nuôi sống mình, để mình ngày ngày sống rất thoải mái. Lại muốn cầuxin người đàn ông mỗi ngày dành thêm thời gian ở bên mình, không muốnbởi vì công việc mà xem nhẹ mình.
Phụ nữ rất mâu thuẫn, người đàn ôngchẳng phải không phiền não? Cho nên, Cố Hàm Ninh nghĩ, chí ít ở giaiđoạn trước khi gây dựng sự nghiệp, cô muốn làm cái bạn gái hiểu biết săn sóc.
Cho nên, đợi đến cuối kỳ, khi Cố Hàm Ninh lôi kéo Triệu Thừa Dư chọn môn học, bọn họ chỉ có chờ đợi nghỉ hè.
Thời gian giữa trưa, Thịnh Mạn Mạn tựnhiên đi ra ngoài kiếm ăn, Bạch Vũ Hân không có ở trong phòng ngủ đó làtrạng thái bình thường, nghe nói gần đây Cao Thần và bạn gái của cậu tachiến tranh lạnh, mấy ngày nay Bạch Vũ Hân luôn về phòng rất khuya, xemra tâm trạng không tệ.
Buổi trưa hôm nay Cố Hàm Ninh lôi kéo Triệu Thừa Dư ăn trưa sớm, trở về phòng ngủ, chờ hệ thống đăng ký môn học mở.
Cuối kỳ này, đại học Z tạo ra cái hệthống đăng ký môn học, đương nhiên, khác với hệ thống đăng ký môn họcchính thức vài năm sau, cái này cũng xem như thử nghiệm, lớp phụ buổitối học kỳ sau, cần được đăng ký trên hệ thống nội bộ trường trước cuốikỳ này.
Cố Hàm Ninh nhớ rất rõ ràng, lần đầutiên chọn môn học, các cô nghĩ cứ từ từ đi là tốt rồi, không cần phảigấp gáp, chẳng lẽ còn không đăng ký được môn học? Kết quả, môn thì đăngký được, đáng tiếc, môn các cô thích đã sớm bị đăng ký hết rồi.
“Anh muốn chọn môn nào?” Cố Hàm Ninh cầm thời khóa biểu tổng thể cầm của Thịnh Mạn Mạn không biết tìm hiểu từđâu đến, hỏi Triệu Thừa Dư.
“Em muốn đăng ký môn này?”
“Ừ, cái này, giám thưởng nghệ thuật điện thị (*). Xem phim, viết bình luận phim, rất đơn giản. Nhưng mà, sẽ córất nhiều người đăng ký. Nếu đầy rồi, thì chọn văn học nghệ thuật hiệnđại, buổi tối thứ ba, cũng không sao.”
[(*) giám định và thưởng thức nghệ thuật điện ảnh và truyền hình.]“Thế thì tốt, anh và em cùng đăng ký một lớp đi.” Khóe môi Triệu Thừa Dư nhẹ cong lên, vui vì học kỳ sau có thểhọc cùng một môn với Cố Hàm Ninh.
Chuyên ngành của bọn họ khác nhau quáxa, dù là lớp ‘Mao Khái Mã luận’ (*) lớn như thế, cũng không cùng đi học được, khó có được cái môn phụ này, phá vỡ ranh giới giữa các khoachuyên ngành, bất kể khóa nào, chuyên ngành gì, cũng có thể đăng ký.
[(*)bao gồm tư tưởng Mao Trạch Đông,đại cương hệ thống lý luận chủ nghĩa xã hội khoa học đặc thù Trung Quốc, chủ nghĩa Mác Lê-nin.]“Mạn Mạn nói tùy mình đăng ký, MiêuMiêu, còn cậu?” Cố Hàm Ninh thấy Thôi Hà Miêu cúp điện thoại từ trên ban công đi về, quay đầu hỏi.
“Mình cũng đăng ký giống các cậu. A, còn có Khởi Đức, này, đây là mã số sinh viên của hai đứa mình, họ tênchuyên ngành các cậu cũng biết. Như vậy đủ chưa?” Thôi Hà Miêu vội vãxuống lầu, thuận tay xé tờ giấy, trên đó viết mã số sinh viên của côcùng Mạnh Khởi Đức, đưa cho Cố Hàm Ninh.
“Mình đi ăn cơm trước. Đợi lát nữa gặp.Có vấn đề báo lại cho mình.” Thôi Hà Miêu vẫy vẫy tay, liền bước nhanhra khỏi phòng ngủ.
Cố Hàm Ninh đem tầm mắt từ trên thân hình rõ ràng đã to thêm một vòng của Thôi Hà Miêu quay lại, cúi đầu sờ sờ hông mình.
Từ khi Thôi Hà Miêu và Mạnh Khởi Đức đến với nhau, dường như thoáng cái không còn áp lực tâm lý gì, loại đề tàigì mà giảm béo gầy nhỏ linh tinh không còn được nhắc lại, mỗi ngày trởvề phòng ngủ, vừa gọi điện thoại anh anh em em, vừa nhét vào trong miệng quà vặt Mạnh Khởi Đức quan tâm mua cho cô, nụ cười kia ngọt làm cho các cô bên cạnh cũng cảm thấy phát ngán cả lên.
Có một lần Thịnh Mạn Mạn len lén nói với cô, cô ấy hoài nghi Mạnh Khởi Đức dùng toàn bộ tiền tiêu vặt để mua quà vặt cho Thôi Hà Miêu, cũng không biết có phải là để chuẩn bị qua mùađông cho bản thân cậu ấy không, mà cậu ấy gầy như vậy, mùa đông khẳngđịnh cảm thấy lạnh, chờ Thôi Hà Miêu béo thành một quả cầu mềm nhũn, cậu ấy liền có thể dùng làm thành chăn bông lớn!
Lúc ấy Cố Hàm Ninh dở khóc dở cười,nhưng mà, trong lòng lại cảm nhận sâu sắc rằng Thịnh Mạn Mạn nói rất cóđạo lý! Chỉ là, cô cũng không xác định, trong lời của Thịnh Mạn Mạn cómấy thực sự, rốt cuộc cô ấy có hiểu không, Mạnh Khởi Đức nên như thếnào, mới có thể biến Miêu Miêu thành chăn bông lớn để dùng? Cho nên, lúc ấy chỉ có thể cười cười gật đầu.
Bây giờ, cô nghiêm trọng hoài nghi, Triệu Thừa Dư cũng có ý định như Mạnh Khởi Đức!
Triệu Thừa Dư không mập, nhưng thật racũng coi như không gầy bao nhiêu. Bởi vì yêu vận động, vóc người coi như không tệ, không cường tráng cũng rất khỏe mạnh, theo lý, cậu cũng không phải cảm thấy qua mùa đông rất khó khăn đi? Nhưng cô nhìn ngang hôngmình, quả thật cũng hơn một vòng thịt a!
Từ khi cô và Triệu Thừa Dư ở bên nhau,Triệu Thừa Dư thường xuyên chuẩn bị một ít thức ăn cô thích như: Mocha,nho khô, sô cô la hương hazelnut ở trong túi, vừa nghe cô nói đói bụnghoặc là thèm ăn, lập tức chạy đi mua chút bánh ngọt, coi cô như heo conđể nuôi. Cô không mập thêm thịt mới là lạ chứ!
“Hình như em béo ra rồi!” Cố Hàm Ninh sờ đi sờ lại bụng mình, rốt cục ai oán kêu một tiếng.
Đang thao tác con chuột và bàn phím, tiến vào hệ thống đăng ký môn học, Triệu Thừa Dư ngừng lại, quay đầu cười nhìn Cố Hàm Ninh.
“Nào có béo, anh thấy vừa vặn a.”
“Béo ra rất nhiều! Anh xem, hiện tại em đầy một bụng mỡ rồi!” Cố Hàm Ninh cúi đầu bĩu môi, phiền não nhíu mày lại.
Quả nhiên, tuổi tác vàcân nặng, là đề tài không thể tránh khỏi, cấm kỵ nhất phiền não nhất của mỗi người phụ nữ!
“Ồ, phải không? Như vầy thật đúng làkhông nhìn ra, anh tới nhìn kỹ một chút.” Triệu Thừa Dư hơi hơi nhíumày, đứng đắn nói, một tay lại từ vạt áo sơ mi của Cố Hàm Ninh dò xétvào trong, từ bụng lập tức lần mò đi lên, đưa tay chầm chậm bóp mấy cái ở trên lớp vải dệt.
“Ô, không phải a, cảm giác rất tốt nha.À, ở vị trí này thêm chút thịt cũng có thể.” Triệu Thừa Dư khẽ cười đánh giá, hơi thở nóng rực phả vào vành tai Cố Hàm Ninh, tay nhẹ véo lấy lập tức chui vào dưới lớp vải, tay không trở ngại chậm dãi vuốt ve da thịttrơn bóng mềm mại.
Cố Hàm Ninh tai hơi hơi đỏ, một tay nắmcánh tay Triệu Thừa Dư, rút ra, tay kia vẫn chon dưới lớp áo phông củacô, khả năng không hề dừng tay. Cô chỉ có thể đỏ mặt, khí thế không hềyếu nhìn cậu chằm chằm.
“Mau buông tay! Mạn Mạn ăn xong sắp về rồi!”
“Cốc cốc cốc” một đợt tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Ninh Ninh, cậu còn ở phòng không? Mình quên mang chìa khóa, nhanh ra mở cửa cho mình.”
Sau khi hơi kinh ngạc, Cố Hàm Ninh mímmôi cười trộm nhìn Triệu Thừa Dư thoáng sa sầm mặt, ngón trỏ, gõ gõ taycủa cậu. Triệu Thừa Dư trầm mặt, dùng sức bóp nhẹ một chút, lúc này mớibất đắc dĩ buông tay.
Cố Hàm Ninh đứng lên, chỉnh sửa vạt áo, lúc này mới đi ra mở cửa.